Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 368: Kiểm tra

"Chúc mừng sinh nhật!"

"Cạn ly!"

Những sinh viên Đại học có chung chí hướng tụ tập lại ăn uống và chém gió rôm rả. Gần một giờ chiều mà mọi người vẫn còn chưa đã nên những ai không có tiết học tiếp tục rủ nhau đi hát karaoke.

Đến tận chiều tối thì từng nhóm hai ba người tản ra. Người về ký túc xá hướng Đông Thăng Viên và Văn Trạch Viên, người đi làm thêm thì vội vã đến tòa nhà S của trường. Lộ Mãn đưa hai chị em nhà họ Cố về căn hộ thuê.

"Ôi trời, hôm nay ba còn kiểm tra nữa, nếu không em đã muốn hát tiếp buổi tối rồi."

Cố Gia Nhi chơi rất hăng. Bốn tiếng trong phòng karaoke vẫn chưa tiêu hao hết năng lượng của cô, thậm chí còn muốn đi hát đêm nữa.

Cố Linh Y với tư cách là chị gái liếc cô một cái rồi lặng lẽ pha ba cốc trà hạt ươi và kim ngân hoa trong bếp.

"Anh ơi, Linh Y hát cũng hay lắm đúng không?" Cố Gia Nhi nằm dài trên ghế sofa ngước mắt nhìn Lộ Mãn: "Chỉ là nhát quá nên hát có một bài."

Lộ Mãn ngồi ghế cao cả buổi chiều nên mệt mỏi duỗi người: "So với em thì đúng là nhát gan hơn nhiều."

Cố Linh Y đặt cốc trà trước mặt hai người và bĩu môi không nói gì.

Cố Gia Nhi cười hì hì nháy mắt với cô: "Nếu không phải em kéo chị hát chung một bài thì Linh Y chỉ lo tiêu diệt hết hạt dưa và đĩa hoa quả thôi..."

"Chị không có!" Cố Linh Y biện minh: "Tiểu Ngọc học tỷ và Khải Thừa học trưởng cũng ăn mà, đâu phải một mình chị ăn hết..."

Lộ Mãn uống một ngụm trà. Cô nàng Linh Y này rất chu đáo, pha trà bằng nước sôi xong còn pha thêm nước nguội cho vừa uống.

"Nhưng mà Linh Y đúng là cần luyện thêm sự dũng cảm."

Lộ Mãn nói: "Còn chưa đầy hai tháng nữa là đến dạ hội cuối năm của trường rồi, chúng ta xúi Linh Y đăng ký tiết mục của em ấy đi. Em ấy chơi piano rất hay mà không thể hiện thì tiếc lắm."

Trong mắt Cố Linh Y lập tức thoáng qua một sự hoảng loạn, Cố Gia Nhi thấy phản ứng của chị gái còn tưởng rằng chị bị dọa sợ vì tính nhút nhát.

"Anh ơi, em ủng hộ, bỏ một phiếu cho ý kiến này của anh!"

Cố Gia Nhi giơ tay lên rồi vẫy vẫy: "Thật ra Linh Y cũng đang âm thầm cố gắng đó. Tuy chị ấy chưa bao giờ nói sẽ đăng ký tiết mục nhưng từ sau đợt huấn luyện quân sự thì chị ấy đã bắt đầu ôn lại đàn rồi——ừm, trong phòng chị ấy còn bày một cây đàn piano điện nữa!"

Cố Linh Y bưng cốc trà không dám nói gì.

Tại sao cô ấy đột nhiên lại chơi piano trở lại? Chẳng phải là vì có một lời hẹn bí mật với một tên giò heo nào đó sao...

Lộ Mãn cười cười hỏi hai chị em có muốn ăn thêm gì không, Cố Gia Nhi nói rằng cô đã để sữa chua kiwi đông lạnh trong tủ lạnh nên anh đứng dậy đi về phía tủ lạnh.

"Anh ơi, có lẽ anh tìm không thấy đâu." Cố Linh Y tùy tiện kiếm cớ rồi khẽ bước đi theo.

Hai người ngồi xổm xuống cùng nhau và tìm kiếm trong khu đông lạnh ở ngăn dưới.

Lúc này Cố Linh Y không nhịn được huých khuỷu tay vào ngực anh một cái, giọng nói cực kỳ nhỏ nhẹ: "Anh ơi! Chẳng lẽ anh muốn nói thẳng với Gia Nhi là hai chúng ta sẽ hợp diễn một tiết mục trong dạ hội cuối năm sao?"

Trong thời gian tập luyện ảo thuật cho đêm hội tân sinh viên, Lộ Mãn đã nghĩ đến việc cùng Cố Linh Y hợp diễn một lần nữa trong dạ hội cuối năm.

Cũng là để bù đắp chút tiếc nuối trong ký ức. Ấn tượng về Cố Linh Y trước khi trùng sinh là chưa từng diện bộ lễ phục lộng lẫy nào trong một sự kiện hoành tráng.

Huống chi là hợp diễn cùng anh.

Vậy nên Lộ Mãn đã sớm đề nghị để Cố Linh Y đàn piano bản "Nightingale", còn anh thì đệm sáo.

Chồng tung vợ hứng mà.

"Em không có ý định liều lĩnh vậy đâu nha."

Lộ Mãn quay đầu liếc nhìn thấy Cố Gia Nhi lúc này đã về phòng ngủ, không biết là thay đồ ở nhà hay đi tìm gì.

Anh lấy sữa chua đá ra rồi đóng cửa tủ lạnh: "Nếu nói thẳng với Gia Nhi là hai chúng ta muốn song tấu, em ấy nhịn được chắc?"

"Vậy anh..."

"Cứ nói với em ấy là tự em báo một tiết mục đi." Lộ Mãn bày ra chủ ý ranh ma của mình: "Đến tháng mười hai em nói không muốn diễn nữa, rất rất sợ và không có dũng khí lộ diện trước đám đông."

"Đến gần ngày diễn anh sẽ 'xung phong' lấy danh nghĩa giúp em lấy lại dũng khí để 'tạm thời' phối hợp với em một bản song tấu."

Cố Linh Y bất lực nhìn Lộ Mãn. Vẻ mặt của anh lúc này trong mắt cô thật là vô liêm sỉ.

"Đến cuối cùng Gia Nhi còn phải cảm ơn anh ấy chứ." Lộ Mãn dang tay.

"Anh..."

Cố Linh Y lườm anh một cái: "Đôi khi anh thật sự rất...hâm."

Lúc này, Cố Gia Nhi ôm laptop của mình trở lại phòng khách và cắm dây mạng bên cạnh ghế sofa, chuột bắt đầu nhấp nháy.

Lộ Mãn và Cố Linh Y đi tới. Anh đặt khay đồ ăn xuống rồi tiện miệng hỏi một câu: "À phải rồi, Gia Nhi, chẳng phải em nói ba em tối nay sẽ kiểm tra đột xuất sao, thường là lúc nào?"

Cố Gia Nhi tinh nghịch cười: "Bây giờ."

"Hả?"

Còn chưa đợi Lộ Mãn kịp phản ứng thì video của Cố Gia Nhi đã kết nối.

"Gia Nhi." Trong máy tính vọng ra giọng của đồng chí Lão Ngoan Cố.

Lộ Mãn lập tức toàn thân căng thẳng, chỉ nghe thấy giọng này thôi cũng khiến anh có chút không thoải mái.

Cố Linh Y ở bên cạnh che miệng cười trộm.

Hai người này chẳng phải là đang đào hố lẫn nhau sao.

"Ba ơi~" Cố Gia Nhi ngọt ngào gọi Cố Ngạn một tiếng.

"Gia Nhi, chỉ ba cách tạo phòng khách QQ đi."

Cố Ngạn trong video vui vẻ nói: "Kiểu mà mấy người có thể cùng nhau trò chuyện ấy."

"Ồ, ba ơi, cái đó gọi là nhóm QQ." Cố Gia Nhi tò mò: "Ba tạo cái này làm gì ạ?"

"À à, nhóm." Cố Ngạn nói: "Tạo một cái nhóm cho cả nhà mình."

Cố Gia Nhi cạn lời một chút: "Ồ, được thôi...nhưng tên nhóm phải để con và Linh Y đặt!"

"Được, được."

"Gia Nhi." Văn Nghệ xông vào khung hình và tươi cười nói: "Linh Y không qua đó cùng con sao?"

"Mẹ ơi, chị ấy cũng ở đây ạ."

Cố Gia Nhi liếc nhìn người bên cạnh Cố Linh Y, chính là Lộ Mãn.

Lộ Mãn im lặng điên cuồng xua tay, ý tứ rất rõ ràng: Tuyệt đối đừng nói anh ở đây!!

"Khoan đã, Cố Gia Nhi."

Văn Nghệ mắt sắc phát hiện ra đồ ăn vặt trước mặt cô con gái út: "Trên bàn con là cái gì?"

"Ừm...ờ...ờ..."

Cố Gia Nhi giống như bị bắt quả tang đang làm chuyện mờ ám: "Sữa chua đá tự làm ạ..."

"Mấy tháng rồi?"

Bài ca răn dạy của Văn Nghệ ào ào bay tới.

"Trời lạnh thế này rồi còn ăn đồ lạnh. Quên lúc con đau bụng rồi à?"

"Thảo nào con vội vàng đòi ra ở riêng thế, có phòng riêng có tủ lạnh là thả cửa bay tự do luôn đúng không?"

"Mẹ xem tủ quần áo của con chắc chẳng còn chỗ nhét thêm bộ nào nữa, chắc toàn nhét đầy mì cay với khoai tây chiên rồi."

"Mẹ ơi, con có đâu..."

Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau.

Anh không dám lên tiếng, vội gõ chữ trên điện thoại đưa cho Cố Linh Y xem.

【Phàm trong thiên hạ các bà mẹ đều hay cằn nhằn, giống hệt như mẹ chồng em mắng Tiểu Sương vậy.】

Cố Linh Y khẽ gật đầu.

Cô đã chẳng buồn phản bác chuyện anh cố tình gọi dì Tĩnh là "mẹ chồng" nữa rồi.

Có phản bác cũng vô ích, hễ cứ nhắc đến chú Lộ và dì Tĩnh là y như rằng anh ta sẽ "ba chồng", "mẹ chồng" ngay.

Lâu dần, Cố Linh Y cũng kệ anh luôn.

Màn hình điện thoại của Lộ Mãn bỗng sáng lên.

Đúng lúc này lại có điện thoại, đúng là muốn đoạt mạng mà. Thấy là Lý Triều Huy gọi nên Lộ Mãn điên cuồng ấn nút giảm âm lượng và đồng thời lấy tay bịt miệng, cả người nhanh như chớp, nhẹ nhàng nhưng cũng vô cùng tốc độ lao về phía nhà vệ sinh.

"Alo, học trưởng?"

Lộ Mãn hạ thấp giọng và tiện tay mở vòi nước bồn rửa mặt át đi tiếng nói chuyện.

"Lộ Mãn, em đang ở gần trường không?"

Đầu dây bên kia lại là giọng của Vương Học Ái.

"Bên khu S, Cúc Tiểu Ngọc gặp phải chút chuyện khó giải quyết nên có lẽ cần nhờ em rồi..."

"Để em qua đó một chuyến."

Lộ Mãn đáp: "Có thể nói qua một chút xem tình hình thế nào không? Nghiêm trọng không?"

"Nói sao nhỉ, cũng không quá nghiêm trọng..." Giọng của Lý Triều Huy chen vào, nhưng Lộ Mãn chưa từng nghe thấy người đàn ông thẳng thắn này ăn nói ấp úng và kéo dài như vậy bao giờ.

"Nói đơn giản là."

Vương Học Ái nói.

"Hôn thê của bạn trai Cúc Tiểu Ngọc đến tìm chúng ta rồi."