“Mẹ~”
Cố Linh Y ngồi xuống cạnh Văn Nghệ, giọng nói ngọt ngào: “Anh ấy không phải người trong khoa chúng con, bình thường ít khi gặp nhau lắm. Gia Nhi vội vàng muốn gặp anh ấy làm gì chứ.”
Trong lòng cô có chút buồn cười. Vừa nãy còn chê Lộ Mãn nói dối không chớp mắt, hình như bản thân cô cũng dần dần biết bịa chuyện rồi.
“Chẳng lẽ muốn dọa anh ấy một phen, phát hiện ra con đột nhiên lại phân thân thêm một người nữa sao?”
Giọng Cố Linh Y có chút gượng gạo: “Hay là cố ý xem anh ấy không phân biệt được con và Gia Nhi khiến mọi người đều khó chịu…”
“Không phải người trong khoa các con à? Vậy mà con quen được cậu ấy thì cũng không dễ dàng gì.”
Văn Nghệ dừng một chút rồi lập tức dò hỏi: “Sư ca của con tên là gì?”
Cố Linh Y lập tức đáp: “Họ Mục, tên là Mục Trác.”
“Khụ khụ khụ…”
Lộ Mãn suýt chút nữa bị sặc nước.
Mục Trác? Đọc ngược lại, Trác Mục… Trác Mộc.
Chim gõ kiến…
Cô nàng này xem ra vẫn còn để bụng việc anh hôn tới tấp như spam A tốc độ ánh sáng một giây bốn cái đây mà…
Anh liếc mắt quan sát biểu cảm của Văn Nghệ.
Mẹ vợ tương lai có chút nghi ngờ rồi.
Xem ra phải nhanh chóng cùng bạn học Linh Y tiến thêm vài bước nữa, có lẽ không chừng ngày nào đó họ sẽ phải đối mặt với vấn đề "quan hệ bí mật" bị bại lộ.
Với sự hiểu biết của một người mẹ đối với hai cô con gái song sinh, bà chắc chắn rằng nếu Cố Linh Y thực sự có mầm mống của tình yêu thì tuyệt đối không thể giữ bí mật với em gái Gia Nhi.
Nhưng bây giờ Cố Gia Nhi hỏi gì cũng không biết, Văn Nghệ trong lòng suy đoán rằng cái gọi là "sư ca" này là do Cố Linh Y bịa ra vì một lý do nào đó; hoặc là…có một nguyên nhân khó nói nào đó phải giấu em gái Gia Nhi.
Dù là trường hợp nào thì bà cũng không muốn thấy với tư cách là một người mẹ.
“Linh Y.” Văn Nghệ đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô con gái lớn: “Tối nay mẹ ngủ ở chỗ con có được không?”
“Dạ được mẹ ạ.” Cố Linh Y vui vẻ cười nói: “Thật sự là nghiện cái giường của con rồi đấy.”
“Còn con nữa, còn con nữa!”
Cố Gia Nhi cũng chen vào: “Mẹ thiên vị, sao lại ngủ với Linh Y mà không ngủ với con!”
“Ngày mai mẹ sang chỗ con nhé?”
“Vậy tại sao lại tìm Linh Y trước rồi mới tìm con?”
Văn Nghệ mỉm cười, ánh mắt nhìn các con gái dịu dàng. Cô con gái út mè nheo không chịu khiến bà nhớ lại những ngày các con còn bé, bà ôm hai con gái cùng ngủ.
Hơn nữa, hai chị em song sinh đặc biệt coi trọng việc công bằng. Làm hai bát mì mà chỉ cần sợi mì cuối cùng dài ngắn khác nhau là có thể cãi nhau ỏm tỏi và khóc lóc tìm mẹ.
Văn Nghệ nghĩ rồi lại lắc đầu: “Phòng con có cái giường đơn nhỏ xíu. Thôi vậy, ngủ không thoải mái.”
“A… Vậy tối nay con cũng ngủ ở đây.”
Cố Gia Nhi bám lấy Văn Nghệ: “Dù sao giường của Linh Y cũng to một cách kỳ lạ, ba người chúng ta cùng ngủ cũng được.”
……
Hôm sau, Chủ nhật.
Vì mẹ đề nghị ngủ với chị trước mà lại bỏ qua cô em gái này nên Cố Gia Nhi nũng nịu bắt Văn Nghệ ở lại trong phòng của mình hôm nay mà ở riêng với cô.
Cố Gia Nhi còn chụp một tấm ảnh chụp chung của cô và mẹ rồi gửi cho chị gái Linh Y kèm theo tin nhắn.
【Em gái ngốc nghếch】:Hôm nay là chiến thắng của em gái~ (biểu tượng chữ V)
Cố Linh Y đáp lại:
【Linh Y】:Chị gái thắng trước rồi mới đến lượt em gái.
【Em gái ngốc nghếch】:Cố 01! Cái danh chị gái là em nhường cho chị đó!
【Em gái ngốc nghếch】:Chị nhớ cho rõ, em mới là chị gái!
Văn Nghệ ôm Đạo Đạo trong lòng và gãi cằm vuốt lông cho nó, con mèo thoải mái kêu gừ gừ.
Cố Gia Nhi thì lại thích kiếm chuyện.
"Mẹ ơi~"
Cô ngồi trên giường dựa vào Văn Nghệ và lắc lư vai cọ nhẹ vào người mẹ.
Văn Nghệ liếc cô một cái rồi không để ý.
"Mẹ ơi mẹ ơi~"
Cố Gia Nhi mè nheo trên người Văn Nghệ tranh giành chỗ với Đạo Đạo rồi ngọ nguậy ngọ nguậy như một con sâu róm lớn.
"Mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi~"
Cô nằm xuống giường lăn qua lộn lại rồi bò lồm cồm bên cạnh Văn Nghệ, tiếng gọi mẹ ríu rít không ngừng.
"Cố Gia Nhi!"
Bị mắng một trận Cố Gia Nhi mới hài lòng ôm lấy cánh tay Văn Nghệ mà cười hì hì ngây ngô.
"Con mình đẻ ra, con mình đẻ ra."
Văn Nghệ cố gắng bình tĩnh lại và ghét bỏ nói: "Cái trò này con dùng từ hồi lớp một đến giờ vẫn chưa chán hả!?"
Bình thường lúc gọi video, con gái út ngoan ngoãn lanh lợi trông rất khiến người ta yên tâm.
Hễ cứ ở gần là lộ nguyên hình, vẫn là một đứa trẻ chưa lớn.
"Vì chỉ có ở bên mẹ và chị thì con mới có thể hoàn toàn thư giãn mà."
Đạo Đạo cũng thấy cô chị này phiền phức nên vểnh mông đứng dậy rồi chậm rì rì xuống giường tự đi chơi một mình.
"Hì hì." Cố Gia Nhi nhào vào lòng Văn Nghệ và nhắm mắt lại ngoan ngoãn.
Văn Nghệ búng nhẹ vào chóp mũi Cố Gia Nhi: "Nằm yên nào, mẹ ngoáy tai cho."
"Vâng ạ~"
Hai mẹ con vừa trò chuyện vừa tận hưởng ánh nắng ấm áp và khoảng thời gian rảnh rỗi của mùa đông.
Cố Gia Nhi lựa những chuyện không làm mẹ tức giận mà kể cho Văn Nghệ nghe nhiều chuyện giữa cô và Lộ Mãn.
"Hai đứa các con đó." Văn Nghệ chậm rãi nói: "Cứ thuận theo tự nhiên là được."
Cố Gia Nhi lại lắc đầu nguầy nguậy.
Thuận theo tự nhiên? Cái tên giò heo kia có khi bị cô gái khác cuỗm mất rồi!
"Tình cảm thật sự không thể cưỡng cầu, Gia Nhi. Tình cảm là thứ điển hình nhất mà cố gắng chưa chắc đã có kết quả..."
"Thì cũng phải cưỡng cầu thử xem rồi mới biết cưỡng cầu có được hay không chứ!" Cố Gia Nhi nói lớn.
"Con bé này..." Văn Nghệ tiếp tục ngoáy tai cho con gái mà không nói gì nữa.
"Meo——"
Đạo Đạo đã tuần tra hai vòng "lãnh địa" nên buồn chán bắt đầu chạy parkour từ bàn trang điểm nhảy lên đầu giường, rồi lại nhảy sang tủ quần áo và bám vào tay nắm tủ treo lơ lửng đung đưa.
"Đạo Đạo?"
Văn Nghệ ném cho nó một ánh mắt cảnh cáo.
Đạo Đạo quay đầu nhìn thấy chắc chắn không ai đánh được mình thì tiếp tục làm càn.
"Meo meo meo."
Nó ưỡn cổ dùng đầu cạy cửa tủ quần áo rồi lén lén lút lút chui vào trong.
Văn Nghệ nói với Cố Gia Nhi: "Nhưng mà mẹ không có ý ngăn cản con hoặc có thành kiến gì với Lộ Mãn. Hồi Trung học Phổ thông, thật ra mẹ thấy hai đứa các con giống như đang xem hai đứa trẻ bắt chước yêu đương trong phim thanh xuân vườn trường vậy."
"Lúc đó hai đứa đều chưa có một nhận thức rõ ràng về tình yêu, chỉ là hai người vì có cảm tình mà đến với nhau, bắt chước những cách yêu đương được lan truyền và muốn mò mẫm những tiếp xúc thân mật hơn mà thôi."
Cố Gia Nhi lặng lẽ nằm nghiêng lắng nghe lời mẹ nói.
"Giờ mẹ thấy con khác trước nhiều rồi."
Văn Nghệ véo véo má phúng phính của con gái út.
"Lộ Mãn biết đặt sự nghiệp lên hàng đầu chứ không chìm đắm trong những vướng mắc quá khứ. Còn con gái mẹ, sự thay đổi của con khiến mẹ vô cùng ngạc nhiên, so với mẹ hồi còn đi học Đại học thì con đã học được nhiều điều quý giá hơn."
"Meo~"
"Đạo Đạo im miệng."
Cố Gia Nhi đang vui vẻ vì đã bao lâu rồi cô và mẹ chưa đóng cửa tâm sự thế này, lại bị con mèo ngốc nghếch kia hết lần này đến lần khác quấy rầy.
Nhưng tay Văn Nghệ chợt khựng lại.
Cố Gia Nhi mở mắt nhìn thì phát hiện ánh mắt Văn Nghệ đang co rút lại, cô theo tầm mắt của mẹ nhìn theo.
Con mèo khoang bò sữa đáng ghét nào đó đang từ trong tủ quần áo lôi đồ ra.
Ngoài tất và quần áo của cô còn có hai món đồ được Cố Gia Nhi cẩn thận giấu giữa đống quần áo và đặt ở nơi sâu nhất trong tủ.
Một chiếc áo sơ mi nam.
Một chiếc váy ngủ hở lưng táo bạo.
"Aaaa! Đạo! Đạo!!"
Cả căn phòng vang vọng tiếng thét chói tai của Cố Gia Nhi.
Cùng với tiếng chất vấn trầm thấp của Văn Nghệ đang cố gắng kìm nén cơn giận bùng nổ:
"Cố Gia Nhi, con giải thích rõ ràng cho mẹ nghe xem——chuyện này là thế nào?"
