Trong lúc chờ đợi thì Lộ Mãn gọi cho Mạnh Lực bên Khoa Âm nhạc Mỹ thuật, vốn định hỏi xem lớp quốc tế của họ có mấy người ở gần đây nhưng ai ngờ đúng lúc họ đang có buổi tập cho hoạt động của lớp. Nghe Lộ Mãn gọi một tiếng, đám chiến hữu cùng nhau gây họa cùng nhau dọn dẹp hồi huấn luyện quân sự liền lập tức đáp lời và muốn nhanh chóng chạy đến tòa nhà S.
"Lộ Mãn, có cần gọi người không vậy?" Lý Triều Huy mân mê cái còi trước ngực và cảm thấy có hơi làm quá.
"Thằng tra nam này bên Học viện Thể dục, phòng ngừa vạn nhất thôi." Lộ Mãn nói.
Lý Triều Huy nghe xong cũng mò điện thoại ra: "Đội bóng đá người đông."
Sửu Thần Ngưu Bôn đồng thời ghé lại: "Học đệ, cần gọi thêm người thì cứ ới nhé."
"Đủ rồi đủ rồi." Lộ Mãn ngăn lại rồi lại hỏi thêm một câu: "Nhưng mà...Sửu Thần định gọi người từ đâu vậy?"
"Nhóm tài nguyên chứ đâu."
Sửu Thần đương nhiên đáp: "Anh có thể đăng thông báo trong nhóm yêu đương thuần túy. Người thích xem phim yêu đương thuần túy nhiều lắm đấy, mà lại cực kỳ căm ghét mấy cái cốt truyện NTR này."
"Chuyện này mà nói với họ thì anh đoán số người đến có thể đánh sập cả một học viện."
Lộ Mãn: ...
Chỉ có thể cảm ơn ý tốt của Sửu Thần thôi.
"Học đệ."
Sửu Thần hạ thấp giọng: "Lát nữa bảo Khải Thừa dẫn đầu xuống đi."
Lộ Mãn nghe vậy thì nghiêng đầu nhìn Cúc Tiểu Ngọc.
"Giúp một tay đi mà." Sửu Thần cười hì hì nói: "Thằng nhóc này thầm mến người ta không biết bao lâu rồi, biết Tiểu Ngọc học muội có bạn trai mới luôn giả vờ như không có gì."
"Xảy ra chuyện này chưa chắc đã toàn là chuyện xấu."
Lộ Mãn lập tức giơ ngón tay cái ra hiệu "OK".
...
Hơn mười phút sau, đám con trai tạo thành một đội quân hùng hậu xuống sảnh chờ tên cặn bã kia, trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại vài cô gái tiếp tục an ủi Cúc Tiểu Ngọc.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vẫn đang cãi nhau.
"Chị nhìn em cũng vô dụng thôi."
Cố Gia Nhi vẫn chưa hiểu ra sao: "Ai mà biết anh ấy biết mấy cái thứ kỳ quái này từ đâu chứ."
Cố Linh Y mang vẻ nghi ngờ tiếp tục truy hỏi: "Thật sự không liên quan đến em chứ?"
"Em? Cái gì chứ..."
Cố Gia Nhi nói được nửa chừng thì đột nhiên hiểu ra ý của chị mình.
"Cố Linh Y!"
Cố Gia Nhi gần như phát điên: "Chị xem tiểu thuyết ngôn tình nhiều quá rồi đấy! Cái gì cái gì chứ, chị, chị..."
Cố Linh Y nghiêng đầu, mặt hơi ửng đỏ: "Không phải là tốt rồi."
"Cố Linh Y!" Cố Gia Nhi tức giận: "Trước kia em còn đùa nếu có hạng mục cờ vàng lưu động thì chắc chắn phải trao cho Lăng Chi."
"Bây giờ xem ra em đã bỏ qua chị, nên trao cho chị mới đúng!"
"Cố Gia Nhi!" Cố Linh Y cũng không giữ được mặt mũi: "Đây là thái độ em nói chuyện với chị hả?"
"Phải nói với chị bao nhiêu lần nữa, xét về góc độ sinh lý học thì song sinh mà sinh sau mới là chị!"
Hai chị em cãi nhau cơn giận đến nhanh tan cũng nhanh, khẽ véo nhau hai cái rồi dừng lại trừng mắt nhìn nhau.
Nhưng sau khi giận dỗi với chị xong thì Cố Gia Nhi lại nghĩ ngợi rồi bỗng nhiên rất nản lòng: "Chẳng lẽ, là vì cái...cái người con gái mà anh ấy từng nhắc đến, cái người mà anh ấy thích sao?"
"Không thể nào!"
Cố Linh Y như thể dưới ghế có gắn lò xo nên đột ngột đứng dậy, phản ứng cực kỳ mạnh.
"Có...có liên quan gì đến người ta chứ."
"Nói cũng phải."
Cố Gia Nhi khoanh tay và cúi đầu suy tư.
"Anh ấy ở cùng tòa nhà với chúng ta, ngoài hai đứa mình ra không thấy có cô gái nào khác đến tìm anh ấy cả."
"Tuy rằng anh ấy thường xuyên ở lì trong trường và khu khởi nghiệp để làm game, nhưng trong nhóm cũng không có cô gái nào xinh đẹp đến mức nổi bật."
Cố Linh Y lúc này mới ngoan ngoãn ngồi về chỗ im lặng không nói gì.
Nhưng chưa được mấy giây, Cố Linh Y lại không ngồi yên được nữa.
"Hay là hỏi thẳng luôn đi."
Cô nàng ghé sát lại gần Lộ Mãn: "Anh ơi."
"Ừ? Sao thế Linh Y?"
"Những thứ anh biết hình như hơi bị rộng đó."
Cố Linh Y cố nén khuôn mặt đang nóng bừng, cô nàng không hiểu vì sao lại bận tâm đến chuyện này.
"Sao anh biết...cái đó, bảng giá ở bệnh viện...các thứ ấy."
Giọng Cố Linh Y càng hỏi càng nhỏ. Lộ Mãn ngẩn người rồi trên mặt lộ ra một nụ cười gượng gạo.
"Chẳng phải là nghe các học trưởng chém gió, chuyện gì cũng lôi ra nói hay sao?"
Lộ Mãn cười khan một tiếng.
"Anh nghe nói có một sư ca cùng bạn gái đi chơi Noel, kết quả sau đó bạn gái anh ta chậm kinh nửa tháng dọa cho anh ta tái mét mặt mày và chạy đôn chạy đáo tìm thông tin cứu chữa khẩn cấp..."
Cố Linh Y nghiêng đầu cảm thấy biểu cảm của Lộ Mãn có gì đó kỳ lạ.
Có cảm giác...sư ca mà anh nói rốt cuộc có phải là chính anh không vậy?
Lộ Mãn chỉ muốn lau mồ hôi trán. Hiện tại anh và Cố Gia Nhi đúng là chưa có gì.
Nhưng hồi Đại học trước khi trùng sinh, sau khi nếm trái cấm phát hiện Gia Nhi chậm kinh lâu như vậy đã dọa cho anh chàng còn non nớt lúc đó sợ chết khiếp, hồn vía lên mây đến nỗi những kiến thức về phẫu thuật và giá cả ở bệnh viện mà anh tra được lúc đó đều in sâu trong đầu không tài nào quên được...
"Nhưng mà sao có thể chứ." Cố Linh Y nghĩ thầm: "Anh ấy và Gia Nhi hồi Trung học Phổ thông cùng lắm là hôn hít ôm ấp, đến...đến giai đoạn thành thật với nhau cũng chưa có."
Về điểm này, cô nàng đã nhiều lần bóng gió hỏi thăm em gái nên chắc là không sai được.
"Lên Đại học anh lại luôn cố ý, à không, là vô ý! 'Vô ý' nhìn chằm chằm Gia Nhi, họ cũng không có nhiều thời gian ở riêng."
Đang nói chuyện thì Lý Triều Huy gửi một tin nhắn trong nhóm QQ báo tên tra nam kia đã tới dưới lầu rồi.
Liền thấy Cúc Tiểu Ngọc chậm rãi đứng lên, vẻ mặt muốn khóc nhưng lại xoa xoa mặt làm ra vẻ lạnh lùng.
Lộ Mãn cùng các cô gái xuống lầu. Đại sảnh người đông nghìn nghịt và ồn ào náo nhiệt, anh cũng cuối cùng được tận mắt chứng kiến chân dung tên tra nam.
Quả thật có ngoại hình bảnh bao, cao ráo mảnh khảnh, da dẻ trắng trẻo, mặc áo sơ mi cotton và quần nhung kẻ nhiều lớp, gu ăn mặc cũng trên mức trung bình. Hắn ta còn đeo một cặp kính gọng vàng mảnh, toàn thân toát lên vẻ ngoài của nam chính trong một số tiểu thuyết ngôn tình.
Nhưng đẹp trai mà tâm không chính, chơi bời lăng nhăng lại thành tai họa.
Tên tra nam dẫn theo khoảng 10 nam sinh Học viện Thể dục, xem ra vốn định là để làm màu. Nhưng không ngờ Lộ Mãn bên này lại tụ tập đông như vậy, mặc đồng phục nhìn là biết đội bóng đá và nhuộm tóc nữa, trong đó không thiếu những gã lực lưỡng vạm vỡ.
Trong tình thế này, bọn họ cũng chẳng dám vung tay múa chân khiêu khích gì, tay đều chắp sau lưng tránh va chạm thân thể với "đám đông hỗn loạn" của Đại học Sư phạm Tân Hải.
Tuy nhiên, mồm mép thì không thể chịu thua được. Trước khi Lộ Mãn và Cúc Tiểu Ngọc xuống lầu, gã kia mồm mép nhanh nhảu liên tục công kích. Lưu Khải Thừa cầm đầu ban đầu còn đỡ được vài câu, nhưng dần dần bị chửi cho tơi bời.
Sự xuất hiện của Cúc Tiểu Ngọc càng khiến hắn tức không chịu nổi.
"Ồ, đây chẳng phải là Cúc đại tiểu thư sao, chịu xuống rồi cơ à?"
Gã tra nam nói giọng mỉa mai và nhìn Cúc Tiểu Ngọc: "Nhanh vậy đã tìm được đối tượng mới rồi à?"
Hắn lại chuyển ánh mắt sang Lưu Khải Thừa.
"Người anh em, đừng trách tao không nhắc nhở. Những người phụ nữ tao có được đều thật lòng thật dạ, một lòng một dạ với tao đấy."
Hắn biết rằng sau chuyện ầm ĩ của Ngô Khiết, với tính khí của Cúc Tiểu Ngọc chắc chắn sẽ chia tay với hắn.
Nhưng hắn cũng không muốn để Cúc Tiểu Ngọc sống yên ổn.
"Người anh em, nói thật nhé, sau này mày cẩn thận một chút, cảnh giác nhiều vào."
Gã tra nam hỗn hào nói: "Đừng đợi đến khi cưới thật rồi mới phát hiện ra con cô ta sinh ra lại giống tao."
"Tao giết m..."
Lưu Khải Thừa không nhịn được chửi tục, Lý Triều Huy và các thành viên đội bóng giữ chặt vai anh ta để cho anh ta đừng manh động.
Cúc Tiểu Ngọc oán hận nhìn gã tra nam từng dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt cô. Đến hôm nay cô mới phát hiện ra bên dưới vẻ ngoài thư sinh đẹp trai có phần chính trực kia lại có thể ẩn chứa một trái tim bẩn thỉu và nhơ nhuốc đến vậy.
Thấy đám sinh viên chưa từng đánh nhau thật sự này bị đối phương dùng lời nói làm cho ghê tởm đến mức không chịu nổi, Lộ Mãn bước lên hai bước rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực Lưu Khải Thừa đang phập phồng vì tức giận.
Trao cho Lưu Khải Thừa một ánh mắt trấn an, Lộ Mãn hất cằm liếc nhìn gã tra nam trước mặt.
"Anh nói cũng không sai."
Lộ Mãn cười chỉ vào Lưu Khải Thừa: "Tiểu Ngọc cô ấy gả cho bạn trai cũ của mẹ anh, vậy thì con sinh ra chẳng phải giống anh sao?"
Bộ não của gã tra nam không theo kịp lời nói của Lộ Mãn nên nhất thời không hiểu ra hắn đứng tại chỗ ngẫm nghĩ kỹ càng ba giây. Ngay cả đám con trai sau lưng Lộ Mãn cũng phải vận dụng hết công suất CPU, có người còn dùng cả ngón tay để đếm lại mối quan hệ phức tạp này.
Cuối cùng gã tra nam cũng hiểu ra ý tứ vòng vo của Lộ Mãn, hắn chưa từng chịu thiệt trong việc cãi nhau nên lập tức không giữ được bình tĩnh, cặp kính gọng vàng cũng tức giận đến lệch sang một bên: "Con mẹ mày!!"
[Ý là giải thưởng tôn vinh mấy đứa đầu óc tà răm ấy] ["我鲨你M..." ở đây là cách nói trại của "我杀了你妈" nghĩa là "tao giết mẹ mày. Khải Thừa đang chửi dở chữ "mẹ"]