“Anh ơi, Lăng Chi…hình như phát hiện ra chúng ta rồi.”
Được Lộ Mãn ôm vào lòng, Cố Linh Y dần quen với sự tiếp xúc này nên cả người thả lỏng.
Lộ Mãn không hề ngạc nhiên. Nhớ lại ánh mắt đầy thù địch của Lăng Chi trước đây khiến anh đã có sự chuẩn bị tâm lý.
“Lăng Chi mà, không có gì lạ.”
Lộ Mãn nói: “Dù sao thì cô ấy cũng là bạn thân nhất của hai chị em các em, bị cô ấy phát hiện đầu tiên cũng là chuyện bình thường thôi.”
Anh đặt cằm lên đầu cô rồi nhẹ nhàng cựa quậy: “Lăng Chi có nói gì không?”
Cố Linh Y lắc đầu: “Không có, Lăng Chi tuy rằng đã hứa với em là tạm thời giữ bí mật nhưng chị ấy cũng đặc biệt đau đầu.”
“Vậy nên em mau đồng ý làm bạn gái anh đi.”
Lộ Mãn thừa cơ được nước lấn tới: “Rồi tranh thủ khi chiến tuyến chưa kéo dài mà nói rõ với em gái em, em ấy cùng lắm là buồn bã một thời gian rồi sẽ hồi phục thôi.”
Nghe vậy, Cố Linh Y thật muốn dùng đầu húc vào cằm anh.
“Anh ơi, anh đánh giá thấp Gia Nhi quá rồi.”
Là chị gái song sinh, Cố Linh Y hiểu rõ em gái Gia Nhi hơn ai hết. Cô bất lực nói: “Nếu chúng ta làm như vậy, em ấy sẽ đau lòng nhiều năm không vượt qua được đâu.”
Cố Linh Y vô thức đưa tay lên vẽ vòng vòng trên cổ áo Lộ Mãn.
“Đến một ngày nào đó, em ấy có thể coi anh đơn thuần là bạn bè bình thường…”
“Vậy cũng phải mất một thời gian dài lắm nhỉ…” Lộ Mãn cũng có chút đau đầu. Theo kinh nghiệm từ tiền kiếp trước khi trùng sinh, trong khoảng thời gian Cố Linh Y đến Yên Kinh yêu đương và kết hôn với anh, quan hệ của hai chị em xuống dốc không phanh đến mức hoàn toàn là không cần thiết thì không liên lạc. Mãi đến nhiều năm sau thì thời gian mới gột rửa được những cảm xúc xưa cũ và dần dần hàn gắn lại mối quan hệ.
Nhưng hiện tại tình hình tốt hơn một chút, anh và Cố Gia Nhi hiện tại chỉ là mối tình thời Trung học kéo dài hai năm, còn lâu mới đạt đến mức độ dây dưa cả thời thanh xuân Đại học như kiếp trước.
Cho nên Lộ Mãn có lòng tin lần này quan hệ với Cố Gia Nhi có thể không đến mức quá căng thẳng.
Chỉ cần giữa chừng không có biến cố hay rắc rối gì…
Lộ Mãn lại cùng Cố Linh Y trò chuyện thêm vài chuyện khác. Hai người tuy rằng trong lòng đều có chuyện đè nặng nhưng một khi đã mở lời thì anh một câu em một câu, nói chuyện suốt hai tiếng đồng hồ vẫn chưa dừng lại.
“Tuần sau là sinh nhật của Cúc Tiểu Ngọc học tỷ, đã mời Gia Nhi và em rồi. Học tỷ cũng nhờ em hỏi anh xem anh có đi không đó?”
“Đi chứ, Trạch Khải và Khải Thừa bọn họ chắc cũng đi đúng không?”
“Vâng.”
“Lâu rồi không tụ tập với đám nhóc này, dạo này bọn họ gánh vác dự án ảnh thẻ còn mở rộng ra mấy trường khác nữa nên cũng vất vả rồi.”
“Anh dạo này chẳng thèm đến tòa nhà S nữa, chỉ bận mỗi dự án mới của anh… À, đúng rồi, trò chơi đang phát triển thế nào rồi ạ?”
“Cho em xem cái này.” Lộ Mãn lấy điện thoại ra: “Trang web nông trại anh làm dạo này đang thử nghiệm nội bộ, thành phẩm là như thế này.”
“Cảm giác dễ thương quá. Đây là gì vậy, lúa mì và cà tím trồng trên ruộng à?”
“Ừ.”
“Kiểu trò chơi trí tuệ, trò chơi nhỏ dành cho trẻ em hả?”
“Ờ, thực ra là nhắm đến dân văn phòng và sinh viên Đại học.”
“Vậy… Phong cách và cách chơi có phải hơi trẻ con quá không?”
“Không sao đâu, hai nhóm người này có lẽ còn trẻ con hơn chúng ta tưởng đấy.”
“Ồ…”
Đến nỗi nói chuyện một hồi thì Cố Linh Y không yên phận vặn vẹo người.
"Sao thế?"
"Nóng..."
Cố Linh Y lay động thân mình rồi dứt khoát vén nửa chăn ra: "Anh ơi, người anh nóng quá, nóng hơn Gia Nhi nhiều."
"Ừm." Lộ Mãn cảm thấy cô nàng này có chút giãy giụa muốn trốn khỏi vòng tay anh nên vội vàng ôm chặt hơn.
"Đương nhiên rồi, con trai sưởi ấm chăn cho người khác lúc nào cũng giỏi hơn con gái nhiều."
Lộ Mãn vỗ ngực huênh hoang: "Đến mùa đông ngày nào anh cũng sưởi ấm cho em."
"Phì! Ai cần anh sưởi."
Cố Linh Y càng giãy giụa dữ dội hơn: "Có Gia Nhi là đủ rồi... Oái, buông em ra, tên giò heo!"
"Vậy thì anh ghen đấy." Lộ Mãn trêu chọc: "Lúc nào cũng ở trong chăn với em gái thì có gì hay, ngủ với nhau mười mấy năm rồi còn chưa chán à?"
"Ngủ chán rồi cũng không đến lượt anh, hừ."
"Thôi thôi em đừng động nữa, không nghịch nữa."
Lộ Mãn vòng tay ôm lấy eo cô: "Cũng không còn sớm nữa, xem bộ dạng này của em chắc cũng không có ý định muốn anh ở lại hầu hạ. Anh về chỗ mình ngủ đây... À phải rồi, thích mũ không?"
"Vậy anh ngủ ngon... Hả? Mũ gì?"
Lộ Mãn nói: "Trên đường về có một cái chợ đêm nhỏ, anh vốn định tìm một cái mũ bí ngô giống của Gia Nhi tặng em làm quà cho đêm Halloween. Kết quả đi một vòng không có cái nào bán kiểu tương tự nên mua một cái mũ nồi màu cam."
"Gia Nhi cầm rồi, bảo là về sẽ đưa lại cho em."
Lộ Mãn nhìn cô: "Không đưa cho em à?"
Cố Linh Y im lặng hai giây rồi nói: "Tối nay em ấy không đến đây."
"Ái chà."
"Anh ơi, anh về nghỉ ngơi trước đi."
Tiễn Lộ Mãn đi rồi Cố Linh Y lập tức lấy điện thoại ra gọi một cuộc: "Gia Nhi."
"Có phải em đã nuốt riêng một món quà của chị không?"
"Trả lại cho chị!"
...
...
Một tuần sau, buổi trưa, phía Đông khu Đại học, quán ăn Tiểu Trù Thành Ký.
《Nông Trại Song Tử》đã chính thức ra mắt, vừa tung ra đã gây bão thảo luận trên các diễn đàn BBS và các trang mạng xã hội của các trường Đại học. Lộ Mãn cả buổi sáng đều ở trong tòa nhà văn phòng của khu khởi nghiệp cùng đội ngũ trò chơi thảo luận kế hoạch vận hành gần đây.
Đến giờ ăn cơm thì anh từ văn phòng chạy đến quán ăn, đến hơi muộn một chút.
Rửa tay trong nhà vệ sinh ở tầng hai xong, anh định đi ra thì nghe thấy có người đang dựa vào góc tường gọi điện thoại, nghe giọng nói quen quen.
Anh vòng qua góc tường nhìn thấy cô gái tóc ngắn đang gọi điện thoại là nhân vật chính của ngày hôm nay, Cúc Tiểu Ngọc.
"Hay là hôm nay thôi vậy." Cúc Tiểu Ngọc nhíu mày, vẫn chưa phát hiện Lộ Mãn ở ngay gần cô.
Loa ngoài của điện thoại di động nhái âm lượng luôn là một bí ẩn, lúc nào cũng như là tháo cái loa ở chợ ra rồi lắp vào điện thoại nên hiệu ứng khuếch đại âm thanh kinh người.
"Đến đi mà, Tiểu Ngọc. Chúng ta lâu rồi không ở bên nhau." Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói ồn ào của một người đàn ông.
"Ừm, vậy em nói với bạn một tiếng để xin nghỉ và hủy ca làm thêm buổi tối." Giọng Cúc Tiểu Ngọc có chút không tình nguyện: "Hôm nay em đến tháng nên không được khỏe lắm, tối nay chúng ta đừng đi xa quá có được không?"
"Cái gì?" Giọng điệu của người đàn ông đối diện lập tức thay đổi và mất hết kiên nhẫn dỗ dành: "Em đến tháng rồi, vậy còn đến chỗ anh làm gì?"
Cúc Tiểu Ngọc đầu tiên là ngẩn người, sau đó cười lạnh một tiếng: "Anh muốn gặp em, trong đầu chỉ nghĩ đến mỗi chuyện đó thôi sao?"
"Tiểu Ngọc! Em đã nói là sau sinh nhật em thì có thể..."
Cúc Tiểu Ngọc trực tiếp tắt máy.
Cô ngẩng đầu lên thì chạm mặt Lộ Mãn.
"Sinh nhật vui vẻ, học tỷ." Lộ Mãn thản nhiên chúc mừng.
Cúc Tiểu Ngọc vén mái tóc ngắn rồi đáp lại bằng một nụ cười: "Cảm ơn Lộ sư huynh."
"Mỗi người một kiểu nhỉ?" Lộ Mãn cười nói: "Bị bọn Trạch Khải làm hư hết rồi, em gọi chị là chị còn chị gọi em là sư huynh."
Hai người trở về phòng bao, đám bạn bè quen biết nhau từ vụ chụp ảnh thẻ đã rót đầy nước hoa quả và coca chờ sẵn.
