Ngày 5 tháng 10, ngày mười bốn âm lịch, chỉ còn một ngày nữa là đến Tết Trung Thu.
Dân làm ăn buôn bán vào dịp lễ tết lúc nào cũng bận rộn. Người cung cấp hàng hóa thì lo biếu xén để duy trì quan hệ, người dùng hàng thì tất bật khui quà, kẻ nợ nần thì kiếm cớ thoái thác, người đòi nợ thì khô cả họng than đời bạc bẽo.
Nhưng đến chiều trước ngày lễ thì mọi chuyện đều lắng xuống.
Thương nhân quá Ngọ bất truy. Dù là đòi nợ nhưng sau giờ trưa, trừ khi là chuyện vô cùng gấp rút, còn không thì theo lệ sẽ không ai đòi nợ nữa để lấy hên.
Nhà họ Lộ và nhà họ Cố đều được nghỉ ngơi thực sự. Hôm qua Lộ Mãn đã cùng Lộ Vệ Hoa chỉ huy đội chuyển nhà và sắp xếp xong xuôi căn biệt thự mới mua nên có thể dọn vào ở rồi.
Còn Cố Ngạn và Văn Nghệ thì lo chuẩn bị tiệc tối. Hai nhà bàn bạc với nhau, nhân dịp Tết Trung Thu đoàn viên đón cả ông bà của hai bên đến mở một bữa tiệc lớn.
"Văn Nghệ, em xem hai ba con nhà này làm việc có phải là quá lỗ mãng không?"
Trong biệt thự nhà họ Cố, Liễu Tĩnh vừa xem TV vừa cùng Văn Nghệ cắn hạt dưa.
Liễu Tĩnh miệng thì trách móc: "Thằng nhãi ranh kia to gan thật, việc gì cũng 'tiền trảm hậu tấu'. Quyết định lớn như vậy mà nó thích mua là mua."
"Sao chị lại giận rồi?" Văn Nghệ cười tủm tỉm. Bà biết Liễu Tĩnh không thực sự oán trách: "Con trai mới có bấy nhiêu tuổi mà đã báo hiếu cho ba mẹ một căn biệt thự, chị cứ vui thầm đi."
Trên tầng ba có một khoảng thông tầng, Lộ Mãn và cặp song sinh nhà họ Cố lén lút thò đầu xuống quan sát tình hình phòng khách.
Trên chiếc ghế sofa dài nhất có mấy cụ già đang ngồi. Người thì quen biết từ hồi còn ở quê, người thì là hàng xóm lâu năm, người già nói chuyện với nhau thì không bao giờ thiếu đề tài.
"Hôm nay nhà mình đông vui quá." Cố Gia Nhi chống tay lên lan can, thấy phía dưới cảnh tượng hòa thuận vui vẻ thì không khỏi vui mừng.
"Vậy nên chúng ta cứ ở trong phòng đợi đến lúc ăn cơm thì xuống thôi." Cố Linh Y đã muốn trốn về phòng rồi.
Tuy là đông người nhưng đều là người thân. Phía dưới có cụ ngoại, bà nội, hai bà ngoại và cả nhà cậu cả, nếu chỉ có họ thì Cố Linh Y vẫn có thể lấy hết dũng khí.
Nhưng thêm cả bà nội, ba mẹ và Lộ Tiểu Sương nhà Lộ Mãn nữa thì Cố Linh Y lại nhụt chí.
Ba người trở lại phòng, Cố Gia Nhi ngồi xuống thảm rồi chống nạnh bắt đầu tính sổ với Lộ Mãn.
"Anh ơi."
Cố Gia Nhi phồng má: "Mấy ngày nghỉ này anh không hề liên lạc với em."
"Chuyển nhà mới rồi, em không biết à?" Lộ Mãn cười hề hề: "Mấy ngày nay anh toàn phải đấu trí đấu dũng với mẹ anh vì bà ấy cứ tìm cơ hội đánh anh cho hả giận, anh còn thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện khác?"
"Nhưng mà, nhưng mà..."
Lời này không thuyết phục được Cố Gia Nhi. Cô cảm thấy nhà mới của Lộ Mãn cách nhà cô chỉ vài phút đi bộ mà anh cũng không chủ động tìm đến, huống gì...
"Anh còn đi siêu thị với Linh Y nữa."
Giọng Cố Gia Nhi chua lòm: "Dạo này anh không hề đi dạo phố với em, anh đi với Linh Y mà còn mua cả nho nữa, hừ."
Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau. Hai người cố tỏ ra bình tĩnh và biểu hiện thật tự nhiên.
"Gia Nhi, em phải cho anh giải thích đã. Thật ra em nói sai rồi."
Lộ Mãn nghiêm mặt nói.
Cố Gia Nhi lại hừ một tiếng: "Sao nào? Oan cho anh à? Đi dạo phố thì nhận đi, đừng chối. Cùng lắm thì anh bù cho em thêm hai lần nữa là được."
"Chuyện không phải như em nghĩ đâu."
Lộ Mãn vẻ mặt vô tội: "Bọn anh mua không phải nho mà là nho khô."
"Trời ơi, anh phiền thật đấy!"
Cố Gia Nhi còn tưởng anh sẽ nói anh và chị gái chỉ là tuân theo "ý chỉ" của dì Tĩnh đi mua đồ theo lệ thôi.
Ai bảo anh ta lại sửa cái này chứ!
Cố Linh Y ở bên cạnh đến thở mạnh cũng không dám.
"Thôi đi, đến cả chị gái ruột song sinh của mình mà em cũng ghen à?"
"Không có, không ghen."
Cố Gia Nhi nhoài người từ bên cạnh ôm lấy chị gái Linh Y: "Cũng chỉ có Linh Y thôi, nếu là anh đi dạo siêu thị với cô gái khác thì em cào anh đấy."
Cố Linh Y không nói gì. Lúc này con Husky Hàm Hàm đang ngủ nướng trong góc mở to đôi mắt tròn xoe. Thấy cả hai chị em song sinh đều ở đây nên nó vẫy đuôi điên cuồng rồi lập tức chạy lon ton tới.
Hàm Hàm chạy đến trước mặt Cố Linh Y rồi ngoan ngoãn ngồi xuống chờ được xoa đầu.
Cố Linh Y vừa rồi bị lời của em gái làm cho có chút chột dạ nên lơ đãng xoa xoa Hàm Hàm hai cái qua loa cho xong chuyện với con chó ngốc này.
"Ư ư ư..."
Hàm Hàm ngửa đầu ra sau 90° nhìn ngược lại Cố Linh Y.
Đợi chị cả ngày rồi, chỉ xoa có hai cái cho xong chuyện à?
Cố Gia Nhi dùng mũi chân đẩy đẩy bụng Hàm Hàm: "Linh Y chị có thấy không? Từ khi chúng ta đi học ở Đại học Sư phạm về nhà, Hàm Hàm rất quấn chúng ta đấy nhỉ?"
Cố Linh Y véo véo tai chó: "Thế còn coi như nó có lương tâm."
Lộ Mãn ngồi xuống gãi gãi cằm Hàm Hàm. Thấy vẻ mặt ủ rũ của nó thì anh cười một tiếng: "Một tháng không gặp các em rồi, nó cũng nhớ người chứ."
"Nó không đi làm cũng không đi học, trong thế giới của nó chắc chỉ có hai việc——chờ các em và ở bên các em."
Nghe Lộ Mãn nói vậy, Cố Linh Y bỗng cảm thấy Hàm Hàm tuy ngốc nghếch nhưng thật ra rất đáng yêu.
"Là chị không đúng rồi."
Cố Linh Y xoa xoa Hàm Hàm nhiều hơn: "Trước khi chị nhập học, chị sẽ ở bên em nhiều hơn."
Cố Gia Nhi nhân tiện cũng ôm cổ chó: "Anh ơi, Linh Y dịu dàng lắm đó. Anh thấy chưa?"
Lộ Mãn khẽ gật đầu nhưng trong lòng nghĩ sự dịu dàng của cô ấy có lẽ cả thế giới này không ai hiểu rõ hơn anh.
Nhận ra Hàm Hàm ở nhà cũng đáng thương, Cố Gia Nhi ngồi cạnh lại tựa vào người nó.
Sau đó, cô nàng một tay vòng ra sau lưng lén lút chọc chọc đuôi và lưng Hàm Hàm.
"Gâu?"
Hàm Hàm quay đầu lại rồi nghi hoặc nhìn xung quanh. Không thấy ai chọc nó thì liền ném ánh mắt không thiện cảm về phía người ngoài duy nhất trong nhà là Lộ Mãn.
"Đồ ngốc."
Lộ Mãn hừ một tiếng: "Đừng trách các chị mày chê mày ngốc, không phải tao."
"Gâu!"
Cảnh cáo Lộ Mãn một tiếng, Hàm Hàm quay đầu lại.
"Hì hì hì."
Cố Gia Nhi cười trộm rồi lại chọc Hàm Hàm mấy cái.
"Gâuu?"
Lộ Mãn dứt khoát ngồi xuống ngay trước mặt chó, chìa tay ra với nó: "Mày nhìn kỹ đi, không phải tao, đừng cắn tao."
Hàm Hàm đứng dậy rồi dí sát cái đầu to tướng vào, mũi ngửi ngửi khắp người Lộ Mãn.
"Mày ngửi cái gì đấy?"
Lộ Mãn cảm thấy con chó mấy chục cân này nếu thật sự cắn mình một phát thì thật không chịu nổi, liền từ bên cạnh mò được một cái gối ôm hình rùa Pokemon đem chắn trước người.
Hàm Hàm nghiêng đầu rồi há miệng ngoạm lấy cổ con Squirtle.
"Hàm Hàm!"
Cố Gia Nhi vỗ nhẹ vào nó: "Nhả ra, đây là gối ôm của tao!"
"Chịu thua mày luôn. Nhả ra đi, tao đi lấy que gặm cho."
Cố Gia Nhi đi sang phòng bên. Cố Linh Y khoanh hai tay trước bụng nhìn Lộ Mãn và Hàm Hàm giằng co rồi khẽ cười: "Anh ơi, có cảm tưởng gì không? Gia Nhi rất tinh nghịch đúng không? Ở một mức độ nào đó, Hàm Hàm hiếu động có phải bị em ấy lây không?"
Lộ Mãn cười nói: "Được lắm, em gái em khen em dịu dàng mà em khen em ấy giống Hàm Hàm."
"Vốn dĩ là vậy mà."
"Anh thì có cảm tưởng khác."
Lộ Mãn ra vẻ trầm tư rồi nói: "Em gái em có thể vòng tay ra sau lưng rồi chọc vào lưng Hàm Hàm."
"Vậy chứng tỏ Linh Y dáng người rất đẹp đó nha. Eo rất thon, chắc có thể vòng tay chạm rốn nhỉ."
Nụ cười của Cố Linh Y tắt đi phân nửa, chút ý cười còn sót lại cũng có chút gượng gạo.
"Anh ơi?"
Cố Linh Y tức giận nói: "Là em gái em dáng người đẹp, anh lôi em vào làm gì? Cảm thấy dáng người em ấy đẹp thì anh đi mà ngắm!"
Mùi giấm chua lan tỏa.
Còn ghen hơn cả em gái cô nữa...
"Dáng người hai chị em các em chẳng phải giống nhau sao?"
Lộ Mãn biết đem điểm chung mà hai chị em song sinh để ý ra so sánh, đây là đang nhảy nhót trên điểm mẫn cảm dễ ghen của Cố Linh Y.
Nhưng với tiền đề Cố Linh Y không thực sự tức giận, thỉnh thoảng cho cô ấy ăn chút giấm chua——cũng khá đáng yêu, đúng không?
