"Anh ơi, ba mẹ chúng ta đều ở đây, anh có thấy như vậy rất kích thích không..."
Giọng nói ngọt ngào của Cố Linh Y vọng đến bên tai khiến Lộ Mãn cười: "Anh không thấy vậy, nhưng anh cảm giác em hình như rất thích vậy đó."
Cố Linh Y vùng vẫy loạn xạ muốn thoát khỏi vòng tay của Lộ Mãn, thế nhưng tên này khỏe như trâu nên một mình cô không lay chuyển nổi anh.
"Linh Y, em tự nói xem em nợ anh bao nhiêu rồi?"
Lộ Mãn cười hì hì trêu chọc cô: "Lần cá cược này hay là tính cả con người em thua cho anh đi?"
"Anh ơi, đừng có làm loạn nữa mà."
Cố Linh Y lo lắng nhìn chằm chằm vào cửa phòng, cô sợ lúc này có ai đó vặn tay nắm cửa. Tuy rằng đã tiện tay khóa trái rồi, nhưng một nam một nữ khóa trái cửa ở riêng một phòng càng chứng thực giữa hai người có vấn đề lớn!
"Mau ra ngoài đi!"
Lộ Mãn ghé sát mặt lại: "Vậy phải xem thành ý của em."
Cố Linh Y liều mình "chụt" một tiếng hôn lên má trái Lộ Mãn.
"Không đủ." Lộ Mãn vẻ mặt hưởng thụ nhưng được voi đòi tiên.
"Chụt" một tiếng nữa hôn lên má phải.
Cố Linh Y tức giận trừng mắt nhìn Lộ Mãn: "Đồ dê xồm, được chưa?"
"Cái này nhiều nhất cũng chỉ tính là tiền lãi của vụ cá cược thôi."
Lộ Mãn nhéo cằm Cố Linh Y, đầu ngón tay vô tình lướt qua cánh môi cô.
"Vậy sau này em không được bá đạo như vậy nữa. Em hôn anh thì được mà anh hôn em thì em lại không thích à?"
"Anh!"
"Sau này còn trốn nữa không?"
"Không trốn nữa, anh ơi~"
"Không tin, thử trước đã."
"Ôi, anh..."
Môi Lộ Mãn in lên khuôn mặt của Cố Linh Y, mềm mại trơn tru lại ấm áp, thật sự là không nỡ rời.
Chưa hôn đủ nên Lộ Mãn lại mổ "vèo" một cái nhanh như chớp, chạm vào rồi rời ngay.
Dừng lại hai giây hồi tưởng lại một chút, vẫn chưa hôn đủ.
"Anh ơi... Oái, Lộ Mãn..."
"Chụt chụt chụt chụt chụt chụt chụt chụt chụt——"
Ba phút sau.
Hai người bày ra vẻ mặt như không có chuyện gì và mở cửa phòng rồi khiêng ra một thùng carton.
"Tiểu Mãn, anh đang làm gì trong đó vậy?" Lộ Tiểu Sương nhìn ngó xung quanh có chút tò mò.
"Gia Nhi trước kia vì cho Phó Quản thư Đại Quất ăn..."
Cố Gia Nhi trừng mắt lườm anh một cái để cảnh cáo nghiêm túc một lần, Lộ Mãn lập tức đổi giọng: "Vì chăm sóc mèo hoang gần trường học đã mua một đống đồ đạc, thức ăn cho mèo, đồ ăn vặt cho mèo, đồ dùng tắm rửa, lược chải lông, thuốc bổ, cây cào móng, cái gì cũng có."
Anh bịa chuyện rất nhanh: "Anh cùng Linh Y chọn một ít đồ chia thành hai phần, một thùng để lại tiếp tục chuyên cho mèo hoang ăn, một thùng cho Đạo Đạo mang về, cũng coi như là quà chị gái báo đáp em ấy."
"Cái tên xấu xa này ngay cả khả năng bịa chuyện cũng là số một." Cố Linh Y thấy Lộ Mãn thần sắc không hề thay đổi thì trong lòng càng tức giận: "Không biết bình thường anh ta có bao nhiêu chuyện là lừa gạt hai chị em mình nữa, hừ!"
Cố Gia Nhi xòe lòng bàn tay về phía chị gái mình, trên đó có mấy hạt dưa: "Linh Y, em lại bóc một gói vị caramel rồi này, chị chậm chân nữa là em với mẹ ăn hết đó nha."
"Không ăn trước đâu."
Cố Linh Y vẻ mặt buồn bực cố nén thôi thúc muốn dùng mu bàn tay lau lau má mình.
Ai đời hôn con gái nhà người ta lại như một khẩu súng máy thế chứ!
Sau khi bị Lộ Mãn ôm hôn một trận, cô thậm chí còn lấy gương nhỏ ra đặc biệt soi xét mặt mình.
Đặc biệt lo lắng sẽ bị hôn đến sưng lên...
"Hôm nay tâm trạng không tốt."
Cô cầm một chai sữa tắm cho thú cưng và hai chiếc áo choàng tắm: "Muốn tắm cho mèo."
Lộ Mãn khoanh tay đứng bên cạnh: "Trong tầm mắt cứ chọn đại một con mà tắm cho nó để giải tỏa bực bội à?"
Còn Đạo Đạo thân là con mèo duy nhất tại hiện trường lập tức dựng lông và nghiêng đầu, vẻ mặt kinh hoàng nhìn Cố Linh Y.
"Meo! (Đồ đàn bà xấu xa!)"
Dù sao thì trong quan niệm mèo của nó, tắm rửa hoàn toàn là hành vi bắt nạt, giày vò, lăng nhục nó...
Lộ Mãn bế cậu em vợ này lên và đi vào phòng tắm. Mặc dù Đạo Đạo miệng không ngừng meo meo chửi rủa nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Lộ Mãn.
Tiếng nước "xì xì" từ vòi hoa sen vang lên át đi tiếng trò chuyện trong phòng khách.
Cố Linh Y ghé sát tai Lộ Mãn và nhỏ giọng: "Chim gõ kiến."
"Biệt danh này nghe cũng được đấy chứ." Lộ Mãn cười ha hả vui vẻ chấp nhận.
"Xì." Cố Linh Y khinh bỉ liếc anh: "Mau tắm đi, độ thân mật của Đạo Đạo với anh là 255 điểm tối đa rồi, anh ơi anh phát huy chút ưu thế này đi, chuyện đắc tội Đạo Đạo cứ để anh làm."
Sau khi tắm rửa sạch sẽ thơm tho cho Đạo Đạo từ đầu đến chân khiến ánh mắt mèo ta mất đi vẻ tinh anh và ủ rũ cụp đuôi, Cố Linh Y ôm Đạo Đạo và cùng Lộ Mãn trở lại phòng khách.
Thì phát hiện mấy người phụ nữ đang ở đó lại khui một chai rượu sủi tăm độ cồn rất thấp mà chia nhau uống bằng ly chân cao.
Ánh mắt long lanh của Cố Linh Y nhìn Cố Ngạn: "Ba ơi, ba không uống chút nào cùng mẹ sao?"
Cố Ngạn vẫn còn sợ hãi thì liếc mắt nhìn Lộ Vệ Hoa. Hai người ba già đồng thời nhìn về phía Lộ Mãn rồi lại lập tức thu hồi ánh mắt.
"Thôi, thôi, mẹ các con quản đấy, bây giờ ba có thể không uống thì không uống." Cố Ngạn xua tay.
Lộ Vệ Hoa ho khan một tiếng: "Nói đúng đấy. Tuổi cao rồi, nên chú ý sức khỏe nhiều hơn."
Văn Nghệ cười tủm tỉm nhìn Cố Ngạn đang sợ sệt. Ông ta đâu phải nghe lời bà, chẳng qua là vì Lộ Mãn từng chuốc say ông ta, sợ chuyện cũ lặp lại mất mặt nên dứt khoát chủ động bày ra vẻ "ta đây không biết uống rượu".
Nhìn lại Lộ Vệ Hoa biểu hiện cũng y như vậy, tám phần là cũng bị con trai mình hạ gục rồi...
Văn Nghệ trong lòng bật cười. Có Lộ Mãn ở đây còn có một cái lợi ích như vậy, trấn áp hai ông già không dám đụng đến một giọt rượu.
"Muốn uống thì cứ uống đi, đừng nhịn, Cố Ngạn."
Văn Nghệ thích nhìn chồng mình xấu mặt nên nhất định phải khích ông thêm: "Ông uống với anh trai tôi đâu có nói như vậy, còn lo sau này uống không lại đám thanh niên gì chứ."
Mặt Cố Ngạn không còn chút ánh sáng nào, ông ta im lặng vài giây rồi mạnh miệng nói: "Một mình tôi uống không lại, tôi không tin hai người đều uống giỏi như vậy!"
"Cùng lắm thì tôi tìm một thằng con rể khác uống!"
Văn Nghệ kinh ngạc chớp mắt.
"Phụt ha ha ha ha——" Cố Gia Nhi cười đặc biệt sảng khoái, cô nằm bò lên đùi mẹ mình mà cười híp mắt nhìn ba Cố Ngạn.
Nghe ý trong lời ba, ông ấy mặc định chấp nhận Lộ Mãn là con rể đầu tiên của ông ấy rồi sao?
Cố Gia Nhi vui vẻ không thôi. Mặc kệ ba nghĩ gì trong lòng, nhưng có thể không cần suy nghĩ mà thốt ra chứng tỏ chuyện cô và Lộ Mãn ở bên nhau và liên tục làm phiền ông ấy đã âm thầm ảnh hưởng đến ba rồi!
Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh nhìn nhau. Lộ Vệ Hoa mỉm cười không nói, còn Liễu Tĩnh thì thoáng hiện nụ cười trên mặt rồi nhanh chóng thay bằng vẻ bình tĩnh pha chút lo âu.
Con rể.
Một người con rể khác.
Nhắc đến chuyện này, Văn Nghệ ra vẻ không có gì và tùy tiện hỏi: "Gia Nhi, con đã gặp sư ca của Linh Y chưa?"
"Sư ca? Sư ca nào ạ?" Cố Gia Nhi ngước lên giả vờ ngây thơ.
"Đừng có giả ngốc với mẹ." Văn Nghệ nhẹ nhàng vỗ lưng cô con gái út.
Cố Gia Nhi ngượng ngùng cười và lắc đầu.
"Chưa gặp sao?" Nụ cười của Văn Nghệ dần tắt: "Chưa từng gặp, một lần cũng chưa từng gặp luôn?"
