Thịt cừu nhúng vào nồi đồng, nước lẩu đỏ au sủi tăm.
Hơn chục người quây quần bên bàn lớn, một con mèo ngồi xổm dưới chân Lộ Mãn vùi đầu vào bát nhỏ ngấu nghiến món thịt gà sống dở chín dở.
"Tiểu Nghệ." Mợ Đoàn Lộ gắp thức ăn và tò mò nhìn bốn đứa trẻ đối diện.
Vừa nãy đông người, trước mặt các bậc trưởng bối mợ ngại hỏi. Giờ ngồi cạnh Văn Nghệ, hai chị em dâu có cơ hội thì thầm to nhỏ.
"Thằng bé này có phải hồi nhỏ chơi thân nhất với Linh Y và Gia Nhi không?"
"Ừm." Văn Nghệ cúi đầu và khẽ gật đầu: "Cố Ngạn và Vệ Hoa là những người làm cùng xưởng từ sớm, đến giờ ông ấy vẫn gọi Vệ Hoa một tiếng 'Quản lý Lộ' chứ không phải người ngoài."
"Vậy hồi đó hai bên không đính ước từ bé à?"
Đoàn Lộ cười trêu chọc: "À, chị hiểu rồi, hồi nhỏ đúng là không tiện đính ước thật. Người ta chỉ sinh được một thằng con trai, còn em thì song sinh hai cô con gái. Em định cho Linh Y hay Gia Nhi? Ha ha."
Văn Nghệ bất lực nhìn chị dâu: "Đã thế kỷ XXI rồi, còn đâu cái kiểu phong kiến ép duyên này nữa."
"Bây giờ lớn rồi, mọi chuyện rõ ràng hơn."
Đoàn Lộ nhớ lúc chọn chỗ ngồi, Cố Gia Nhi líu ríu cứ nhất định đòi ngồi cạnh Lộ Mãn.
Lúc này Cố Gia Nhi tươi cười rạng rỡ giới thiệu món này món kia cho Lộ Mãn không ngơi tay ngơi miệng.
Nhìn là biết một trong hai chị em song sinh đã thành đôi với anh ta rồi.
Đoàn Lộ tò mò hỏi: "Linh Y và Gia Nhi giống nhau như đúc mà cậu ta lại quen cả hai chị em từ nhỏ, vì sao lại chọn em gái vậy? Sao dần dần lại thành đôi với Gia Nhi?"
Trong tưởng tượng của Đoàn Lộ, đây chẳng khác nào một bài toán xác suất 50%.
Văn Nghệ lắc đầu. Bà cũng chẳng rõ ngọn ngành ra sao.
Thời thơ ấu, các con gái bà quả thật chơi rất thân với Lộ Mãn. Nhưng đến tuổi dậy thì dù ngoại hình giống nhau và thậm chí người ngoài nhìn vào thấy hai chị em song sinh y hệt, nhưng Văn Nghệ chắc chắn một điều, tính cách bên ngoài của các con gái bà khác nhau tự khắc sẽ có những câu chuyện khác nhau.
"Tiểu Nghệ, thế em có hài lòng với chàng rể tương lai không?" Đoàn Lộ huých khuỷu tay vào tay Văn Nghệ.
Văn Nghệ cười trừ không đáp lời.
"Hài lòng cái gì?" Văn Gia Viễn bên cạnh lẩm bẩm: "Vừa đến đã ra oai phủ đầu. Có gì thì nói thẳng ra không được à? Cứ phải đích thân làm món ăn cho người ta cơ."
Nụ cười trên mặt Văn Nghệ dần tắt.
"Hả? Tiểu Nghệ, em cố ý à?"
Đoàn Lộ hạ giọng: "Thằng bé đó không hợp ý em hay là chọc giận em ở đâu?"
Thấy Văn Nghệ cười gượng gạo, Đoàn Lộ mới nhận ra cô em dâu này chắc không có ác cảm gì với chàng rể tương lai, chỉ đơn giản là không biết gì về trình độ chiên xào của mình mà thôi...
Đoàn Lộ liếc xéo Văn Gia Viễn rồi gắp cho ông một quả ớt khô.
"Em gắp vỏ ớt khô cho anh làm gì, không gắp miếng thịt à?"
"Ăn cơm của anh đi."
...
Sau khi tàn tiệc, người già người trẻ lại chia thành ba nhóm. Phòng khách nhà Cố Ngạn đủ rộng nên đủ chỗ cho ngần ấy người ngồi nói chuyện nhà.
Văn Gia Viễn và Đoàn Lộ sau khi ăn cơm cùng bốn người nhà họ Lộ càng muốn hỏi han kỹ hơn về tình hình của Lộ Mãn.
Bà ngoại và ông ngoại của hai chị em song sinh nhà họ Cố nghe Văn Gia Viễn hỏi về Lộ Mãn, hai cụ đều là hàng xóm cùng khu với nhà họ Lộ thì không ngớt lời khen ngợi "thằng bé này từ nhỏ đã thật thà", "lớn lên nhất định thành đạt".
"Bà ngoại~" Cố Gia Nhi nhào tới thành ghế sofa của hai bà.
"Gia Nhi, sao con lại chạy đến đây?" Đoàn Lộ hỏi.
Cố Gia Nhi ghé vào bên sofa và cười khẽ với giọng nũng nịu: "Con nghe thấy mọi người đang nói chuyện về anh...đang nói về chuyện của Lộ Mãn ạ."
"Đến mức phải lôi con đến đây cơ à?" Đoàn Lộ bật cười rồi âu yếm xoa đầu Cố Gia Nhi.
"Ông bà ngoại không nắm được thông tin mới nhất rồi."
Cố Gia Nhi ra vẻ nghiêm trọng: "Lộ Mãn không chỉ thật thà mà còn có rất nhiều rất nhiều điểm ưu tú nữa."
Trong lòng, Cố Gia Nhi còn lẩm bẩm một chút.
Thật thà?
Hai chữ này cùng lắm chỉ có thể dùng để hình dung anh ấy hồi nhỏ thôi. Còn có chút liên quan nào đến Lộ Tiểu Mãn bây giờ không vậy?
Cố Gia Nhi kể về những hành động gần đây của Lộ Mãn, tóm tắt chuyện ảnh thẻ và Tam Quốc Sát. Văn Gia Viễn và Đoàn Lộ nghe xong vẻ mặt có chút thay đổi, hai vợ chồng nhìn nhau thực sự cảm thấy kinh ngạc.
Vợ chồng Văn Gia Viễn có chút không dám tin Lộ Mãn vừa mới lên Đại học đã kiếm ra tiền mua một căn nhà, chuyện này đã mở mang tầm mắt cho họ rồi. Nghe Cố Gia Nhi tự ý chạy đến thao thao bất tuyệt một hồi, đây còn chưa phải là toàn bộ "thực lực" của thằng nhóc đó sao?
"Trong kỳ nghỉ hè, trò Tam Quốc Sát do anh ấy một tay tạo ra đã lên cả tin tức của Hỗ Thị, còn có nửa trang Nhật Báo Thanh Niên đưa tin nữa đấy ạ."
Thấy Cố Gia Nhi nói chuyện mà mặt mày hớn hở, Đoàn Lộ trêu chọc một câu: "Gia Nhi, xem con kìa, cứ như là con lên báo ấy. Vui vẻ thế cơ à?"
Cố Gia Nhi làm như không nghe thấy mà hùng hổ đứng dậy chạy lên lầu.
"Ê, Gia Nhi?" Văn Nghệ định gọi cô bé lại.
"Mẹ ơi, con đi tìm báo có tin về anh ấy cho cậu mợ xem, con có sưu tầm một bản đầy đủ ạ."
"Con bé này..."
Văn Nghệ buồn cười ngăn lại: "Đừng lên lầu, trước đó ba con còn cầm ra nghiên cứu đấy. Ba để ở cái phòng bên trái tầng một rồi."
"Hả?!"
Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi sáng lên: "Ba lén xem ạ?"
Nói như vậy là ba âm thầm nới lỏng rồi, không còn hoàn toàn bài xích anh ấy như ban đầu nữa sao?
"Khụ khụ." Cố Ngạn ngồi bên cạnh uống trà với hai cụ cố ý gây ra tiếng động lớn trong cổ họng.
"Con cứ bày trên bàn máy tính, đâu phải nhật ký mà cũng có khóa đâu, chẳng lẽ lại không cho ba con xem à?" Văn Nghệ cười nói.
"Cho ba xem chứ ạ!" Cố Gia Nhi cười hì hì gật đầu: "Hoan nghênh ba xem nhiều vào ạ!"
Chủ đề cứ thế xoay quanh Lộ Mãn mà bàn tán.
Không xa nơi đó, Lộ Mãn đứng bên cạnh Cố Linh Y và Lộ Tiểu Sương đứng cạnh một kệ bánh ngọt, ba người thong thả thưởng thức trái cây tráng miệng.
"Tiểu Mãn, mọi người đang bàn tán về anh đấy."
Lộ Tiểu Sương nuốt một miếng dưa lưới: "Anh không qua chào hỏi chú Văn và mọi người à?"
"Không đi." Lộ Mãn lắc đầu: "Đông người quá mà toàn là người lớn, không phải thời cơ tốt."
"Vì sao?"
Lúc này bà nội Lộ giơ chiếc kính lão lên và gọi Lộ Mãn qua.
"Tiểu Mãn à, trên này đúng là con sao?"
"Bà nội, sao bà nói thế? Con đâu có anh em song sinh giống Linh Y Gia Nhi." Lộ Mãn cười: "Là con hàng thật giá thật đấy ạ."
"Thằng cháu đích tôn của bà có tiền đồ ghê." Bà nội Lộ cảm thán.
Với tuổi đời và kinh nghiệm của bà nội Lộ, trước khi có TV muốn biết tin tức gì trong thôn ngoài radio ra thì chỉ có bí thư đại đội đọc báo. Báo chí trong lòng bà là một thứ gì đó cực kỳ uy quyền và cao sang.
"Sao con không nghĩ đến việc để lại cho bà một tờ báo này?"
"Bà nội, con không biết bà cần cái này mà. Vậy ngày mai con tìm cho bà một tờ nữa. Mà bà muốn nó để làm gì ạ?"
"Làm cái khung lồng vào treo ở phòng trong nhà cũ của mình."
"Bà nội..." Lộ Mãn toát mồ hôi: "Không đến mức đó, không đến mức đó..."
Phải tốn bao nhiêu công sức thì Lộ Mãn mới dẹp được ý định làm khung ảnh báo của bà. Nhưng bà nội Lộ vẫn rất coi trọng "vinh dự" cháu trai lên báo, nói sẽ ép tờ báo viết về Lộ Mãn dưới tấm kính trên bàn gỗ cũ của bà mà cất giữ cẩn thận.
Cố Gia Nhi cười tươi nhất: "Bà ơi, lát nữa con lấy cho bà hai tờ mang về. Lúc đó con mua nhiều lắm ạ."
Bà nội Lộ cười đến nếp nhăn đuôi mắt hằn sâu: "Được được, cũng tội cho con theo Tiểu Mãn, lúc đó trời đang nóng mà khổ thân các con chạy ngoài đường."
"Không có đâu bà, không khổ chút nào ạ."
Cố Gia Nhi xua tay. Kỳ nghỉ hè theo Lộ Mãn chạy khắp các hội chợ truyện tranh, được ở bên cạnh tên xấu xa Lộ Mãn này vui đến mức đi ngủ cũng muốn hát nghêu ngao.
Bà nội Lộ cười toe toét: "Tiểu Mãn cũng siêng năng hơn rồi, như vậy thì người lớn trong nhà cũng yên tâm."
Lộ Mãn há miệng muốn thanh minh cho mình nhưng Cố Gia Nhi đã cười híp mắt hỏi trước: "Bà ơi, Lộ Mãn trước đây cũng không hề lười biếng mà, hồi thi Đại học anh ấy cũng cố gắng lắm đó ạ."
Bà nội Lộ lắc đầu rồi chậm rãi nói: "Con ơi, con chỉ biết một mặt thôi. Nó đó, từ nhỏ tính tình đã lơ đãng và thích trốn việc."
"Mấy đứa trẻ khác khi còn trong bụng mẹ ít nhiều cũng đạp vài cái. Tiểu Mãn hồi đó ngoan lắm, nó không đạp, từ nhỏ đã lười rồi."
"Ha ha ha ha..." Cố Gia Nhi không ngờ góc nhìn của bà lại kỳ lạ như vậy nên cô ôm bụng cười đến suýt sặc.
Lộ Mãn ngượng ngùng sờ mũi, thừa lúc người lớn đang vui vẻ thì lén lút chuồn về phía Cố Linh Y.
"Giờ thì biết tầm quan trọng của việc trốn tránh những người lớn thích buôn chuyện rồi chứ?"
Cố Linh Y và Lộ Tiểu Sương cũng nghe thấy những lời nghiêm túc của bà nội Lộ nên đang cố nhịn cười.
"Tiểu Mãn, cho anh ba giây đồng cảm."
Người lớn tiếp tục trò chuyện. Sau khi vui vẻ, Đoàn Lộ nhìn Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh rồi nửa đùa nửa thật nói: "Có chút đáng tiếc là nhà anh chị có cả trai lẫn gái, nhà em gái tôi thì lại có hai cô con gái. Nếu nhà anh chị cũng có hai con trai thì vài năm nữa biết đâu lại thành thân càng thêm thân."
Liễu Tĩnh cười cười rồi cũng đáp lại bằng một câu đùa: "Đừng có như vậy, một đứa con trai đã đủ làm người ta mệt mỏi rồi, nếu là hai đứa con trai thì con dâu cũng là một đôi. Lỡ như tôi hầu hạ không tốt thì chẳng phải thứ Hai thứ Tư thứ Sáu bị con dâu lớn mắng, thứ Ba thứ Năm thứ Bảy bị con dâu út mắng sao..."
"Bị mắng xong cuối tuần còn phải trông con cho chúng nữa chứ." Văn Gia Viễn tiếp lời lại khiến mọi người cười ồ lên.
"Chị nói đùa rồi." Đoàn Lộ liếc nhìn biểu cảm của Văn Nghệ và dò hỏi Liễu Tĩnh: "Gia Nhi được dạy dỗ tốt như vậy, nếu thật sự gả qua đó chắc chắn sẽ không làm phật lòng bà mẹ chồng như chị đâu nhỉ?"
Liễu Tĩnh liếc nhìn Cố Gia Nhi khiến cô có chút ngượng ngùng khép nép cúi đầu. Bà lại vô tình nhìn Cố Linh Y.
Không ai để ý rằng Cố Linh Y có chút hờn dỗi nhanh chóng và kín đáo liếc xéo Lộ Mãn một cái.
Liễu Tĩnh chỉ mỉm cười không nói gì.
