Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 366: Ôm nhau

"Linh Y, em cũng đừng quá xoắn xuýt."

Lăng Chi chậm rãi đứng dậy. Cô cũng không muốn dồn bạn thân vào thế khó xử. Tối nay có thể thành thật trò chuyện đến mức này, cô biết đối với Cố Linh Y mà nói đã là rất không dễ dàng rồi.

"Tuổi thanh xuân mà, mầm mống mập mờ đến nhanh đi cũng nhanh."

Lăng Chi vỗ vỗ chăn của Cố Linh Y rồi nói như một quân sư phân tích: "Có lẽ các em ở bên nhau một thời gian nữa sẽ phát hiện ra nhiều điểm sáng và điểm thu hút của đối phương đều là do em nhất thời bốc đồng tự mình khoác thêm hào quang cho người ta thôi."

"Đợi đến khi đầu óc nguội lạnh hoặc đối phương vô tình làm chuyện gì đó chạm đến lằn ranh đỏ trong cách nhìn của em về nửa kia, lập tức em sẽ hết cảm tình với người ta ngay."

Cố Linh Y lơ đãng chúc Lăng Chi ngủ ngon rồi tiễn cô ra cửa.

Cô xỏ dép lê chậm rãi bước đến bên cửa sổ rồi ngẩn ngơ nhìn ánh đèn đường dưới lầu.

"Thật ra mức độ ngại ngùng của em còn nghiêm trọng hơn Lăng Chi tưởng tượng."

Cố Linh Y lẩm bẩm như đang trò chuyện với Lăng Chi đã rời đi, lại như đang nói với chính mình.

"Em không dám nói hết những lời trong lòng mà luôn phải giữ lại một chút, nếu không sẽ rất khó xử."

"Khi em dám nói với chị là em đã có cảm tình với anh ấy thì thật ra có nghĩa là không chỉ cảm tình, mà là..."

"Em thích anh ấy rồi."

Kiểu thích vô cùng ấy.

...

Đêm càng khuya, bên cửa sổ càng cảm nhận rõ rệt sự mát lạnh của sương đêm.

Cố Linh Y ngóng trông, đợi mãi đợi mãi, thỉnh thoảng lại mở điện thoại liếc nhìn mấy chương truyện mạng, cuối cùng cũng phát hiện ra hai bóng hình quen thuộc trở về trên con đường trong khu dân cư.

"Chỉ là một bữa tối thôi mà, sao giờ này mới về chứ." Cố Linh Y lầm bầm.

Sau đó cô liền thấy Lộ Mãn và em gái Gia Nhi vốn dĩ đang sóng vai đi rất tốt, bỗng nhiên Cố Gia Nhi cười đến run cả người và giơ nắm đấm gõ nhẹ lên người Lộ Mãn.

Lộ Mãn né tránh vài cái rồi mặc kệ cô nàng "tàn sát".

"Hừ!"

Đi thêm vài bước thì Cố Gia Nhi dừng lại rồi vươn tay vuốt lên giữa mày Lộ Mãn, cử chỉ vô cùng thân mật.

"Hừ!"

Cố Linh Y dứt khoát không thèm nhìn nữa. Uổng công cô nhớ mong hai người đến giờ, còn cẩn thận nằm bên cửa sổ đợi họ.

Kết quả đợi được lại là cảnh hai người kia trêu đùa nhau!

Cố Linh Y tức giận bước chân rầm rầm chạy về phòng ngủ của mình.

Mười phút sau.

Điện thoại QQ vang lên tin nhắn của Lộ Mãn.

【Lộ Mãn】: Chỗ em an toàn không? Anh tìm em báo cáo

【Linh Y】: KHÔNG! CẦN!

Cố Linh Y vốn đã trùm chăn kín mít chuẩn bị đi ngủ, nhưng cô lại nhìn chằm chằm vào khung chat với Lộ Mãn thêm hai lần.

【Linh Y】: Anh ơi, anh qua đây!

Tiếng gõ cửa rất nhanh vang lên.

Cố Linh Y lạnh mặt mở cửa cho Lộ Mãn để anh vào phòng rồi cũng không thèm để ý đến anh mà đi thẳng về phòng ngủ.

Lộ Mãn quen đường nên mặt dày mày dạn tự nhiên đi theo Cố Linh Y vào trong.

"Anh ơi?" Cố Linh Y vẻ mặt ghét bỏ: "Anh đến đây làm gì?"

"Chẳng phải em bảo anh đến sao?" Lộ Mãn dang tay.

"Em không nói là bảo anh vào phòng ngủ!"

Cố Linh Y quay mặt đi: "Ra ngoài đi. Em tắm xong rồi, muốn đi ngủ."

"Ờ." Lộ Mãn cười đáp lại nhưng chân thì không hề nhúc nhích.

Đợi Cố Linh Y lên giường đắp chăn kín mít, Lộ Mãn nghênh ngang đi tới mép giường ngồi xuống rồi sau đó giơ tay vén chăn làm bộ muốn chui vào trong chăn cùng cô.

"Trời ơi!!"

Cố Linh Y ra sức đẩy anh một cái nhưng cái đồ đáng ghét này vẫn không nhúc nhích: "Phiền chết đi được!"

"Sao lại giận dỗi rồi?"

Lộ Mãn ghé sát lại gần cô rồi khẽ hỏi.

"Hừ!"

Cố Linh Y không muốn để ý đến anh, phản ứng đầu tiên là muốn anh tự nghĩ xem.

Nhưng ý nghĩ này vừa mới nảy lên thì ngay cả chính cô cũng giật mình.

"Sao mình lại có suy nghĩ giống Gia Nhi đến vậy..."

Cố Linh Y cắn môi không tình nguyện hỏi: "Vừa nãy ở dưới lầu có phải anh đã trêu chọc Gia Nhi không?"

Đối mặt với anh, cô quyết định rút kinh nghiệm từ em gái, có chút cảm xúc nhỏ nhặt nào thì cứ nói ra hết.

"Hả?"

Lộ Mãn buồn cười nói: "Bạn học Linh Y, anh kiện em tội phỉ báng đấy."

"Em thấy hết rồi."

Cố Linh Y bĩu môi giận dỗi lại đẩy anh một cái muốn anh lăn khỏi mép giường của mình chứ đừng ngồi ở đây nữa.

"Anh và Gia Nhi cứ lôi lôi kéo kéo, ở bên em gái em vui vẻ lắm đúng không!"

"Em đang nói cái này à?"

Lộ Mãn nhìn ngắm má Cố Linh Y phồng lên thì có hơi muốn cười nhưng lại không dám cười thành tiếng.

"Đó là em gái em kiếm chuyện đấy. Lúc về, anh giẫm phải một cái nắp cống bị em ấy nhìn thấy."

"Thế là em ấy làm quá lên, cứ nói giẫm phải nắp cống thì không cao lên được. Anh cũng có tuổi rồi...ờ, anh cũng mười tám tuổi rồi nên chiều cao coi như là định hình rồi."

Cố Linh Y lầm bầm: "Vậy cũng có thể tiếp tục cao lên được mà. Bà ngoại hay nói một câu 'hai mươi ba vươn mình một chút'."

"Khéo thật, câu này em gái em vừa mới nói xong."

Cố Linh Y liếc xéo Lộ Mãn một cái. Lộ Mãn vội vàng đan hai ngón trỏ vào nhau làm động tác cấm khẩu đặt trước miệng mình.

"Gia Nhi cứ giở trò ăn vạ, cứ nói phải đánh anh mấy cái mới có thể xua đuổi vận xui giẫm phải nắp cống."

Lộ Mãn cười nói: "Anh liền giải thích với em ấy không cho giẫm nắp cống là vì sợ có cái không được kín lỡ trẻ con giẫm lên sẽ bị rơi xuống, vậy nên người lớn mới bịa ra đủ loại truyền thuyết đô thị về nắp cống để hù dọa."

"Anh còn chưa nói xong em gái em đã bụp bụp đánh anh và bảo anh lần sau nhớ kỹ đừng giẫm, nếu không giẫm vào ngày thứ mấy trong tuần thì đánh anh bấy nhiêu cái."

Cố Linh Y không lên tiếng nữa.

Cô cảm thấy nếu cô là con trai mà bị em gái Gia Nhi giở trò "thừa cơ chiếm tiện nghi" như vậy chắc cũng thấy thích thú lắm.

"Vậy sao anh còn để em ấy sờ trán anh?"

"Là vì trán anh nổi nhiều mụn mà." Lộ Mãn chỉ chỉ giữa lông mày mình.

Cố Linh Y dán sát lại nhìn kỹ: "Nói mới nhớ, từ hồi nghỉ hè đến giờ trán anh cứ nổi mụn mãi không thôi."

Cô ôm chăn rồi chậm rãi dặn dò: "Chú ý kiềm chế ăn uống một chút đi, đừng ăn uống thả ga quá mà cũng đừng lén lút uống rượu bên ngoài sau lưng chúng em. Bia cũng uống ít thôi!"

"Ừ ừ ừ, được được được." Lộ Mãn cười đáp.

Cố Linh Y đột nhiên im lặng. Cô nhìn thẳng phía trước và ôm chăn suy nghĩ mấy giây, sau đó rất khẽ nhích vào phía trong một chút để Lộ Mãn không đến nỗi chỉ có thể ngồi ở mép giường nữa.

Lộ Mãn nhìn chằm chằm Cố Linh Y và lặng lẽ thưởng thức vài giây khuôn mặt nghiêng của cô nàng này. Hương chanh thoang thoảng của dầu gội đầu từ từ vờn quanh chóp mũi anh.

Anh đột nhiên trở mình chen lên giường, dùng thân mình đẩy Cố Linh Y vào phía trong hơn nữa.

"Oái, anh ơi!"

Cố Linh Y khẽ kêu lên một tiếng rồi không dám nhúc nhích nữa.

Cái tên xấu xa này thật sự chui vào chăn của mình rồi!

"Chẳng phải đã nằm chung giường rồi sao?"

Lộ Mãn vừa nói để xoa dịu sự đề phòng của Cố Linh Y vừa thử thăm dò vòng tay qua sau lưng cô và ôm lấy bờ vai thơm ngát.

"Ưm..."

Tim Cố Linh Y đập thình thịch. Cô bất giác muốn phản kháng, nhưng cơ thể lại không hề cứng đờ và kháng cự như tưởng tượng.

Ngược lại được anh ôm dường như là một chuyện hết sức bình thường.

Lộ Mãn thấy vậy thì mỉm cười kéo cô vào lòng.

Cố Linh Y nhớ lại cuộc trò chuyện chân thành vừa rồi với cô bạn thân Lăng Chi về anh, thực ra cũng là để cô nhìn lại những cảm xúc gần đây của mình dành cho anh.

Là sự bốc đồng nhất thời của kỳ nghỉ hè đã dần phai nhạt sao? Hay là sau vài tháng tiếp xúc nhiều hơn thì cảm tình ngày càng tăng lên?

Đáp án đương nhiên là...

Cố Linh Y thuận thế tựa vào ngực anh.

"Phù..."

Cô nhắm mắt lại và cố gắng ổn định nhịp tim.

Thật ấm áp, lồng ngực rộng lớn của tên dê xồm này mang theo hơi thở ấm áp khiến người ta an tâm.

Cố Linh Y khẽ động đậy đầu và thậm chí còn điều chỉnh tư thế gối đầu.

Hai người lặng lẽ ôm nhau như một đôi vợ chồng trẻ âu yếm nhau trước khi ngủ, không ai nói gì mà cứ như vậy trôi qua một khoảng thời gian dài.

Cố Linh Y lại dùng đầu cọ cọ vào ngực Lộ Mãn: "Anh ơi."

"Ơi?"

"Chẳng phải đã nói là chung giường không chung chăn, chung chăn lưng tựa lưng sao?"

Cái tên xấu xa này, nếu mình không dừng lại thì chắc là anh ta muốn ở lại giường mình qua đêm luôn mất!