“Linh Y, má em phúng phính ghê.”
“Bỏ tay ra! Còn dám sờ má em nữa hả?”
Cố Linh Y còn chưa hết giận mà Lộ Mãn lại táy máy chọc ghẹo. Cô nàng liếc xéo anh một cái vừa đáng yêu vừa hung dữ.
“Gừ! Gâu!”
Hàm Hàm đang gặm con rùa Squirtle, nhận ra chị cả bị bắt nạt liền sủa gầm gừ cảnh cáo Lộ Mãn.
Nhưng mà giống chó Husky này ấy mà, nếu mà làm được việc gì ra hồn thì đã chẳng gọi là Husky rồi.
Được mang trong mình dòng máu thuần chủng, Hàm Hàm càng thêm phẫn nộ nên lực cắn trên miệng cũng tăng thêm ba phần.
Xoẹt...
“Anh ơi, anh cho Hàm Hàm que gặm cho chó đi, bồi dưỡng tình cảm giữa hai người… Hàm Hàm!”
Cố Gia Nhi vừa vào nhà đã thấy con chó ngốc nhe nanh múa vuốt cắn xé con rùa Squirtle của cô. Nó xé toạc cả ra, bông bên trong bay tứ tung như tuyết rơi giữa trời đông giá rét.
“Hàm! Hàm!!”
……
Năm phút sau, dưới lầu.
Các cụ già vây quanh con thú nhồi bông bị hỏng mà nheo nheo đôi mắt lão nghiên cứu xem làm sao vá lại được.
“Con chó này khỏe thật đấy.”
“Cũng dễ thôi, khâu vài đường là xong ấy mà.”
“Tiểu Nghệ, con lấy kim chỉ ra đây để dì tranh thủ khâu lại cho Gia Nhi.”
“Dì út…” Văn Nghệ hơi ngại ngùng nhìn bà hai: “Nhà con không có kim chỉ…”
“Đến kim chỉ cũng không có?”
Bà hai lấy ra cặp kính viễn thị gấp gọn từ trong túi áo, vốn còn định trổ tài dỗ dành cháu ngoại gái vui vẻ nữa chứ.
“Thế quần áo của Linh Y với Gia Nhi mà rách thì con làm thế nào? Bỏ phí à, vứt luôn à?”
Văn Nghệ mỉm cười nói: “Không vứt đâu dì út ạ. Bây giờ có miếng dán vá sẵn rồi, chỉ cần dùng bàn là ủi lên là miếng vá dính vào quần áo ngay.”
“Linh Y với Gia Nhi đâu phải con trai.” Cậu cả đứng bên cạnh cười ha hả với giọng nói sảng khoái: “Cả năm cũng chẳng rách được mấy bộ quần áo đâu.”
Lộ Mãn đánh giá cậu cả Văn Gia Viễn của cặp song sinh. Một người đàn ông trung niên vạm vỡ cao mét tám nặng gần hai tạ, tóc cắt ngắn gọn gàng và da dẻ vàng óng như rơm rạ, lưng rộng vai u ngồi thẳng, tuy đã là cán bộ cấp huyện nhưng không hề có chút dáng vẻ quan cách nào.
“Trên xe nhà chị có. Chị hay để một hai bộ đồ thêu chữ thập trên xe, trong hộp có kim chỉ đấy.” Mợ cả Đoàn Lộ chen vào một câu.
Mợ cả cầm chìa khóa xe đứng dậy, Cố Gia Nhi vội vàng chạy đến bên cạnh giành làm chân sai vặt cho mợ cả.
Lộ Mãn cùng cặp song sinh đi ra từ cửa hông dưới tầng hầm rồi rẽ vào bãi đỗ xe ngầm.
Nhìn thấy mấy chỗ đỗ xe trống trơn và cả bãi đỗ xe đều vắng tanh, Lộ Mãn lắc đầu ngao ngán.
Rất nhiều khu dân cư cũ có vị trí tốt nhưng vì khi xây dựng căn bản không tính đến vấn đề đỗ xe, vậy nên mấy năm sau chỗ đỗ xe cực kỳ căng thẳng và trở thành vấn đề dân sinh nan giải nhất trong thành phố.
Dù sao thì thời buổi này, xe riêng ở các huyện nhỏ còn chưa đến lúc tăng vọt về số lượng. Thế nên chủ đầu tư cũng không ngờ rằng hơn mười năm sau nhà nhà đều có thể sắm được một chiếc xe để đi lại.
“Chiếc Santana kia là xe của cậu cả đấy.”
Cố Linh Y ra cốp sau xe tìm kim chỉ thêu chữ thập, còn Cố Gia Nhi lại bị thu hút bởi một chiếc xe máy đỗ bên cạnh xe hơi. Cô nàng ngón tay quấn quanh một lọn tóc nhỏ, ánh mắt có chút suy tư.
"Linh Y, chị có thấy cái xe máy này...gu thẩm mỹ của nó hơi giống đồ ba với cậu cả chọn không?"
"Hả?"
Cố Linh Y ngơ ngác nhìn sang: "Gia Nhi, ý em là ba lại lén mẹ mua xe máy à?"
"Ừm... Có khi ba mua rồi gửi nhà cậu cả, cuối tuần hai người lại kéo nhau đi lượn."
Cố Gia Nhi càng nghĩ càng thấy có lý. Hai người đàn ông này chẳng ai khiến người ta yên tâm được, cứ hễ khuất mắt mẹ là y như rằng "đàn ông mãi là những đứa trẻ".
"Em chụp tấm ảnh về cho mẹ xem một chút... Anh ơi, anh nhìn em làm gì?"
"Không có gì."
Lộ Mãn lắc đầu. Tuy rằng đồng chí Lão Ngoan Cố là một người "ba vợ chó" khó chiều, nhưng giờ phút này Lộ Mãn vẫn mặc niệm cho ông một giây.
Áo bông nhỏ nhà mình hở gió hết cả rồi...
Ba người về đến nhà nhờ bà hai xâu kim giúp khâu lại cái đầu cho con rùa Squirtle.
Bà hai nheo mắt vì chọc kim vào lỗ kim bốn năm lần mà không được.
"Già rồi." Bà ngoại có tướng mạo giống hệt bà bĩu môi cười khẩy: "Trẻ thêm mấy chục năm nữa nhắm mắt cũng xâu được, hồi đó ai ngờ có ngày hôm nay."
"Chỉ giỏi lắm mồm."
Bà hai nhét kim chỉ vào tay bà chị: "Giỏi thì chị làm đi."
Hai bà lão vừa trêu nhau vừa thoăn thoắt xâu kim vá lại con thú nhồi bông.
Chú chó ngốc Hàm Hàm biết mình gây họa thì mắt ướt át vẻ tủi thân, cằm gác lên đùi bà hai không ngừng ư ử khe khẽ, đôi mắt nhỏ dán chặt vào khuôn mặt hiền từ tươi cười của bà như thể gửi gắm hết hy vọng.
"Con chó này trông cũng lanh lợi đấy chứ."
Bà ngoại xoa đầu nó: "Sao lại hậu đậu thế không biết, giống ai không biết nữa."
"Ha ha ha ha."
Cố Gia Nhi ngồi giữa hai bà ngoại và khoác tay mỗi người một bên: "Bà ngoại ơi, chắc bà ngoại là người duy nhất khen Hàm Hàm thông minh đấy ạ."
"Gia Nhi, Linh Y, các con xem cái mặt nó kìa."
Bà ngoại nghiêng đầu ngạc nhiên: "Nó có linh tính đấy, cái mặt như biết nói kìa."
"Nó nói được gì cơ ạ?"
Cố Linh Y mỉm cười liếc mắt nhìn Lộ Mãn: "Anh ơi, dịch hộ em xem?"
Dù sao anh cũng đủ ranh ma rồi, về khoản "láu cá như cún cỏ" thì anh với Hàm Hàm đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Lộ Mãn nhướng mày nói: "Chắc nó đang bảo bà hai ơi, cầu xin bà nhất định phải cứu sống nó đấy ạ."
"Thế lúc cắn thì đừng cắn mạnh thế chứ."
Bà hai cầm đuôi kim khẽ xoa xoa vào cổ Hàm Hàm làm con chó ngốc này sướng run người.
Mất khoảng mười phút, cái đầu rùa Squirtle được khâu lại và gắn vào. Cố Gia Nhi nhìn những đường kim mũi chỉ lộ rõ, tuy vẫn còn tức nhưng có các bậc trưởng bối ở đây nên việc đánh chó chỉ có thể hoãn lại sau.
Trong lúc vá, Văn Nghệ cùng hai bà ngoại song sinh cộng thêm cả cụ ngoại và bà nội Lộ tranh thủ lúc kim chỉ đi qua lại không ngớt lời trò chuyện rôm rả.
Còn bà nội Cố thì ngồi một bên nói chuyện với vợ chồng cậu cả Văn Gia Viễn, có vẻ như có một ranh giới rõ ràng với bên Văn Nghệ.
Đợi hai chị em song sinh rời khỏi phòng khách mò vào bếp, Lộ Mãn đi theo sau đóng cửa trượt lại rồi anh mới mở miệng hỏi điều nghi hoặc.
"Linh Y, Gia Nhi, bà nội của hai em hình như hơi gượng gạo nhỉ?"
"Anh ơi, anh cũng nhận ra rồi ạ?"
Cố Gia Nhi cười tươi như hoa nở, tay vòng ra sau lưng và nghiêng đầu nhìn Lộ Mãn: "Hì hì, còn phải cảm ơn anh và mọi người đã đến nữa, nếu ít người hơn thì chắc bà nội còn ngượng ngùng hơn ấy."
"Bà nội ít khi đến chỗ chúng em lắm."
Cố Linh Y cũng nhẹ nhàng lên tiếng chậm rãi giải thích: "Mẹ và bà nội, hai người ở chung lúc nào cũng có gì đó kỳ lạ."
Lộ Mãn hiểu ý "ồ" một tiếng: "Quan hệ mẹ chồng nàng dâu, khó tránh, khó tránh."
Nhưng anh lại liếc nhìn Cố Linh Y rồi nói: "Tính cách của Linh Y ngược lại với dì Văn. Chắc chắn sau này về nhà chồng em ấy sẽ xử lý tốt mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu."
"Ngược" với dì Văn cũng chỉ là bề ngoài hiện tại thôi. Sau khi nói chuyện và tiếp xúc với Văn Nghệ, Lộ Mãn cảm thấy Cố Linh Y tuy rằng trước mắt dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng sâu trong lòng cũng thừa hưởng sự dũng cảm và nhiệt tình của Văn Nghệ là dám yêu dám hận.
"Anh!"
Cố Linh Y dậm chân rồi vội cúi đầu nhìn xuống giày của Lộ Mãn.
Cô nàng đang tìm để dẫm kìa!
"Anh ơi~" Cố Gia Nhi cười híp mắt: "Linh Y còn chưa thành niên đâu, anh lo cho chị ấy xa quá rồi đấy. Coi chừng chị ấy xấu hổ đánh anh đó."
Cô nàng lại nhích lại gần Lộ Mãn: "Còn em, còn em thì sao? Anh ơi, em không chọc giận dì Tĩnh nhiều đúng không, em chắc là cũng coi như là có thể xử lý tốt..."
Nói được một nửa thì Cố Gia Nhi đột nhiên dừng lại.
Lỡ lời nói ra hết lòng rồi.
Khi nói về quan hệ mẹ chồng nàng dâu, đầu óc cô nóng lên liền tự mình thay thế vào mối quan hệ giữa cô và dì Tĩnh...
Đây chẳng phải là đang nói thẳng với anh là cô muốn kết hôn với anh sao?
"Cái, cái, cái..." Cố Gia Nhi xấu hổ chết đi được.
Chuyện tái hợp có thể kiêu ngạo nói ra miệng nhưng chuyện kết hôn...
Cố Gia Nhi cúi đầu và tay đặt lên bụng nắm chặt, lại có chút ngượng ngùng giống như chị gái mình.
