Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 380: Trong một năm có bao nhiêu ngày Lễ Tình Nhân

“Bà chủ…?”

Cố Gia Nhi thầm nghĩ sao lại là một cô gái nữa vậy.

Nhưng nghĩ lại phần lớn chủ tiệm hoa đều là nữ nên cũng chẳng có gì lạ.

Trước quầy, một cô gái trẻ đang tỉa cành bó hoa bằng động tác thuần thục. Cố Gia Nhi nhìn sang thấy ấn tượng đầu tiên là cô gái này rất xinh xắn.

Cô ấy cao khoảng mét sáu với tóc ngắn ngang vai gọn gàng và đuôi tóc nhuộm chút xanh tím, mặc áo voan trắng kem bèo nhún cùng chân váy xếp ly rộng màu xám, cách ăn mặc giản dị được những đóa hoa rực rỡ tôn lên vẻ dịu dàng, thanh lịch.

"Bà chủ lợi hại lắm đấy."

Lộ Mãn hạ giọng khẽ nói với Cố Gia Nhi.

"Ban đầu cô ấy chỉ mở một tiệm hoa gần Đại học Nghi Thành nhưng cạnh tranh với các đối thủ xung quanh rất gay gắt, cô ấy liền tranh thủ những ngày lễ không về nhà trong dịp Tết Thanh Minh lái xe ra đường lớn dẫn vào nghĩa trang bán cúc trắng, mấy ngày lễ Tình Nhân thì chạy khắp các khu phố tập trung nhiều trung tâm thương mại và khách sạn, ba giờ sáng mới nghỉ."

"Giỏi chịu khó thật…" Cố Gia Nhi cảm thán đầy ngưỡng mộ.

Cô không hề thắc mắc về "mấy ngày Lễ Tình Nhân" vì trong một năm có rất nhiều ngày Lễ Tình Nhân. Đây là "kiến thức" mà bạn Trung học Phổ thông liên tục lải nhải bên tai cô: 14 tháng 2 là Valentine, 8 tháng 3 là ngày Quốc tế Phụ nữ, nhưng đám bạn luôn nhấn mạnh sửa lại phải gọi là ngày Lệ Nhân, ngày Phụ nữ, ngày Chị em chứ không gọi tên chính thức ban đầu.

Đương nhiên còn có 520, 521, Thất Tịch, Giáng Sinh, Tết Dương Lịch, thêm chút Tây hóa thì có ngày 7 tháng 3 là ngày Con gái, Valentine Trắng, Halloween, 11 tháng 11 ngày độc thân biến thành ngày thoát ế, cộng thêm sinh nhật của con gái, kỷ niệm 100 ngày yêu, ngày kỷ niệm tròn năm, vân vân và vân vân…

"Không chỉ chịu thương chịu khó mà cô ấy còn rất có đầu óc."

Lộ Mãn ra hiệu cho Cố Gia Nhi nhìn giấy gói hoa: "Mấy loại này đều do cô ấy tự thiết kế, tinh xảo đẹp mắt hơn nhiều so với giấy gói thông thường mà các cửa hàng khác nhập về."

"Kìa, gần đây lại có mẫu mới, cô ấy in rất nhiều giấy gói hoa hình truyện tranh đen trắng. Khách hàng muốn tặng cho bạn trai bạn gái có thể chọn hình truyện tranh khác nhau theo sở thích của đối phương."

Ánh mắt Cố Gia Nhi lướt qua thấy bó hoa mà cô gái tóc ngắn đang gói kia dùng giấy hình Slam Dunk, xem ra là cô gái nào đó mua tặng bạn trai.

Trên bàn còn có các loại giấy gói hình truyện tranh khác vô số kể, Naruto, Dragon Ball, Astro Boy, Doraemon, DC, thậm chí còn có A Shuai…

"Cái thẻ bài Sakura đẹp ghê."

Cố Gia Nhi kiễng chân ghé sát tai Lộ Mãn rồi khẽ nói: "Lăng Chi và Linh Y đều thích, nếu ngày mai hoặc ngày kia chúng ta về trường thì mua hai bó mang về tặng cho họ."

"Ừ."

"Hay là? Không tặng giống nhau đâu. Chọn cho Linh Y một cái Pokemon nữa đi, chắc chắn chị ấy sẽ thích hơn."

"Được thôi, em gái luôn nghĩ cho chị gái, Linh Y nhận được chắc chắn sẽ vui lắm."

Cố Gia Nhi nghiêng nghiêng đầu nhìn Lộ Mãn: "Anh ơi, còn anh thì sao?"

"Anh á?" Lộ Mãn chỉ tay vào mình: "Còn có phần của anh nữa à?"

"Đương nhiên rồi."

Cố Gia Nhi khẽ đỏ mặt. Hình như hồi Trung học Phổ thông, cô đúng là không nghĩ nhiều đến việc tặng hoa cho Lộ Mãn mà ngược lại nhận hoa của anh không ít.

"Nhưng mà tình hình này từ bây giờ sẽ bắt đầu thay đổi!" Cố Gia Nhi nghĩ thầm, cô cảm thấy tâm trạng mình bây giờ khác hẳn ngày xưa.

Trước kia dù không quá muốn nhận hoa nhưng cô vẫn luôn muốn anh tặng, đặc biệt là "mấy ngày Lễ Tình Nhân" thì tặng hoa trở thành một thủ tục hình thức.

Nhưng bây giờ cô hoàn toàn không còn chấp nhất chuyện nhận hoa nữa. Anh có quên tặng cũng không sao, dù gì cũng chỉ là điểm xuyết cho mối quan hệ của hai người nên có hay không cũng không quan trọng. Nếu anh thỉnh thoảng nhớ ra tặng và cô vui vẻ nhận lấy thì còn cảm thấy bất ngờ hơn so với việc tặng hoa theo lệ.

Ngược lại, cô lại rất muốn tặng hoa cho anh vào "mấy ngày Lễ Tình Nhân" đó, hình như tặng hoa cho anh còn vui hơn cả việc mình nhận hoa.

Lộ Mãn nhún vai: "Anh thì không cần đâu. Hoa cỏ gì đó, xuống đất rồi trên mộ tự mọc lên ấy mà... Oái!"

Cố Gia Nhi giẫm mạnh lên chân anh rồi lại xoay qua xoay lại mấy vòng.

"Xùy xùy xùy!" Cố Gia Nhi liếc xéo Lộ Mãn: "Không được nói lời không hay."

Cô nhớ lại sở thích của Lộ Mãn: "Hình như anh thích nhất là Pokémon, hay còn gọi là Pocket Monster ấy nhỉ? Cái phim hoạt hình có Pikachu và Đội Hỏa Tiễn Meowth ấy."

Mấy khách hàng trong tiệm đang chọn hoa, giá cả niêm yết rõ ràng. Cô gái gói hoa thu tiền xong thì ngẩng đầu nhìn về phía Lộ Mãn rồi nở một nụ cười tươi rói gật đầu chào anh và Cố Gia Nhi.

"Đi thôi, chúng ta đi gặp bà chủ."

Cố Gia Nhi vẫn còn chưa hiểu chuyện gì: "Đi lên lầu hai à? Hay là phía sau còn có phòng nữa?"

Lộ Mãn cười: "Người đứng ở quầy kia chính là bà chủ đó. Chị ấy tên Lan Cẩn, là học tỷ tốt nghiệp Đại học Nghi Thành."

"Cái gì?"

Cố Gia Nhi ngẩn người rồi cảm thấy trong đầu nghẹn lại một luồng khí.

"Bà chủ trẻ như vậy! Bằng tuổi chúng ta sao?"

Thế này thì không ổn rồi!

Cố Gia Nhi đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an khó tả.

Vì Lộ Mãn cứ giấu diếm cô mà không chịu nói cho cô biết "một cô gái khác" mà anh thích là ai, giấu kín như bưng, nên bây giờ cô đặc biệt cảnh giác với những cô gái khác mà Lộ Mãn tiếp xúc.

Giờ lại nhảy ra một học tỷ vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, lại còn thanh thuần nữa à?

Đến cái tên cũng hay như vậy...

Cô vốn tưởng rằng một cửa hàng hoa lớn như vậy, nhìn biển hiệu còn có số hiệu mấy chục thì chắc là chuỗi cửa hàng. Bà chủ với gia sản thế này ít nhất cũng phải là phụ nữ ngoài ba mươi tuổi.

Còn phải là đã kết hôn rồi ấy chứ! Gái một con!

Lộ Mãn mặc kệ Cố Gia Nhi đang nghiến răng nghiến lợi mà tiến lên bắt tay với bà chủ Lan Cẩn.

"Chào Lộ Mãn, chị nghe học trưởng nhắc đến em từ lâu rồi, bảo em là một chàng trai trẻ tuổi tài cao. Xem ra học trưởng của chị hoàn toàn không biết khoa trương hay tô vẽ gì cả, chỉ biết nói thật thôi."

Cố Gia Nhi trừng mắt nhìn hai người mới nói chuyện được vài câu đã thân thiết lạ thường, Lộ Mãn còn kể lại hành trình đến đây một cách hài hước khiến bà chủ Lan Cẩn cười tươi như hoa.

"Hừ!"

Cố Gia Nhi bực bội trong lòng: "Đồ giò heo, lát nữa không thèm tặng bó hoa hình truyện Pokémon cho anh nữa!"

Bị bỏ rơi một bên, Cố Gia Nhi đành lấy điện thoại ra mở QQ.

Phải tìm ai đó để than thở mới được.

Lướt đến khung chat với chị gái Cố Linh Y, từ lúc lên xe đến giờ tin nhắn của chị ấy không ngừng gửi đến.

【Linh Y】:Xe chạy chưa, ngồi gần anh ấy không?

【Linh Y】:Gia Nhi, đi dạo phố bớt ăn vặt thôi. Đừng lôi anh ấy đi lung tung, ảnh hưởng đến bữa tối đó.

【Linh Y】:Có chuyện gì thì báo chị ngay nha!

【Linh Y】:Đặc biệt là! Không được lén uống rượu! Gia Nhi phải hứa với chị đó!

"Sao mình cảm thấy Linh Y dạo này lải nhải quá vậy nhỉ?" Cố Gia Nhi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại: "Gần bằng mẹ rồi."

Nhưng Cố Gia Nhi cho rằng chị ấy lo lắng mình đi xa mà lại còn đi cùng Lộ Mãn. Dù sao nam nữ cũng có khác biệt, có thể gặp phải những chuyện không tiện nên Linh Y mới lo lắng cho cô hơn bình thường.

Cảm thấy chị gái như hậu phương vững chắc của mình và quan tâm dặn dò mình từng li từng tí, tâm trạng Cố Gia Nhi cũng tốt hơn.

【Gia Nhi】:Chị ơi, lần trước chị kể anh ấy với học tỷ huấn luyện quân sự thân nhau nhanh lắm ấy

【Gia Nhi】:Hôm nay em mới được chứng kiến đó. Lộ Tiểu Mãn không biết làm kiểu gì mà giờ nói chuyện với con gái nhà người ta hợp rơ ghê!

Vài giây sau, điện thoại Cố Gia Nhi rung lên.

【Linh Y】:!!!!