Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 396: Danh chính ngôn thuận ôm anh

"Váy Mã Diện là kiểu dáng gì? Đã mua chưa?"

"Dạ chưa anh ạ, đây là ảnh người mẫu mặc phần thân trên, anh xem này."

"Hội Sinh viên tài trợ kinh phí, mua hai bộ đi. Gia Nhi mặc bộ màu xanh nhạt, em mặc bộ màu xanh lam này."

Lộ Mãn phóng to ảnh: "Chi tiết gia công này không giống với ảnh người mẫu, đây là shop ăn cắp ảnh nên chất lượng quần áo chưa chắc đảm bảo."

Anh ngẩng đầu hỏi Cố Linh Y: "Quần áo sau này giao cho trường tiếp tục sử dụng hay là để cho hai em?"

"Để chúng em giữ." Cố Linh Y buồn cười nói: "Trước đây toàn mặc đồng phục trường đi giơ biển, các học tỷ còn đùa là bộ đồ này giữ lại cho hội sinh viên cũng vô dụng, năm sau chưa chắc đã có song sinh học muội nhập học."

"Vậy thì tốt, vốn dĩ anh cũng không muốn quần áo người nhà mình mặc rồi mà lại để bên ngoài."

Lộ Mãn nói: "Chúng ta tự bỏ thêm tiền đặt may hai bộ chất lượng tốt hơn đi."

"Anh à." Cố Linh Y bất đắc dĩ liếc anh một cái.

"Ở huyện mình có xưởng chuyên may váy Mã Diện đấy, là chủ xưởng lần trước chúng ta mua Hán phục. Gia Nhi lưu số điện thoại của cô ấy rồi, lát nữa sẽ liên lạc."

"Em chịu thua anh luôn."

Cố Linh Y nghe anh nói chắc như đinh đóng cột thì cũng mặc kệ anh.

Chẳng qua là đổi một cái váy cổ phong thôi mà, xem anh mong chờ chưa kìa.

"Áo sơ mi trắng mặc bên trên, Gia Nhi và em cũng đã bàn rồi."

Cố Linh Y lại tìm ra mấy tấm ảnh.

"Không có hoa văn và họa tiết thì hơi đơn giản. Nhưng cũng tốt, chúng ta ở 798 Yên Kinh mua rất nhiều phụ kiện, có hai cái trâm cài đặc biệt hợp với đồ cổ trang."

Lộ Mãn nhìn một cái thì thấy hơi quen mắt.

"Ồ, anh nhớ rồi." Anh nói: "Đây chẳng phải là cái mà hai em cũng tặng cho Tiểu Sương một bộ sao."

"Ừm ừm, đúng rồi."

"Tiểu Sương thích cái này lắm, trâm cài quả hồng và trái cây ấy."

"Cái này gọi là hảo sự phát sinh đó anh ạ."

Cố Linh Y áp điện thoại lên ngực rồi vuốt ảnh: "Em định để Gia Nhi đeo cái này, hạt đậu đỏ với xúc xắc; em đeo cái này, hai con chim xanh với cành cây."

"Cái này hay, hay quá!"

Lộ Mãn vội gật đầu và cười híp mắt hỏi: "Linh Y em biết ý nghĩa thiết kế của cái này không?"

"Hừ."

Cố Linh Y quay mặt đi: "Chẳng phải là chim liền cánh cây liền cành sao, anh đừng có nghĩ bậy!"

"Anh xem lại tấm ảnh này đã."

"Cơm xong rồi đây!"

Cố Gia Nhi, Cúc Tiểu Ngọc và Lăng Chi đẩy cửa phòng bếp ra, mỗi người bưng một đĩa thức ăn cùng đồ uống lạnh và bát đũa.

Và khi họ vừa đặt đồ lên bàn trà thì liền thấy Lộ Mãn vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào ngực Cố Linh Y nghiên cứu.

Sau đó, lại nghe thấy anh tặc lưỡi một tiếng rồi bình phẩm một câu:

"Linh Y, cái trâm cài áo này của em đẹp đấy!"

Lăng Chi: 0_0??!!

Cô quay đầu nhìn Cúc Tiểu Ngọc. Vị học tỷ này cũng ngây người, vẻ mặt kinh ngạc không dám tin đang đông cứng trên mặt.

Trong đầu Lăng Chi toàn lặp đi lặp lại lời vừa rồi của Lộ Mãn.

"Đồ chó má... Vừa rồi hắn ta nói gì với Linh Y vậy?"

"Khen ngực của em ấy đẹp á???"

Lăng Chi trong nháy mắt khí huyết dâng lên, nhấc cái đĩa vừa đặt xuống.

"Lộ!! Mãn!!"

……

Sau bữa ăn, năm người im lặng tiêu diệt món pudding.

Lăng Chi không dám ngẩng đầu. Dù bình thường là một lão tài xế nhưng vì hiểu lầm tai hại này mà cô cũng không còn mặt mũi nào nữa.

Đối với mấy lão tài xế mà nói, chuyện xấu hổ nhất không phải là công khai trêu ghẹo mà là người ta vốn không có ý đó nhưng mình lại cứ khăng khăng hiểu thành có ý...

"Tôi đưa Linh Y và Gia Nhi về trước đây."

Lộ Mãn đứng dậy và không quên quay đầu lại chọc tức cô: "Tạm biệt, Hoàng Lăng Chi."

Lăng Chi ngẩng đầu muốn trừng mắt nhìn anh một cái, nhưng ánh mắt chạm phải Cố Linh Y lại ngại ngùng cúi đầu.

Trong hành lang, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

"Alo." Lộ Mãn thấy là Lục Điền Du gọi đến thì nhấc máy và cố ý đổi giọng khàn đi: "Ai đấy?"

"Chào...chào cậu."

Đầu dây bên kia Lục Điền Du cứng cả họng, giọng điệu nghe có vẻ rất khó xử: "Chuyện là thế này, bạn tôi trêu đổi hết tên mấy số điện thoại tôi đánh dấu sao trong danh bạ rồi. Tôi muốn hỏi một chút, cậu là ai?"

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi mỗi người một bên ghé sát vào Lộ Mãn, nghe Lục Điền Du nói vậy thì đồng loạt liếc xéo Lộ Mãn một cái.

"Ồ, ra là vậy."

Lộ Mãn ho khan một tiếng: "Vậy bây giờ, trong điện thoại của anh thì tôi được lưu tên là gì?"

Lục Điền Du im lặng vài giây.

"Di...Diga Ultraman..."

"Ha ha..." Cố Gia Nhi không nhịn được cười phá lên. Cố Linh Y cố nén cười đến đau cả bụng và vội vàng dùng bàn tay bịt miệng em gái mình lại.

"Vậy xin hỏi tên của cậu là gì?"

Lộ Mãn đáp: "Tôi tên là Diga Ultraman."

"Vãi!"

Giọng Lục Điền Du đột nhiên lớn hơn hai tông: "Chắc chắn là cái thằng Diga Ultraman này đổi tên cho tao!"

Lộ Mãn tắt điện thoại, Cố Gia Nhi đã cười đến mức vai run lên bần bật và dựa vào vai anh.

"Gia Nhi, Gia Nhi."

Lộ Mãn nhắc cô chú ý khoảng cách và nhẹ nhàng đẩy cô ra: "Em cười như vậy Điền Du sẽ nhận ra anh ngay."

Cố Linh Y lặng lẽ chen qua giữa hai người và đẩy họ ra rồi nhanh chóng bước xuống cầu thang.

"Ê, Linh Y, đợi em và anh ấy với chứ."

"Chạy nhanh vậy làm gì?"

...

Ngày hôm sau, cổng Bắc Đại học Sư phạm Tân Hải.

Lộ Mãn và A Khải cùng những người khác thuê một chiếc Buick GL8 Lu Zun, chưa đến hai tiếng là có thể đến Nghi Thành.

"Anh ơi, buổi tối nhớ mặc thêm áo ấm đấy."

Lúc sắp lên xe, Cố Gia Nhi đứng trước mặt Lộ Mãn và hơi không đành lòng dặn dò.

Chuyến đi này rõ ràng chỉ là đi thành phố bên cạnh, cô cũng từng đi rồi nên biết là không xa. Rõ ràng cũng không lâu lắm mà chỉ hai ba ngày thôi.

Nhưng cô dường như còn không muốn Lộ Mãn rời đi hơn trước kia.

Cố Gia Nhi lề mề mãi đến khi thật sự không còn gì để dặn dò nữa, mọi người trong xe đều đã thắt dây an toàn xong xuôi, cuối cùng cô dang hai tay ra: "Ôm một cái."

Lộ Mãn nhíu mày liếc nhìn sau lưng cô nàng, Cố Linh Y im lặng "hừ" một tiếng rồi nghiêng mặt đi và có chút không tình nguyện gật đầu.

Ôm Cố Gia Nhi một cái, Lộ Mãn lại vẫy tay về phía sau: "Linh Y, qua đây."

"A... Em, em không cần đâu."

"Đừng nói nhảm, mau qua đây."

Lộ Mãn ra vẻ chính nhân quân tử: "Đều là bạn thanh mai trúc mã tốt đẹp, sao có thể thiếu một người được chứ?"

"Xí." Cố Linh Y khẽ nhổ một bãi, cúi đầu bước tới.

Khóe mắt liếc thấy em gái Gia Nhi đã đứng cạnh Lăng Chi và đang bị Lăng Chi trách mắng vài câu với vẻ không thành công cũng thành nhân.

Khuôn mặt cô đỏ bừng, trong cái lạnh của buổi sớm mai càng thêm nổi bật.

Chầm chậm đưa tay ôm lấy tên xấu xa trước mặt. Cố Linh Y nhắm mắt lại, cảm nhận được chút hơi ấm từ cổ Lộ Mãn truyền sang.

"Anh ơi, nhớ gọi điện cho em nhiều vào nhé."

"Ừ, được."

Lộ Mãn ôm cô chặt hơn: "Cảm giác chia ly thật chẳng dễ chịu chút nào."

"Em, em thì lại thấy..." Giọng Cố Linh Y càng lúc càng nhỏ: "Ở một mức độ nào đó, chia ly cũng có cái hay của nó."

"Ồ?" Lộ Mãn tưởng Cố Linh Y cố tình trêu chọc anh: "Sống cùng anh cách một tầng lầu thấy phiền rồi à?"

Cố Linh Y khẽ lắc đầu.

"Bởi vì chỉ khi chia ly em mới có thể danh chính ngôn thuận ôm anh."

Lộ Mãn như bị câu nói này xuyên thủng mà ngây người đứng tại chỗ.

Đến khi anh hoàn hồn lại thì vội vàng đuổi theo hỏi: "Linh Y, em vừa nói..."

"Không nói gì cả."

Cố Linh Y nhanh chóng rời khỏi vòng tay anh, dùng sức đẩy vào ngực anh: "Mau đi đi, mọi người đang đợi anh đó."

"Không phải, em vừa nãy..."

"Đi đi mà! Có gì thì về rồi nói!"

[Chữ Hoàng (黄) ở đây có nghĩa là màu vàng, giống như hội anh em ảnh vàng của Sửu Thần ấy]