Lộ Mãn từ nhà vệ sinh bước ra thấy Văn Nghệ vẫn chưa thôi cằn nhằn cô con gái út.
Cố Gia Nhi mặt mày khổ sở ôm laptop ngồi xổm trước tủ lạnh và hướng camera vào những thứ bên trong ngăn đá.
"Cố Gia Nhi, con giỏi thật đấy."
Giọng Văn Nghệ nghe như tức đến bật cười.
"Đây là cái gì mà lộn xộn thế này? Hoa quả à?"
"Hoa quả đông đá còn ăn được à?"
Cố Gia Nhi nhỏ giọng cãi lại: "Ngon mà, đông thành đá bào ăn ngon hơn..."
"Còn có kem nữa hả?"
Văn Nghệ liếc thấy một đống kem que và kem ốc quế giấu trong cùng tủ lạnh thì càng nhíu mày hơn.
"Cố Gia Nhi!"
"Biết rồi mà!"
Cố Gia Nhi liếc mắt thấy Lộ Mãn sắc mặt hơi nghiêm nghị đang ghé đầu vào tai chị gái Linh Y nói nhỏ, thỉnh thoảng còn cầm điện thoại lên nhìn.
Cô bé lập tức nói nhanh như gió: "Con mang hoa quả đi rã đông rồi ăn, kem không ăn nữa mà mang hết cho anh ấy, được chưa?"
Lão Ngoan Cố nghe lỏm: ??
"Không nói nữa. Ba mẹ ơi, học tỷ trong câu lạc bộ ở trường đột nhiên tìm con có việc, chắc cũng phải gọi video nên con cúp máy đây. Tạm biệt!"
Tắt cuộc gọi video với ba mẹ, Cố Gia Nhi chạy đến bên cạnh Lộ Mãn và Cố Linh Y. Không biết hai người đang thì thầm gì nên cô bé có chút sốt ruột.
"Là chuyện của Cúc Tiểu Ngọc học tỷ."
Lộ Mãn ngẩng đầu nhìn Cố Gia Nhi rồi nói một câu.
"Các em ở nhà đi, anh đến trường xem sao."
Nhưng anh không thể cãi lại hai chị em song sinh, hai cô gái kiên quyết không đồng ý mà nhất định phải đi theo anh ra ngoài.
...
Khuôn viên Đại học Sư phạm Tân Hải, tòa nhà S, phòng thí nghiệm dựng phim.
Lộ Mãn đẩy cửa bước vào thấy một đám anh chị em trong đội chụp ảnh thẻ đang vây quanh một chiếc bàn dài, Lăng Chi cũng ở trong đó.
Đối diện với họ là một cô gái xa lạ ngồi một mình có dáng người cao ráo, cô ta mặc áo len hở vai và quần bút chì cùng tóc uốn xoăn nhẹ.
Ánh mắt của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng loạt hướng về phía tai của cô gái xa lạ kia.
Bấm lỗ tai, đeo khuyên tai hình cỏ bốn lá đính kim cương lấp lánh.
Lộ Mãn tìm thấy Cúc Tiểu Ngọc ở góc bàn dài, vị học tỷ ngày thường vốn yên tĩnh giờ lại càng mím chặt môi và mắt cụp xuống.
Lưu Khải Thừa đứng bên cạnh cô vẻ mặt lo lắng và không đành lòng, tay đặt lên lưng ghế của Cúc Tiểu Ngọc thỉnh thoảng khẽ động đậy như muốn chạm vào vai Cúc Tiểu Ngọc để an ủi cô nhưng lại không dám, hết lần này đến lần khác rụt tay lại.
Lộ Mãn nghĩ một chút. Lúc đó Sửu Thần, Lưu Khải Thừa và Cúc Tiểu Ngọc cùng nhau tham gia đội chụp ảnh thẻ. Có lẽ ngay từ lúc đó Lưu Khải Thừa đã muốn ở bên cô nên mới cùng tham gia hoạt động.
Lý Triều Huy và Vương Học Ái thấy Lộ Mãn đến thì lập tức như có chỗ dựa. Vương Học Ái đưa cho Lộ Mãn một bản sao của phiếu xét nghiệm.
"Cô gái kia có thai rồi."
Lộ Mãn trong lòng thầm kêu "vãi chưởng" nhưng sắc mặt không có gì thay đổi, anh tiếp tục hỏi: "Vậy thằng kia đâu?"
Đồng thời anh xem kỹ tờ phiếu xét nghiệm trong tay. Cô gái tên là Ngô Khiết, mang thai 7 tuần.
"Cô ấy không tự gọi thằng khốn kia đến và cũng không cho chúng ta thông báo."
Vương Học Ái sờ sờ chiếc băng đô màu hồng trên đầu rồi đau đầu nói: "Em nói xem chuyện này là sao, cô ấy đến tìm Cúc Tiểu Ngọc để đòi tiền..."
Dù Lộ Mãn đã sống hai kiếp người nhưng tình huống này vẫn khiến anh ngớ người.
Cúc Tiểu Ngọc ngây thơ yêu phải một gã bạn trai tồi tệ, không ngờ gã đã đính hôn với Ngô Khiết mà còn khiến cô ta mang thai. Kết quả là Ngô Khiết không tìm gã bạn trai làm ầm ĩ mà lại đến tìm Cúc Tiểu Ngọc đòi tiền sao?
Lộ Mãn bước về phía Ngô Khiết và chuẩn bị nói chuyện với cô ta.
Ngô Khiết vừa nãy đã thấy đám người vây quanh Lộ Mãn và tôn cậu lên vị trí trung tâm, vậy nên trong lòng cũng đoán được chàng trai trẻ tuổi này có lẽ chính là ông chủ thật sự của dịch vụ chụp ảnh thẻ.
"Ba ngàn tệ."
Ngô Khiết nói với giọng điệu bình tĩnh: "Phẫu thuật cần hai ngàn tư, nghỉ ngơi một thời gian thì sáu trăm tiền bồi dưỡng."
"Vậy hôn phu của cô đâu?" Lộ Mãn hỏi ngược lại: "Hắn gây họa mà hắn không chịu trách nhiệm à?"
Ngô Khiết lắc đầu: "Anh ta không cho tiền, anh ta xưa nay tiêu xài hoang phí cũng chẳng có tiền nên bảo tôi tự nghĩ cách."
Mấy cô gái có mặt nghe thấy lời này đều thầm nhổ một bãi nước bọt.
"Vậy cô cũng đâu có lý do gì để tìm đến đây?"
Ngô Khiết giơ tay chỉ vào Cúc Tiểu Ngọc trong đám người đối diện: "Dù sao tôi cũng mang thai con của bạn trai cô, cô tự mà lo liệu."
"Má nó!" Lý Triều Huy không nhịn được mà khẽ chửi một tiếng.
"Cô định thế nào? Phá thai xong thì chia tay à?" Lộ Mãn hỏi.
"Không có ý định gì cả. Tôi đã tốt nghiệp Trung cấp rồi nhưng còn chưa tìm được việc làm, đợi anh ta tốt nghiệp Học viện Thể dục về nhà thì kết hôn."
"Chuyện ngoại tình cứ thế cho qua à?"
"Đương nhiên là tức giận nhưng không quản được anh ta."
"Anh ta lăng nhăng cũng phải mấy người rồi, con nhỏ Tiểu Ngọc này chắc là người thứ chín hay thứ mười gì đó thì phải? Nhiều quá đếm không xuể."
"Tôi cũng cãi nhau với anh ta, bảo anh ta đảm bảo đừng có làm bậy nữa nhưng anh ta không nghe."
Lộ Mãn cạn lời nhìn Ngô Khiết. Theo tình hình này của cô ta, kinh tế không độc lập lại chỉ muốn dựa vào đàn ông mà về nhà làm bà nội trợ toàn thời gian, hoàn toàn trở thành kẻ phụ thuộc. Gã bạn trai tồi kia nắm thóp cô ta rồi, nghe lời cô ta mới lạ.
"Cô cũng thật là to gan." Lộ Mãn cười: "Hôn phu của cô yêu đương với nhiều người như vậy, không sợ hắn đá cô à?"
"Anh ta nhất định phải về nhà cưới tôi." Ngô Khiết lại rất chắc chắn: "Ba anh ta là chiến hữu của ba tôi, đã đính hôn rồi mà không cưới thì ba anh ta ở đơn vị cũng mất mặt, có khi còn đánh gãy chân anh ta ấy."
Ngô Khiết thở dài và còn muốn nói tiếp: "Dù sao anh ta cũng chỉ là lên thành phố học mấy năm chơi bời thôi..."
Cúc Tiểu Ngọc nghe đến đây không nhịn được đứng dậy, toàn thân run rẩy định xông lên: "Cô——"
Vương Học Ái vội ngăn cô lại và ôm cô an ủi. Màn kịch này khiến mọi người trong phòng nhìn nhau ngơ ngác, tam quan bị đả kích mạnh mẽ.
"Đầu óc tôi giờ ong ong cả lên rồi..." Lăng Chi nhỏ giọng than thở.
Lúc này, Ngô Khiết lại giơ ba ngón tay ra như muốn nhắc lại mục đích chính của cô ta khi đến đây——đòi ba ngàn tệ.
Lộ Mãn "hừ" một tiếng, hỏi vặn ngược lại: "Bệnh viện nào mà phẫu thuật hết hai ngàn tư?"
"Hả?" Ngô Khiết không ngờ cậu lại hỏi vậy nên theo bản năng trả lời: "Bệnh viện Đông Nhân, không đau..."
"Cô đến tư nhân làm gì?" Lộ Mãn lập tức ngắt lời cô ta: "Vừa đắt đỏ lại không chuyên nghiệp bằng công lập. Đến bệnh viện thành phố mà làm, không đau mà bao gồm cả thuốc men hết tám trăm tệ."
"Ờ..." Ngô Khiết nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.
"Có thể tính thêm cả tiền bồi dưỡng mà cô vừa nói."
Lộ Mãn nói: "Tiền thì có thể cho cô mượn, cũng không cần cô trả. Gọi hôn phu của cô đến đây rồi bảo hắn viết giấy nợ, tôi muốn hắn trả tiền."
Khi Lộ Mãn dùng phương án do anh đưa ra để chiếm thế chủ động, Ngô Khiết rơi vào thế khó xử. Cô ta vốn chỉ nghe nói Cúc Tiểu Ngọc làm thêm rất có tiền mà lại còn mềm tính, không ngờ lại gặp phải một ông chủ chống lưng cho cô ta và hơn nữa còn khó đối phó như vậy.
"Tôi không sai khiến được anh ta."
Ngô Khiết nói thật: "Ông chủ cứ xem mà làm, không được thì mấy hôm nữa tôi lại đến..."
"Mấy hôm nữa?"
Lộ Mãn cười lạnh một tiếng: "Đã bảy tuần rồi, mấy hôm nữa thì ngay cả phẫu thuật cũng không thích hợp nữa."
"Hôm nay ở đây giải quyết hết mọi chuyện."
Lộ Mãn quay người tìm Cúc Tiểu Ngọc xin số điện thoại của gã tra nam.
Cố Gia Nhi thở dài. Chuyện tối nay đủ loạn rồi, cô chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy đau đầu.
Cô khẽ huých tay vào chị gái Cố Linh Y bên cạnh: "May mà có anh ấy ở đây, anh ấy đặc biệt đáng tin cậy nhỉ."
Còn Cố Linh Y thì cau mày và ánh mắt đảo qua đảo lại trên người em gái.
"Linh Y, sao chị nhìn em như vậy?"
Giọng Cố Linh Y không đúng lắm: "Sao anh ấy lại quen thuộc như vậy?"
"Hả?" Cố Gia Nhi ngơ ngác.
"Anh ấy sao lại quen thuộc với tình hình bệnh viện và phẫu thuật như vậy chứ..."
