Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 372: Nghe nói anh hết tiền rồi? (Phần giữa)

"Alo, A Khải."

Trên xe taxi, Lộ Mãn gọi điện cho A Khải là cộng sự phụ trách dự án 《Tam Quốc Sát》.

"Trước đây tôi nghe nói có bên truyền thông cấp trung ương muốn phỏng vấn anh, anh từ chối rồi à?"

"Không có, không phải từ chối."

Giọng A Khải vẫn nhàn nhạt như mọi khi.

"Bên truyền thông của Đoàn Trung ương, có một sư huynh học cùng trường với chúng tôi, cũng là fan của Tam Quốc Sát."

"Tôi muốn để Điền Du nhận phỏng vấn, nhưng dạo gần đây, chúng tôi đang đau đầu vì vấn nạn hàng nhái... vậy nên chuyện phỏng vấn, bị hoãn vô thời hạn."

"Cứ yên tâm đi." Lộ Mãn nói: "Trong tình hình hiện tại không thể nào ngăn chặn được hàng nhái đâu. Sau này cứ cho là cứ mười bộ Tam Quốc Sát bán ra có một bộ là hàng thật thì chúng ta đã phải đốt nhang khấn vái rồi."

"Hơn nữa khách hàng của chúng ta phần lớn là học sinh và dân văn phòng trẻ tuổi, điều kiện kinh tế còn hạn hẹp."

"Bản quyền ba mươi mấy tệ mua không nổi, bỏ ra vài tệ hay mười mấy tệ mua bộ hàng nhái cũng là chuyện dễ hiểu."

Lộ Mãn cười nói: "Biết đâu, sau này họ giàu có lên lại nhớ đến việc mua một bộ bản quyền để ủng hộ, hoặc khi chúng ta ra mắt game online Tam Quốc Sát họ lại trở thành fan trung thành thì sao?"

A Khải ở đầu dây bên kia "ừ" một tiếng.Anh ta cũng hiểu rõ việc cấm hàng nhái là không thể cấm tuyệt đối được, đây là vấn đề về môi trường kinh tế tổng thể và ý thức lâu dài. Khi mọi người có nhiều tiền hơn và cảm thấy giá bản quyền hợp lý hơn và đồng thời nhận thức được tác hại của hàng nhái thì mới có thể tự giác tẩy chay hàng nhái.

Nhưng để đạt được điều đó e rằng còn phải rất lâu nữa.

"Lộ Mãn, hiện tại có một vấn đề rất khó giải quyết."

A Khải thẳng thắn nói: "Trên thị trường mới xuất hiện một loại bài nhái có độ giống với hàng thật của chúng ta gần như tuyệt đối."

"Không thể nào, hàng nhái phải tự mở khuôn và dùng giấy với mực in kém chất lượng mới phải, nếu không chi phí cao làm sao bán rẻ mạt được?" Lộ Mãn bày tỏ nghi ngờ.

"Ngay cả công nghệ chống hàng giả cũng dùng y hệt."

A Khải dừng một chút rồi nói: "Tôi và Điền Du nghi ngờ chính là xưởng in 'gà nhà bôi mặt', hàng nhái tuồn ra từ nguồn."

Lộ Mãn "ồ" một tiếng. Anh trầm ngâm vài giây rồi hỏi: "Hiện tại ký hợp đồng với tám xưởng in đúng không?"

Ở hàng ghế sau, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nghe Lộ Mãn nhắc đến những từ như "hàng nhái" thì lại im lặng. Hai người càng thêm lo lắng cho anh mà nắm chặt tay nhau.

"Ừ, không chắc là xưởng nào làm, Điền Du định đi điều tra nhưng chưa nghĩ ra cách hay." A Khải nói.

Lộ Mãn tiếp lời: "Lần tới vẽ tám phiên bản khác nhau gửi cho các xưởng in."

"Hả?" A Khải nhất thời không theo kịp nhịp độ của Lộ Mãn.

"Ví dụ như ra một lá bài tướng mới, phần mô tả kỹ năng in đậm có thể dùng các kiểu chữ đen khác nhau, đen đậm nghệ thuật, đen Ngụy bia , đen công văn giản thể, v.v..."

Lộ Mãn nói: "Hoặc là in một dãy số vô nghĩa ở một góc khuất nào đó, ví dụ như bản đầu là 2006-11-2233 và bản sau thì thêm 6688 vào, tóm lại là tạo ra tám bản in khác nhau không ảnh hưởng đến việc sưu tầm hay sử dụng nhưng chúng ta có thể phân biệt được. Đến lúc đó xem trên thị trường lưu hành bản nào thì khoanh vùng xưởng in tương ứng."

"Đúng là đầu óc của đại gia có khác!" A Khải nghe xong mừng rỡ bắt tay vào việc ngay: "Tôi sẽ bảo Đới Thanh và Lâm Linh chuẩn bị!"

"Ê, A Khải, còn chuyện phỏng vấn nữa!"

Tút... tút... tút...

A Khải cúp máy nhanh quá khiến Lộ Mãn lắc đầu: "Thôi vậy, lát nữa nhắn tin cho anh ta sau."

Lộ Mãn đặt điện thoại xuống và duỗi vai rồi lẩm bẩm: "Nhưng kết quả có lẽ sẽ làm A Khải giật mình đấy, tệ nhất là cả tám xưởng in đều lén lút làm hàng nhái..."

"Xem ra cũng nên bắt tay vào xây dựng xưởng in của riêng mình rồi."

...

Xuống xe, Lộ Mãn nhìn hai chị em song sinh: "Đã nghĩ ra ăn gì chưa? Ơ, hai em không khỏe à? Say xe hả?"

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi trông có vẻ ủ rũ, đầu rũ xuống khiến ai nhìn cũng biết tâm trạng đang rất tệ.

Cố Gia Nhi lắc đầu rồi nói trước: "Anh ơi, chúng em không sao. Anh cứ bận việc của anh đi..."

"Đến tiệm rửa ảnh cũng chỉ là làm cho có, người ta đã nói thẳng là không nhận đơn của mình thì chắc chắn là có người đã dặn dò rồi, mình có nói thêm cũng vô ích." Lộ Mãn tỏ vẻ không quan tâm: "Ăn uống là quan trọng nhất, các em chọn nhà hàng đi."

"Vậy thì..."

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn nhau, rồi Cố Linh Y chỉ vào một quán nhỏ bên cạnh: "Ăn vặt Sa Huyện nhé?"

"Hả... Chẳng phải gần trường có rồi sao?"

Lộ Mãn không hiểu. Cô nàng này chẳng phải là người hảo ngọt sao? Bỏ qua bao nhiêu món ngon trong thành phố mà lại chọn quán rẻ nhất gần đây.

"Vậy thì trên lầu có quán buffet nướng hải sản." Cố Gia Nhi nói ngay: "Anh ơi, lần này em mời, cái đó...cái đó, em nợ Linh Y một bữa nên nên lần này nhất định phải mời chị ấy, anh nhớ đừng trả tiền là được."

"Được thôi."

Lúc này anh mới nhận ra hai cô nàng song sinh này đã hiểu lầm về tình hình sự nghiệp của anh.

Trong suy nghĩ của hai chị em thì ảnh thẻ bị người ta gây khó dễ, game nông trại "tương lai mờ mịt" lại tốn kém, ngay cả Tam Quốc Sát ở tận Yên Kinh cũng gặp "thất bại" vì gặp phải vấn đề hàng nhái khó giải quyết. Áp lực của Lộ Mãn bây giờ, dù là áp lực tài chính hay áp lực tâm lý chắc chắn đều rất lớn.

...

Ăn trưa xong, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vẫn mang nặng tâm sự lẽo đẽo theo sau Lộ Mãn.

Lộ Mãn thì đang tập trung suy nghĩ về kế hoạch chạy đôn chạy đáo mấy ngày nay, chỉ cho rằng hai chị em song sinh có chút không vui vì chuyện nhỏ nhặt nào đó.

Anh cùng hai thành viên của đội chụp ảnh thẻ đến tiệm rửa ảnh quen thuộc để thăm dò tình hình.

Kết quả không nằm ngoài dự đoán, ông chủ miệng thì nói máy móc hỏng rồi đơn hàng gấp khác quá nhiều các kiểu, ý tứ rất rõ ràng rằng việc của các cậu tôi không nhận nữa, mời đi tìm người khác.

Lộ Mãn cũng nói thẳng toẹt ra là bốn tiệm ảnh nhà họ Chủng giở trò gì anh giải quyết được hết, cùng lắm thì chạy sang Nghi Thành bên cạnh rửa ảnh. Bên đó là thủ phủ hậu cần miền Bắc nên đủ loại hình thức kinh doanh lại còn rẻ, số lượng lớn thì có thể mặc cả xuống vài hào một tấm. Vốn dĩ anh còn muốn thông qua ông chủ tiệm rửa ảnh liên hệ với xưởng in trọn bộ dây chuyền để mua sắm một đợt máy móc lớn, mà ông chủ tiệm làm trung gian liên hệ thì anh đương nhiên sẽ không bạc đãi bạn bè.

Ông chủ tiệm rửa ảnh bật cười, chỉ thấy thằng nhóc trẻ măng trước mặt này khẩu khí quá lớn, còn dây chuyền nữa chứ. Thiết bị mấy chục vạn tệ sao có thể là thứ một đứa sinh viên như Lộ Mãn chơi được.

Thế là ông chủ tiệm xua tay đuổi khách và nói vậy thì các cậu đi Nghi Thành đi, không tiễn.

Ra khỏi cửa, Lộ Mãn vẫn thản nhiên như không, còn hai sinh viên đi cùng anh thì khó chịu ra mặt và sắc mặt nghẹn uất.

Trong đài ngắm cảnh nhỏ bên lề quảng trường, Lộ Mãn gặp cặp song sinh và kể sơ qua chuyện bị từ chối, nghe xong Cố Linh Y và Cố Gia Nhi càng thêm lo lắng.

"Không sao đâu."

Lộ Mãn cười nói: "Đời người là thế, lúc thăng lúc trầm trầm trầm trầm trầm trầm..."

"Anh ơi!" Cố Gia Nhi ghét anh lúc này còn giỡn được, nhẹ nhàng véo tay Lộ Mãn một cái: "Thu mấy chữ 'trầm' của anh về đi! Không có nhiều 'trầm' thế đâu!"

[Kiểu chữ trên bia đá thời Bắc Triều của Trung Quốc]