Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 429: Buff tâm lý ngại ngùng của Linh Y

"Tạp chí Time của Mỹ công bố 'Nhân vật trang bìa của năm'..."

Hai nhà ăn xong đang tụ tập tán gẫu và TV bật tin tức làm nền.

Cố Linh Y cùng em gái Gia Nhi mỗi người ôm một bên cánh tay của Văn Nghệ và dựa vào ghế sofa cắn hạt dưa. Lúc này nghe thấy giọng nữ phát thanh viên trong bản tin, cô lập tức tập trung tinh thần nhìn chằm chằm màn hình TV.

"Là tổng thống nước nào, hay là minh tinh Âu Mỹ nào đó?"

Thời gian trước, bên ngoài rộ lên tin đồn Lộ Mãn sự nghiệp gặp trắc trở, thậm chí còn có người vẽ vời ra cảnh anh ta sắp phá sản. Cô tin ba bốn phần và lo lắng cho Lộ Mãn nên không ít lần an ủi động viên anh. Nhưng tên giò heo kia thực ra căn bản không gặp khó khăn gì, ngược lại còn huênh hoang khoác lác nói sẽ đoạt được danh hiệu nhân vật trang bìa của tạp chí Time năm nay.

Hai người còn đánh cược với nhau. Tuy rằng thua cái gì thì bọn họ thương lượng sau đó sẽ nói, nhưng dù sao cũng là đánh cược nên Cố Linh Y vẫn đặc biệt chú ý đến tin tức này.

Văn Nghệ liếc nhìn. Con gái lớn từ khi nào lại hứng thú với tin tức quốc tế thế này? Không giống phạm vi sở thích của con bé.

"YOU!"

Trên màn hình hiện ra lại là một từ tiếng Anh đơn giản đến cực điểm.

"Tạp chí Time giải thích rằng xã hội đang chuyển từ các tổ chức sang cá nhân, cá nhân đang trở thành công dân của 'xã hội dân chủ thời đại kỹ thuật số mới'. Nhân vật của năm nay sẽ là——tất cả người dùng và người sáng tạo nội dung trên Internet!"

"Tổng biên tập mới nhậm chức của tạp chí Time vào đầu năm nay là Stengel nói: 'Nếu bạn chọn một cá nhân làm nhân vật của năm thì bạn phải đưa ra lý do người đó đã ảnh hưởng đến cuộc sống của hàng triệu người như thế nào. Nhưng nếu bạn chọn YOU thì bạn không cần phải đưa ra lý do nữa'."

"A!"

Cố Linh Y che miệng kinh hô một tiếng.

Cố Gia Nhi bò lên ngực Văn Nghệ, đôi mắt hạnh tò mò nhìn chị gái mình: "Linh Y, làm sao vậy?"

"Chị, chị, chị..."

Kinh ngạc cộng thêm hoảng hốt khiến Cố Linh Y nói năng lộn xộn.

Ý nghĩa của nhân vật trang bìa này chẳng phải là toàn thể cư dân mạng sao!

Vấn đề là Lộ Mãn có chỉ số IQ bình thường có thể tự do lướt web, thậm chí còn phát triển trò chơi trộm rau...có tính là cư dân mạng không?

Ừm, sao lại không tính chứ...

Vậy chẳng phải cô?

Thua rồi sao?

Thua thảm hại!

"Sao có thể..."

Một vụ cá cược vô lý như vậy cũng có thể thua sao?

Cố Gia Nhi cười hì hì thêm vào mấy câu nói mát: "Linh Y, có phải điện thoại của chị rung rồi không? Sư ca nào đó của chị nhớ chị rồi hả?"

Văn Nghệ xoa đầu con gái út: "Ngồi sang bên cạnh đi, hơi nặng... Con có phải béo lên rồi không?"

"Đâu có ạ!"

Cố Linh Y cầm điện thoại lên giả vờ như bị em gái nói trúng tim đen và bị nhìn thấu rồi.

"Không phải, chỉ là bạn bè bình thường thôi..." Cố Linh Y miệng thì ứng phó lung tung nhưng cô vẫn còn đang trong sự kinh ngạc vô cùng nên đầu óc đều choáng váng.

Em gái ngốc tuy rằng không có ý tốt nhưng lại làm việc tốt mà cho cô một lý do để "che giấu" sự thất thần của mình.

Cố Gia Nhi đặc biệt quan tâm đến "chuyện chung thân đại sự" của chị gái. Lúc này cô bé nhớ ra phải làm một người em gái hiểu chuyện nên kéo Cố Linh Y đứng dậy rồi trực tiếp đẩy chị gái mình đi và nhét cô vào phòng đọc sách nhỏ.

Căn hộ nhỏ này có hai phòng ngủ và một phòng khách, một phòng làm phòng ngủ chính và phòng còn lại được "chủ nhà" dán đầy xốp cách âm. Gọi là phòng đọc sách nhỏ nhưng Cố Linh Y luôn dùng nó làm phòng tập đàn.

"Nhìn bộ dạng hồn xiêu phách lạc của chị kìa, mau gọi lại cho người ta đi."

Trước khi đóng cửa, Cố Gia Nhi sờ lên má chị gái Linh Y rồi nháy mắt với cô: "Chỉ là sư ca thôi mà. Chị ơi, cứ nói chuyện bình thường với người ta, không cần căng thẳng đâu nha."

Cửa phòng đóng lại, Cố Linh Y bĩu môi ngồi xuống tấm thảm lông xù.

"Xong rồi, phen này cái tên dê xồm kia không biết sẽ đòi hỏi quá đáng gì đây!"

Sau khi trấn tĩnh lại, Cố Linh Y cố ý ngồi ngây người hơn mười phút tạo cảm giác "cô và vị sư ca nào đó quyến luyến không rời mới cúp máy".

Khẽ gõ vào tấm xốp cách âm trên tường phòng, tiếng trò chuyện của ba mẹ hai nhà gần như không nghe thấy, hiệu quả cách âm có thể thấy rõ.

"Hừ!"

Cô không đợi được nữa, phải tìm Lộ Mãn hỏi cho rõ ràng.

Cửa hé ra một khe hở, Cố Linh Y thò đầu ra ngoắc tay với Cố Gia Nhi đang ngồi trên ghế sofa: "Gia Nhi, qua đây một lát, giúp chị chuyển cái thùng."

"Không." Cố Gia Nhi bận rộn cắn hạt dưa lười biếng không muốn đứng dậy khỏi ghế sofa.

Biết ngay là cô bé sẽ như vậy mà.

Cố Linh Y làm ra vẻ bất lực với em gái, quay sang hỏi Lộ Mãn đang ngồi trên ghế nhỏ: "Anh ơi, có thể vào giúp em một tay không?"

Lộ Mãn gật đầu đứng dậy đi vào phòng cách âm.

Vừa đóng cửa lại, Cố Linh Y đã khí thế hung hăng dồn anh vào góc tường: "Anh ơi, tin tức vừa rồi anh cũng để ý rồi đúng không! Khai thật đi!"

"Khai gì cơ?" Lộ Mãn cười còn rạng rỡ hơn cả bóng đèn trên đầu: "Nói thật, chẳng phải là em thua rồi sao?"

"Em..." Cố Linh Y chột dạ: "Anh nói trước đi. Tại sao nhân vật trang bìa năm nay lại ly kỳ như vậy? Có phải anh biết trước rồi không!"

"Có lẽ thế." Lộ Mãn nhún vai.

"Hừ!"

Cố Linh Y tin không được, nhưng không tin cũng không xong, cô liền khoanh tay biểu diễn một màn "em giận rồi" trước mặt anh.

"Em cứ chặn anh thế này cũng không phải là cách hay."

Lộ Mãn sờ lên tấm xốp cách âm: "Cũng may là động tĩnh trong phòng này không truyền ra ngoài được, nếu không thì biết giải thích với ba mẹ chúng ta thế nào đây?"

Chúng ta? Phía sau từ 'ba mẹ' cũng phải thêm "chúng ta" vào sao?

Cố Linh Y tức giận trừng mắt nhìn anh: "Đồ vô lại! Đồ xấu xa!"

"Chẳng phải là muốn chuyển đồ sao? Nhanh lên đi."

Lộ Mãn nhìn quanh: "Ở lâu để ba mẹ chồng em và còn có mẹ vợ anh nghi ngờ thì sao?"

Cố Linh Y càng tức hơn. Hóa ra ba cô là không khí à?

"Cứ chặn anh đấy, không nói thật thì cứ không cho anh đi. Lát nữa tự anh đi giải thích với ba mẹ chúng ta đi!"

"Em làm thế này cũng không cản được anh đâu, trừ khi..."

Ánh mắt Lộ Mãn trượt xuống và dừng lại trên đôi chân dài miên man của cô nàng.

"Linh Y, em cũng học múa mà."

Lộ Mãn cười xấu xa: "Xoạc chân một đường vắt qua vai anh rồi chống lên tường, cũng giống như ép tường thôi, xoạc chân ép tường..."

Cố Linh Y đấm mấy cái vào ngực anh: "Đồ dê xồm, đồ dê xồm, đồ dê xồm, đồ dê xồm——"

Lộ Mãn thuận thế ôm lấy cô rồi mặt áp sát vào khuôn mặt của cô: "Em nghĩ cho kỹ đi, phòng này ngay cả tiếng đàn piano cũng không lọt ra ngoài được, nếu anh thật sự muốn làm gì đó thì em cũng hết cách."

"Ưm..."

Giọng Cố Linh Y bỗng trở nên mềm nhũn: "Anh ơi...đừng mà, ba mẹ đều ở đây..."

Lộ Mãn khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc. Cô nàng này thân thể vậy mà lại mềm nhũn ra thế này sao?

Tuy rằng trước khi trùng sinh đã biết cô nàng phản ứng cơ thể với những tình tiết nhập vai này cực kỳ mạnh...

"Có phải cô nàng cảm thấy chỉ cách ba mẹ ruột và ba mẹ chồng một bức tường thì chẳng khác nào đang thân mật ngay trước mắt họ, nên..."

Mắt Lộ Mãn sáng lên: "Kích hoạt được buff tâm lý ngại ngùng của bạn học Linh Y rồi sao?!"

"Anh ơi..."

Cố Linh Y khẽ rên như tiếng muỗi kêu. Cô nàng như mềm nhũn cả người mà dán chặt vào lòng Lộ Mãn, thân thể mềm mại khẽ run rẩy và vẻ mặt ủ rũ như sắp khóc.

Nhưng nhìn lại đôi mắt hạnh mơ màng của cô nàng cùng hai gò má ửng hồng nóng rực và hơi thở kiều diễm lan tỏa.

"Vậy em còn dám mạnh miệng nữa không?"

Lộ Mãn dùng ngón tay nâng cằm Cố Linh Y lên, động tác này càng khiến Cố Linh Y xấu hổ nhắm chặt mắt.

"Đừng quên Linh Y em đã thua anh rồi đấy nhé?"