Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 371: Nghe nói anh hết tiền rồi? (Phần đầu)

"Mày đúng là đồ chó cậy gần nhà, láo toét cái gì hả!"

Ngay trên sân nhà Đại học Sư phạm Tân Hải lại còn bị cả đám nam sinh từ hai ba lớp vây quanh, gã tra nam Học viện Thể dục không dám manh động mà chỉ dám buông vài câu đe dọa lấy lệ.

Còn về số tiền mà Ngô Khiết đòi, hắn ta cũng không muốn viết giấy nợ trước mặt bao nhiêu sinh viên Sư phạm nên liền đưa ngay cho Ngô Khiết một cái thẻ ngân hàng, nhìn kiểu dáng thì ra là thẻ chuyên dụng để phát học bổng và trợ cấp.

"Loại người này mà cũng có học bổng, vãi thật!" Mạnh Lực đứng trong đám đông lẩm bẩm.

"Dù sao trường chỉ lọc được học sinh dốt chứ đâu có lọc được cặn bã."

Lý Triều Huy bĩu môi về phía gã tra nam và nói: "Có khi là trợ cấp ấy chứ. Có những bạn sinh viên thực sự khó khăn lại ngại không dám làm đơn, còn có những kẻ đi giày hiệu và tiêu tiền như nước lại mặt dày xin trợ cấp."

Đám người Học viện Thể dục tiu nghỉu rời đi. Các nữ sinh Sư phạm tự giác tụ tập quanh Cúc Tiểu Ngọc muốn tối nay an ủi cô cho khuây khỏa, cũng có Lưu Khải Thừa cùng mấy bạn nam khác xung phong hộ tống các cô về ký túc xá.

Lộ Mãn vẫn như lệ thường đi cùng hai chị em song sinh và Lăng Chi hướng về phía khu căn hộ. Trên đường đi, Lăng Chi vô cùng phẫn nộ, hết lời châm chọc mỉa mai và chửi rủa gã tra nam kia từ trong ra ngoài.

"Gia Nhi, cái gã đó ghê tởm quá. Bề ngoài thì bảnh bao ra vẻ mà thực chất lại bẩn thỉu như nguyên tố thứ 51 trong bảng tuần hoàn hóa học ấy."

"Linh Y, chị thật sự không nhịn được mà chửi hắn ta." Lăng Chi vừa đi vừa nắm chặt tay thành đấm: "Đến cả một đứa biến thái như chị còn thấy hắn ta biến thái!"

"Cái loại cặn bã này, haizz! Lộ Mãn, lần này cậu có phải là giẫm phải đinh rồi không——hay là mở mang tầm mắt?"

Ban đầu Lộ Mãn còn gật đầu lia lịa và hai cô nàng song sinh cũng phụ họa theo, nhưng đi được nửa đường thì Lộ Mãn không gật nữa.

"Lăng Chi cậu chửi cặn bã thì cứ chửi đi, cứ nhìn tôi là ý gì?!" Lộ Mãn dở khóc dở cười.

Chỉ có thể nói Lăng Chi đặc biệt quan tâm đến tình cảm của hai cô bạn thân cho nên tạm thời coi anh như kẻ thù. Nhưng vì cô nàng đã biết chuyện của anh và Cố Linh Y mà vẫn chọn cách giúp đỡ giấu giếm nên anh cũng không hề ác cảm với Lăng Chi.

...

Trưa hôm sau, Lộ Mãn bị cuộc điện thoại của Vương Học Ái đánh thức.

"Lộ Mãn, bên bọn chị có chút không ổn."

Trong giọng nói của Vương Học Ái thoáng chút bất lực, liên tiếp hai ngày gọi điện cho học đệ đều mang đến những tin tức cực kỳ tệ hại.

"Sao vậy ạ?" Lộ Mãn vừa mới tỉnh giấc nên vẫn còn mang theo vài phần buồn ngủ: "Vẫn là chuyện của chị Tiểu Ngọc sao?"

"Đó chỉ là một phần nhỏ thôi..."

Vương Học Ái nói: "Từ tối qua đã có một đám thủy quân liên tục đăng bài ác ý trên diễn đàn, nội dung đều về Cúc Tiểu Ngọc và bạn trai cũ của cô ấy... Nhưng bọn chúng đáng ghét đến mức xuyên tạc sự thật viết rằng Cúc Tiểu Ngọc và gã cặn bã kia chia tay trong hòa bình, còn nói tối qua là người của Đại học Sư phạm Tân Hải chúng ta vô lý gây sự!"

"Đồ cầm thú." Lộ Mãn trợn mắt khinh bỉ cái kiểu tiểu nhân của gã cặn bã kia.

"Sửu Thần đã tìm người giúp đỡ làm rõ và bác bỏ tin đồn rồi, nhưng bài đăng đầu tiên có lượt xem đặc biệt cao nên cậu ta sợ việc chúng ta bác bỏ tin đồn sẽ không có tác dụng gì."

Vương Học Ái nói một tràng dài như bắn liên thanh rồi lại mang đến một tin xấu: "Chuyện này tạm coi như vấn đề nhỏ đi. Lộ Mãn này... Từ sáng nay mấy tiệm rửa ảnh mà chúng ta hay lui tới để rửa ảnh thẻ đột nhiên không nhận làm ăn với chúng ta nữa."

"Hả?" Lộ Mãn đang tìm quần áo, nghe đến đây thì dừng tay.

Anh lập tức hiểu ra và hỏi: "Bốn tiệm ảnh của thầy Chủng có động tĩnh gì không?"

"Trạch Khải vừa dẫn người đi xem rồi." Vương Học Ái thở dài: "Bọn họ đồng loạt giăng băng rôn 'Chụp ảnh thẻ tặng chỉnh sửa kỹ càng', hơn nữa đồng loạt giảm giá xuống còn 15 tệ."

Lộ Mãn nhún vai cười cười khiến Vương Học Ái có chút khó hiểu: "Lộ Mãn? Trông em có vẻ không lo lắng gì cả..."

"Bọn họ giảm giá là chuyện tất yếu thôi, không cần lo lắng."

Lộ Mãn tiếp tục tìm quần áo mặc vào người rồi vừa kẹp áo len vừa cầm điện thoại đáp: "Trước đây bọn họ chụp ảnh thẻ thường là 30 tệ không bớt một xu, chúng ta định giá 29,8 tệ lại còn chỉnh sửa kỹ càng nữa."

"Mấy cửa hàng bình thường mà gặp phải chuyện này thì sớm đã nghĩ cách rồi. Bọn họ lại kéo dài đến tận tháng mười một mà vẫn không chịu giảm giá, chắc là vẫn chưa thương lượng xong vì không ai chịu bỏ cái món lợi nhuận kếch xù đó."

"Nói thật, cái mảng ảnh thẻ chỉnh sửa kỹ càng của chúng ta đến giờ vẫn còn kiếm được tiền như vậy phải cảm ơn sự cố chấp bảo thủ của bọn họ đấy."

Cuộc nói chuyện nhẹ nhàng tự nhiên của Lộ Mãn khiến Vương Học Ái cũng yên tâm phần nào. Xem ra người trụ cột này đã có chuẩn bị kỹ càng, vậy nên giọng điệu của cô cũng dịu lại: "Nhưng bây giờ Lộ Mãn à, bọn họ giảm giá nhiều như vậy chúng ta phải làm sao?"

"Cũng giảm giá một chút nhưng không thể chạy theo."

Lộ Mãn suy nghĩ một chút rồi nói: "Chúng ta cạnh tranh sòng phẳng với bốn tiệm kia và kéo giá ảnh ở khu Đại học xuống, chuyện này không có gì sai cả. Vốn dĩ bọn họ định giá đã là quá cao rồi, tận 30 tệ. Cùng một kiểu ảnh như vậy, em thấy ở gần các trường Đại học ở Tuyền Thành giá trung bình chỉ 8 đến 10 tệ, có mấy khu trong thành phố thậm chí còn rẻ đến 6 tệ."

"Tiền thuê nhà, tiền nhân công ở Hải Khúc có đắt đến mức hơn cả tỉnh lỵ không?"

Lộ Mãn nói: "Nói cho cùng vẫn là do quen thói độc quyền. Chúng ta khuấy động một phen như vậy, cho dù sau này không làm cái nghề này nữa cũng có thể giúp các bạn sinh viên khác được hưởng dịch vụ chụp ảnh với giá gần với giá thị trường hơn. Cho nên giảm giá thì cứ giảm, chúng ta cũng giảm nhưng đừng giảm xuống dưới giá vốn mà làm cái trò lỗ vốn tranh số lượng. Ai làm tốt hơn và giá cả phải chăng hơn, mọi người thích đến chỗ nào thì đến chỗ đó tiêu dùng thôi."

"Chỉ là khiến mấy tiệm rửa ảnh không nhận làm ăn của chúng ta, chiêu này khá hay đấy."

Lộ Mãn vặn tay nắm cửa định ra ngoài: "Chúng ta vẫn luôn duy trì tốc độ giao ảnh sau khi chụp một ngày, việc cấp bách trước mắt là tìm một chỗ rửa ảnh mới. Em đi ra khu trung tâm thành phố một chuyến đây, nếu Triều Huy học trưởng còn người thì bảo anh ấy tìm thêm hai người nữa cùng đến đây đi."

"Cạch" một tiếng, cửa vừa mở ra đã thấy cặp song sinh nhà họ Cố đáng lẽ phải ở dưới lầu lại đang đứng ngập ngừng ở hành lang.

"Sao hai em lại lên đây?"

"Nhóm QQ bùng nổ rồi, mọi người đều đang bàn tán về chuyện mấy tiệm ảnh kia làm."

Gương mặt của Cố Gia Nhi đầy vẻ lo lắng: "Anh ơi, có phải rất khó giải quyết không?"

Lộ Mãn cười cười an ủi: "Hoàn toàn không cần lo lắng đâu——vừa hay, có muốn đi cùng anh vào nội thành không? Anh mời hai chị em các em ăn chút gì đó sang chảnh nhé?"

Cả Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đều không nói gì nhưng đồng thời khẽ gật đầu.

Hai người theo Lộ Mãn vào thang máy xuống lầu bắt taxi ở cổng khu dân cư, Lộ Mãn ngồi vào ghế phụ và tóm tắt lại kế hoạch hai ngày tới.

Vừa rồi anh bảo hai chị em song sinh không cần lo lắng quả thật là có lý do cả.

《Nông Trại Song Tử》sau khi ra mắt đã đi vào quỹ đạo, giai đoạn đầu tuy lượng người dùng còn hạn chế nhưng số liệu tăng trưởng nhanh như tên lửa vẫn khiến các thành viên đội ngũ phát triển game kinh ngạc.

《Tam Quốc Sát》thì sau một quý trải qua giai đoạn phủ sóng kênh phân phối và quảng bá rầm rộ đã có xu thế bùng nổ, A Khải và Lục Điền Du ở Yên Kinh đã dự đoán được lượng tiêu thụ các gói thẻ bài tiếp theo sẽ không đủ cung nên sớm đã ký hợp đồng với 8 xưởng in và tăng cường in thẻ xuất hàng.

Thậm chí lùi một vạn bước mà nói, còn có hai triệu tệ kiếm được từ xổ số thể thao. Anh mua một căn biệt thự ở huyện Tào chỉ tốn hơn ba mươi vạn, cho dù tất cả các dự án đều thất bại nhưng có khoản tiết kiệm này làm vốn bảo đảm cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại.

"Ảnh thẻ đã là hạng mục nhỏ nhặt nhất rồi."

Lộ Mãn thầm tính toán trong lòng: "Có thể giao lại cho Triều Huy và chị Tiểu Ái, nếu họ muốn tiếp tục làm thì cứ coi như một thương hiệu studio lâu dài cũng được."

Vốn dĩ tinh lực của anh cũng nên chuyển sang 《Nông Trại Song Tử》rồi, tuy rằng trò chơi trồng rau sao chép từ kiếp trước này có tiềm năng rất lớn nhưng giai đoạn đầu vận hành thực sự không cần anh nhúng tay quá nhiều. Cứ thuận theo tự nhiên, nhiều nhất là treo thêm vài kênh nền tảng webgame rồi đợi nó sinh lời là xong việc.

"Nhưng mà cái studio ảnh của nhà họ Chủng chơi bẩn thật." Lộ Mãn khoanh tay và mặt mày nghiêm nghị: "Không thể bỏ qua như vậy được. Không vả cho mày hai cái vào mặt thì mày còn tưởng bên tao dễ bị bắt nạt."

Mà vẻ mặt này của Lộ Mãn rơi vào mắt hai chị em song sinh nhà họ Cố, đám mây u ám lo lắng trên mặt họ càng thêm dày đặc.

"Linh Y."

Cố Gia Nhi nghiêng người ghé lên vai chị gái, khẽ đoán: "Anh ấy, có phải anh ấy hết tiền rồi không..."

[Antimon (Sb) nhé. Đây là một á kim có độ độc hại ngang với thạch tín (asen - As) và cực kỳ ô nhiễm môi trường]