Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 432: Trước khi yêu con cũng từng kén chọn

"Sao...sao lại thế này, ai...ai bỏ quần áo vào tủ của con vậy nè..."

"Cố Gia Nhi?"

Cố Gia Nhi ủ rũ cúi đầu quỳ trên giường mà không dám nhìn sắc mặt của mẹ mình lúc này.

"Mẹ ơi, thật ra...thật ra là quần áo của bạn cùng phòng ký túc xá của con, lúc chuyển nhà con lỡ tay bỏ nhầm vào..."

"Cho con cơ hội nói lại lần nữa, Cố Gia Nhi."

Văn Nghệ mặt lạnh tanh vì cô con gái ngốc nhà mình vừa nhìn là biết nói dối. Cô dọn ra ngoài bao lâu rồi còn có thể lấy nhầm quần áo của bạn học khác sao? Còn có thể kéo dài không trả lại cho người ta nữa chứ?

"Thôi được rồi mẹ ơi, con thú thật, váy ngủ là của Linh Y..."

"Cố Gia Nhi." Văn Nghệ cạn lời: "Cho con thêm một cơ hội nữa."

"Ờm..."

"Hành vi của con bây giờ trong mắt mẹ hoàn toàn là đang diễn kịch để ăn đòn."

Cố Gia Nhi mím môi không dám nói bậy nữa.

"Là của con."

Văn Nghệ cầm chiếc váy ngủ lên tay, lật qua lật lại xem xét.

"Mặc chưa?"

"Ờm...dạ chưa...ạ."

"Mặc mấy lần rồi?"

"...Một lần, chỉ một lần thôi..."

Cố Gia Nhi tủi thân giơ một ngón tay.

"Haizz." Văn Nghệ xoa xoa thái dương: "Mẹ biết phải nói con thế nào đây?"

Văn Nghệ lại chỉ vào chiếc áo sơ mi rõ ràng là của Lộ Mãn: "Còn cái này là tình huống gì? Con cho người ta ở lại nhà qua đêm hả?"

"Không phải, con không có!"

Cố Gia Nhi lớn tiếng. Chuyện không làm thì cô không chịu nhận tội.

"Cái áo sơ mi đó là vì người ta hay nói con gái ở một mình phơi mấy bộ quần áo nam ở ban công, sự an toàn sẽ cao hơn một chút."

"Con ở tầng cao, không có thẻ ra vào thì người ngoài vào cũng không vào được." Văn Nghệ lắc đầu liên tục: "Còn cần phải treo cái áo này làm gì?"

"Mẹ ơi, mẹ phải tin con chứ."

Cố Gia Nhi làm nũng giả vờ đáng thương và ôm lấy cánh tay Văn Nghệ bắt đầu lay lay: "Con có nói dối hay không, mẹ mắt tinh tường nhìn ra ngay mà."

Văn Nghệ nghĩ một hồi rồi nói: "Nếu mẹ nói với ba con một tiếng, chắc chắn ba con sẽ không cho con ở riêng bên ngoài nữa đâu..."

"Mẹ!" Cố Gia Nhi vội nói: "Con xin mẹ, ngàn vạn lần đừng nói với ba, được không mà~"

"Vậy con phải hứa với mẹ." Văn Nghệ nhìn thẳng vào mắt con gái: "Không được làm chuyện vượt quá giới hạn. Mọi chuyện phải nói chuyện với mẹ, đừng để đầu óc nóng lên rồi làm chuyện không chín chắn."

"Con hứa." Cố Gia Nhi đưa bàn tay lên giơ ba ngón tay: "Thề, con thề~"

Thấy sắc mặt Văn Nghệ hơi dịu lại, Cố Gia Nhi ngại ngùng cười hì hì rồi vùi đầu vào ngực mẹ.

"Nhưng mà." Văn Nghệ dùng ngón tay móc dây áo ngủ lên: "Cái này, mẹ tịch thu."

"A..."

Cố Gia Nhi lộ vẻ thất vọng nhưng đôi mắt hạnh của cô nàng nhanh chóng đảo một vòng rồi cười nói: "Mẹ ơi, thôi đi mà. Mẹ mang theo cũng bất tiện lắm, lỡ bị ba phát hiện lại hiểu lầm mẹ thì——oái, mẹ ơi, con sai rồi, con không dám nữa!"

Văn Nghệ véo tai con gái và kiềm chế cảm giác xúc động muốn véo cho nó xoay ba vòng.

Con gái ngốc này, còn dám trêu mẹ nữa chứ.

Văn Nghệ ngồi trên giường tâm trạng rối bời vì hai cô con gái song sinh.

Đôi lòng đỏ trứng này, không đứa nào để mẹ yên tâm!

"Haizz..."

Nghe mẹ thở dài, Cố Gia Nhi ôm lấy eo Văn Nghệ và nhẹ giọng nói: "Mẹ ơi, anh ấy...Lộ Mãn là một chàng trai siêu siêu xuất sắc. Không chỉ là những gì mẹ thấy bây giờ đâu, mà còn cả sự tôn trọng của anh ấy đối với con gái, lời nói đi đôi với việc làm và rất biết chừng mực."

Cái tên dê xồm kia tuy bản chất dê xồm là thật, trong giấc mơ vô thức vén váy sờ soạng cô.

Nhưng Cố Gia Nhi cảm thấy anh đối với cô ranh giới vẫn khá rõ ràng. Cứ theo cái đà cô chủ động dính lấy anh bây giờ, nếu anh muốn chiếm chút tiện nghi thì quả thực dễ như trở bàn tay. Nhưng anh đã không làm như vậy, thực sự đã làm được cái gọi là "coi cô như em gái".

Văn Nghệ vuốt mái tóc dài mượt của con gái. Bà nhớ cô con gái út của mình trước đây hình như không phải như vậy, thái độ đối với chuyện yêu đương dường như bây giờ đã có một sự thay đổi lớn một trăm tám mươi độ.

"Trước đây con đâu có như vậy." Văn Nghệ không hả dạ vỗ vỗ mông cô con gái út: "Ba mẹ không ở trước mắt trông chừng con là con liền thật sự là gái lớn không giữ được rồi. Giữ tới giữ lui thành thù, có phải còn thầm trách mẹ lắm chuyện không?"

Cố Gia Nhi ngẩng đầu, hàng mi chớp chớp: "Ôi mẹ ơi~ Đâu có đâu ạ. Mẹ quan tâm con là vì yêu con, vậy con quan tâm anh ấy cũng là vì con thích anh ấy mà."

Cô cắn cắn môi và nhẹ giọng nói: "Hơn nữa trước đây con cũng đã bỏ qua rất nhiều rất nhiều thứ. Thích thì phải đường hoàng bày tỏ, cũng phải tranh thủ từng giây từng phút trao cho đối phương, càng phải thường xuyên quay đầu nhìn lại và bù đắp những gì trước đây thiếu sót."

Văn Nghệ có chút ngạc nhiên cúi đầu nhìn cô con gái út của mình: "Những điều này là Lăng Chi dạy con hay là...?"

"Con tự nghĩ như vậy đó ạ."

Đầu Cố Gia Nhi tiếp tục vùi xuống, sau đó cô buồn bã nói: "Mẹ ơi, vừa nãy cũng nói với mẹ rồi. Lần đi Nghi Thành với anh...với Lộ Mãn, con đã nghe anh ấy nói rất nhiều."

Nói chuyện về những tâm sự không ai biết, nói chuyện về những hồi ức chua xót. Cố Gia Nhi lược bớt một số nội dung rồi thuật lại cho Văn Nghệ.

"Từ ngày đó trở đi con đã suy nghĩ rất kỹ."

"Nếu anh ấy không thể cảm nhận được cảm giác an toàn từ gia đình và cũng không cảm nhận được đủ tình yêu thương, anh ấy chắc chắn sẽ phải chuyển hướng sang những người khác để tìm kiếm những điều này."

"So với sự hòa hợp của những cặp đôi bình thường khác, từ 'người yêu' đối với anh ấy có một ý nghĩa quan trọng hơn."

Cố Gia Nhi nói ra với mẹ mình, cũng giống như tự sắp xếp lại nội tâm của mình.

"Mẹ ơi, vậy nên thật ra chúng con không phải là bị sự tò mò của nam nữ làm choáng váng đầu óc, mà là Lộ Mãn anh ấy cần một chỗ dựa phía sau và cùng nhau sánh bước."

"Điều con lo lắng không phải là muốn cùng anh ấy...ừm...thân thân mật mật gì đó, mà là muốn kiên định thích anh ấy khi anh ấy gặp khó khăn và sắc mặt khó coi, bởi vì khi anh ấy thuận buồm xuôi gió và đẹp trai ưa nhìn thì ai ai cũng yêu thích mà. Con muốn trao cho anh ấy sức mạnh khi ở dưới đáy vực và trở thành niềm tự hào của anh ấy khi ở trên đỉnh cao."

Văn Nghệ chậm rãi vuốt lưng cô con gái út. Bà xúc động nói một câu: "Con gái nhà mình khiến mẹ phải thay đổi cách nhìn nhận rồi đấy."

Cố Gia Nhi ngồi thẳng dậy bĩu môi nhìn mẹ mình như thể đang nói "mẹ bây giờ mới phát hiện ra à".

Văn Nghệ mỉm cười nắm lấy tay cô: "Dù sao thì hồi con mới yêu, chị con với mẹ đều lo lắng cho con lắm. Gia Nhi, từ nhỏ đến lớn con đã được cả nhà cưng chiều và khó ai sánh bằng con được, vậy nên ba mẹ cũng lo con sinh thói kén cá chọn canh. Cũng may Lộ Mãn tính tình tốt, thật khó cho thằng bé đã nhường nhịn con đủ thứ."

Gò má Cố Gia Nhi ửng hồng. Giờ cô mới nhận ra cái gọi là "đỏng đảnh" ngày xưa thật ra đã tàn phá mối quan hệ yêu đương đến mức nào.

Những ký ức từ thời Trung học, từ tỏ tình, yêu đương, dây dưa, chia tay đến theo đuổi lại, từng trang từng trang lật mở.

"Mẹ ơi."

Cố Gia Nhi khẽ thở ra rồi cô nhìn thẳng vào mắt Văn Nghệ và nghiêm túc nói: "Trước khi yêu con cũng từng kén chọn, nhưng sau khi yêu rồi con thấy kén chọn không xứng đáng gọi là yêu."