【Linh Y】: Gia Nhi! Để mắt tới anh ta!
Tin nhắn của Cố Linh Y bị trễ vài giây mới đến.
【Linh Y】: Không thể để anh ta đắc ý quá (cánh cụt xoay vòng)
【Gia Nhi】: Đúng đó Linh Y, chúng ta nghĩ giống nhau
"Hôm nay chị hơi bận vì có mấy bó hoa sinh nhật đặt trước." Lan Cẩn thả lỏng người rồi có chút lười biếng dựa vào quầy: "Hơn nữa lần đầu gặp mặt bàn chuyện hợp tác mà đi vào buổi chiều muộn sao bằng đi vào buổi sáng sớm, vừa tỏ ra trang trọng lại có thành ý."
"Chị Lan Cẩn, chị cứ lo việc chính đi." Lộ Mãn gật đầu đồng tình: "Hôm nay em đến mục đích quan trọng nhất là muốn gặp chị Lan Cẩn, bây giờ nhiệm vụ hàng đầu đã hoàn thành rồi nên chị cứ tranh thủ lúc nào rảnh thì gọi điện cho em là được."
Hai người ước chừng vào sáng mai nếu không có gì thay đổi thì sẽ cùng nhau đi một chuyến đến chợ bao bì và in ấn.
Nghe thấy chuyện chính đã bàn xong thì Cố Gia Nhi tiến lên, hai tay đặt trước bụng ra vẻ ngoan ngoãn: "Chị ơi, em muốn mua một bó hoa."
Cái tên anh trai giò heo này hành động đáng ghét thật, nhưng vẫn là tặng anh ta một bó đi, vừa hay cũng có thể "tuyên bố chủ quyền".
Lan Cẩn tò mò đánh giá nhanh Cố Gia Nhi, đặc biệt dừng ánh mắt trên khuôn mặt trái xoan tinh xảo và mịn màng của cô.
"Được thôi... Lộ Mãn, đây là em gái của em à?"
"Không phải!" Cố Gia Nhi sốt ruột, chưa đợi Lộ Mãn mở miệng đã giành nói trước: "Chúng em là, cái đó, cái đó..."
Lộ Mãn hắng giọng: "Bạn học Đại học và cũng là hàng xóm nhiều năm."
Cố Gia Nhi quay đầu lại giận dỗi trừng anh.
Lộ Mãn vỗ vỗ balo sau lưng cô: "Đừng mua hoa nữa, lát nữa mua một phần chân giò ngâm ớt đi."
Lan Cẩn cười cười nhìn Cố Gia Nhi rồi lại nhìn Lộ Mãn: "Sao có thể lấy tiền của các em được chứ. Lát nữa các em còn phải bắt xe nên bó hoa to quá có lẽ cũng không tiện mang đi, ở đây chị vừa hay có mấy bó hoa nhỏ gọn và tinh xảo hơn."
Cô quay người đi lấy hoa trên giá.
"Hoa tulip được không? Thích hợp để ở bệ cửa sổ phòng khách sạn, màu sắc bắt mắt giúp người dễ ngủ. Nhưng phải chú ý không được để đầu giường, có một lượng kiềm rất nhỏ nên có thể có người sẽ bị chóng mặt."
Lan Cẩn mỉm cười với ánh mắt lấp lánh: "Là bó chung thành một bó hay là chia thành hai bó?"
"Ừm..." Cố Gia Nhi lảng tránh ánh mắt: "Chia...hai bó đi ạ, làm phiền chị rồi, cảm ơn chị."
Vị học tỷ chủ tiệm này so với những cô gái khác mà cô từng gặp thì không cùng đẳng cấp.
Cố Gia Nhi nhạy bén ngửi thấy một sự bất thường.
Lan Cẩn lại cười, trên mặt lộ ra vẻ hiểu rõ rồi lập tức cúi đầu gói hoa tulip.
"Cô ấy vừa rồi...có phải đang thăm dò không?"
Cố Gia Nhi trong lòng cảnh giác, theo bản năng nhích lại gần Lộ Mãn hơn và đưa tay nắm lấy ống tay áo của Lộ Mãn.
Hỏi một cách kín đáo muốn một bó hay hai bó hoa.
Thực chất chẳng phải là dò hỏi xem cô và Lộ Mãn là ở chung hay là ở riêng sao!
...
Ôm bó hoa tulip đi trên đường về khách sạn, Cố Gia Nhi im lặng không nói gì. Cảm giác khủng hoảng tự nhiên nảy sinh khiến trong lòng cô luôn có chút bất an.
"Nếu chỉ là anh ấy đơn phương quen biết bạn khác giới." Cố Gia Nhi nghĩ thầm: "Vậy thì em chỉ là lúc đó ghen tuông một chút cũng có sao đâu."
Nhưng lỡ như những cô gái khác cũng có cảm tình với anh ấy thì sao!
"Mong là mình nghĩ nhiều thôi... Học tỷ kia..." Cố Gia Nhi vô cùng rối rắm.
Đi ngang qua một siêu thị, Cố Gia Nhi chợt nhớ ra và gọi Lộ Mãn lại: "Anh ơi, đợi em chút, em mua chai sữa tắm."
"Trong khách sạn không có sao?"
"Em có mang bộ chăm sóc tóc và da từ chỗ ở đến và cũng mang cho anh một bộ." Cố Gia Nhi nói: "Nhưng đi hơi vội không nhìn kỹ, có một chai em mang nhầm thành dầu xả rồi."
Hai người vào siêu thị tỉ mỉ chọn lựa trước kệ hàng, Lộ Mãn chỉ vào một loại: "Cái này đi, nhãn hiệu này ở miền Bắc ít thấy lắm. Thân thiện với da, bọt mịn, làm dịu và dưỡng ẩm, hơn nữa mùi hoa trà lưu hương cũng tốt."
Lộ Mãn quay đầu thì phát hiện Cố Gia Nhi đang nhìn anh dò xét.
"Nhìn anh như vậy làm gì? Mặt anh dính gì à?"
"Anh ơi." Cố Gia Nhi không nhịn được hỏi: "Sao anh lại chuyên nghiệp về cái này thế?"
"Có hả?"
Lộ Mãn chết cũng không thừa nhận: "Thì cứ lấy chai này đi, một chai thôi, chuồn lẹ."
Cố Gia Nhi lấy chai sữa tắm xuống và vẫn nghi hoặc nhìn Lộ Mãn: "Cứ như là đã sống chung với con gái rất lâu rồi bị mưa dầm thấm lâu mà ra ấy."
"Nhà anh còn có Tiểu Sương mà." Lộ Mãn lôi em gái ruột ra làm lá chắn.
"Nhưng Tiểu Sương ở nội trú." Cố Gia Nhi lắc đầu: "Hơn nữa bản thân em ấy cũng không hiểu mấy cái này, quanh năm chỉ dùng sữa tắm Safeguard thôi."
"Từ khi nào em thân với em gái anh vậy?" Lộ Mãn đau đầu. Cô em vợ tương lai này không dễ lừa gạt rồi.
Cố Gia Nhi ngước lên: "Em và Tiểu Sương có kết bạn QQ và lưu số điện thoại của nhau rồi, rảnh là hay nhắn tin lắm."
"Vậy nên anh ơi, khai thật đi, chuyện gì đây?" Cố Gia Nhi cũng rất kinh ngạc, cứ như là một người ngay cả giải phương trình nhiều ẩn còn chưa rành lắm bỗng dưng lại học được vi phân tích phân vậy.
"Được được được, anh thú nhận."
Lộ Mãn đẩy vai cô về phía quầy thu ngân.
"Thật ra anh đã sống chung với người con gái anh thích mười năm rồi nên mới phải bổ túc rất nhiều kiến thức thường thức hữu ích cho phụ nữ."
"Đồ đáng ghét!"
Cố Gia Nhi bước nhanh hơn và bỏ anh lại phía sau mà không thèm nghe mấy lời lừa quỷ của anh: "Không nói thì thôi, ai thèm biết chứ, hừ!"
...
Buổi tối, khách sạn.
Cố Gia Nhi mở webcam trên laptop gọi video cho ba mẹ như thường lệ.
Cố Ngạn tỏ ra vô cùng lải nhải mà dặn dò tỉ mỉ đủ điều, giữa hàng lông mày dường như có nỗi sầu lo không tan.
Cố Gia Nhi cảm thấy cô và Lộ Mãn chạy ra ngoài, tuy rằng không ở cùng nhau nhưng cũng đúng là đang giẫm đạp lên giới hạn chịu đựng của trái tim người ba già nên tự biết mình "sai", vậy nên tối nay cô đặc biệt ngoan ngoãn, ba mẹ nói gì cô cũng "vâng vâng vâng" đáp lời.
Đối phó xong Cố Ngạn và Văn Nghệ, cuộc gọi video của chị gái Cố Linh Y lại lập tức gửi đến.
"Gia Nhi."
Khuôn mặt giống hệt mình xuất hiện trên màn hình, ánh mắt Cố Linh Y dừng lại trên chiếc giường phía sau Cố Gia Nhi.
"Chị muốn xem chỗ em ở thế nào, ở có quen không, cơ sở vật chất của khách sạn ra sao?"
Khi Cố Gia Nhi xoay camera một vòng, Cố Linh Y xác nhận rồi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Là phòng hai giường đơn không có chỗ nào để giấu người. Tên giò heo kia quả thật là ngủ riêng với em gái mình.
"Đã hơn mười giờ rồi, Gia Nhi mau đi ngủ đi."
"Chị ơi~" Cố Gia Nhi vẻ mặt khó xử muốn tìm kiếm sự giúp đỡ từ người chị song sinh của mình: "Chị giúp em phân tích một chút đi. Hôm nay ấy, cái bà chủ tiệm hoa mà chúng em gặp..."
Sau khi hai chị em song sinh trò chuyện xong, Cố Linh Y cũng trở nên nặng trĩu tâm sự.
"Ra là vậy."
Cố Linh Y ngẩng đầu, đôi mắt hạnh lộ vẻ kiên quyết: "Gia Nhi, phòng thủ nghiêm ngặt và nâng cao cảnh giác! Không loại trừ khả năng mà em đoán đâu... Ừmmm...chị tin tưởng anh ấy mà, anh ấy sẽ không có gì với học tỷ kia đâu. Tuy nhiên! Tóm lại, em phải để mắt tới anh ấy và theo sát anh ấy và không cho anh ấy có cơ hội phát huy, dù chỉ là manh nha thôi cũng phải dập tắt ngay!"
"Linh Y, chị thật tốt."
Cố Gia Nhi cảm thấy kế hoạch của chị mình quả thực trùng hợp với những gì mà cô muốn làm trong lòng.
Chúng ta đúng là chị em song sinh mà!
"Cảm ơn chị đã giúp em bày mưu tính kế."
"Ừmmm... Gia Nhi, ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon."
"Ngủ ngon, Linh Y~ chụt~"
Gấp laptop lại, Cố Gia Nhi lại đem quần áo ngày mai mặc treo ra trước, cầm quần áo thay và khăn tắm tự mang mà đi vào phòng tắm.
