Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Ngoại truyện 2: Sinh nhật cặp song sinh (Phần giữa)

Một quán trà sữa.

"Gia Nhi, em và cái cậu bạn thanh mai trúc mã kia vẫn còn qua lại à?"

Cố Gia Nhi ngậm ống hút trà sữa. Hai nữ sinh ngồi đối diện cô, một người trang điểm mắt đậm như gấu trúc, một người tết đầy đầu tóc bím như mì sợi.

Cố Gia Nhi gật đầu, rồi lại đỏ mặt, lắc đầu: "Không phải mà, không phải yêu đương mà chỉ là bạn tốt thôi..."

"Đừng bạn bạn bè bè nữa."

Cô gái mắt gấu trúc gác chân lên ghế: "Hai người các em thế này thực chất cũng chẳng khác gì yêu đương rồi."

"Gia Nhi, em không thấy chán à? Cái loại mọt sách đó có gì hay chứ? Hay là chị giới thiệu cho em một anh đẹp trai..."

"Chị Sảng Tử, chị Dao Tử."

Cố Gia Nhi không vui: "Sau này đừng nói mấy lời này nữa."

Hai "chị em tốt" nhìn nhau không dám nói gì thêm.

Đột nhiên, Cố Gia Nhi qua cửa kính nhìn ra bên ngoài.

Lộ Mãn xách một cặp sách đen đứng bên đường nơi tuyết đang bay, không ngừng nhìn ngó biển hiệu mấy cửa hàng.

Cố Gia Nhi cúi đầu nhắn tin.

【Gia Nhi】:Anh ơi

【Gia Nhi】:Sao anh lại đến đây?

【Lộ Mãn】:Anh muốn tặng quà sinh nhật cho em

"Ồ? Đến tặng quà à?"

Cố Gia Nhi ngước mắt. Cô gái mắt gấu trúc đang nghiêng người nhìn trộm màn hình điện thoại của cô, miệng tặc lưỡi: "Cậu ta còn không mang hộp quà, chẳng lẽ nhét quà vào cặp sách?"

Cô gái tóc mì sợi trợn mắt phụ họa: "Quá quê mùa rồi."

Cố Gia Nhi cảm thấy hơi mất mặt: "Sau này đừng có nhìn trộm tin nhắn điện thoại của em."

【Gia Nhi】:Để ở nhà em là được rồi mà

【Gia Nhi】:Anh ơi, anh về trước đi. Em và bạn còn muốn đi dạo một lát

【Lộ Mãn】:Vậy...em có thể ra ngoài, đứng ở cửa một lát được không?

【Lộ Mãn】:Anh muốn nhìn em từ xa một chút thôi

Cố Gia Nhi bĩu môi: "Đến mức đấy cơ à..."

Cô bước ra khỏi quán trà sữa đến trước mặt Lộ Mãn, hai "chị em tốt" cũng lẽo đẽo theo sau xem náo nhiệt.

"Gia Nhi." Lộ Mãn thấy cô thì cả người như bừng lên sức sống và tràn đầy sinh khí: "Sinh nhật vui vẻ!"

Cậu lấy từ trong cặp sách ra một món quà. Một hộp quà trong suốt, bên trong đựng 7 bông hoa hồng phấn bao quanh một hộp nhạc gỗ.

"Chỉ có thế này thôi á? Mua ở cửa hàng đồ lưu niệm hả?" Chưa đợi Cố Gia Nhi kịp phản ứng thì cô gái tóc mì sợi đã lên tiếng trước: "Lộ Mãn, không phải chị dạy em đâu, nhưng mà mua một tuýp kem dưỡng da cũng còn tốt hơn cái thứ này đấy."

"Đúng đấy. Lần trước là quả cầu thủy tinh lớn, lần trước nữa là tranh ghép hình, em keo kiệt không muốn tiêu tiền cho Gia Nhi à?"

"Hoa cũng ít quá, 1, 2, 3... có 7 bông. Gia Nhi, lần trước chị có nhắc đến anh Lực kia ấy, anh ta tặng bạn gái cũ chín mươi chín bông, vừa có hoa tươi vừa có hoa bất tử, còn có cả Lego nữa cơ——"

"Được rồi!"

Cố Gia Nhi vốn đang rất vui vẻ, nghe hai người này châm ngòi thổi gió thì bất giác cau mày.

"Anh ơi, chúng ta đi mua chút đồ ngọt nhé, anh đi cùng em không?"

Cố Gia Nhi chỉ vào một quán cà phê không xa.

Lộ Mãn gật đầu rồi do dự một chút, chỉ vào một quán đối diện: "Hay là, đi quán kia?"

"Cũng được...nhưng mà tại sao vậy?"

"Hai quán này em đều từng đến cùng anh rồi." Lộ Mãn vừa trả lời vừa quan sát sắc mặt Cố Gia Nhi: "Đồ uống ở quán kia, rẻ hơn một tệ."

"Phụt——"

Cô gái mắt gấu trúc và cô gái tóc mì sợi không nhịn được cười.

Cố Gia Nhi nghe tiếng cười chói tai của hai người kia thì mặt mày tối sầm lại: "Chị Sảng, chị Dao, hôm nay đến đây thôi nhé. Em và anh ấy còn có việc."

"Hả? Gia Nhi, chẳng phải đã hẹn là..."

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của hai "chị em tốt", Cố Gia Nhi kéo tay Lộ Mãn rẽ vào một con hẻm ngoằn ngoèo khác.

Hai người bỏ lại hai bóng đèn kia, rẽ trái rẽ phải rồi dừng lại trước một quán cà phê mèo gần như không có biển hiệu.

"Chào mừng hai vị, chúc mừng năm mới."

Chủ quán cà phê mèo đứng ở quầy đưa một bản cam kết.

"Ở đây chúng tôi cần ký một thỏa thuận về những điều không được làm với mèo và những lưu ý khác, ký tên ở góc dưới bên phải."

Cố Gia Nhi ký xong ôm lấy bó hoa hồng phấn trên tay Lộ Mãn: "Anh ký hay không cũng không sao. Anh là khắc tinh của mèo mà, mèo thấy anh đều trốn xa chứ chẳng cho anh cơ hội vuốt ve đâu."

"Cô bé nói đùa rồi, mèo ở quán chúng tôi đều được huấn luyện chuyên nghiệp và rất thân thiện..."

Trong lúc chủ quán tự tin mỉm cười, một con mèo mướp béo ú chậm rãi đến bên chân Cố Gia Nhi rồi rất ngoan ngoãn cọ cọ vào cô.

Nhưng khi nhìn thấy Lộ Mãn, con mèo mướp lại như gặp phải kẻ thù mà cong lưng bước những bước mèo men theo dấu chân cũ cảnh giác lùi lại.

Nụ cười của chủ quán cứng đờ trên mặt.

"À, ha ha, xem ra đúng là có thể chất kỵ mèo, ha ha..."

Cố Gia Nhi dẫn Lộ Mãn đến một góc khuất bên trong.

Hai người ngồi đối diện nhau. Cố Gia Nhi khoanh tay chống cằm lên bàn, đôi mắt hạnh chăm chú nhìn Lộ Mãn.

Lộ Mãn có chút không tự nhiên, không biết nên mở lời thế nào.

"Haizz..."

Cố Gia Nhi thở dài: "Anh ơi, mặc dù em từ chối anh nhưng chúng ta vẫn là bạn tốt mà."

"Ừ, anh biết." Lộ Mãn nghe chuyện cô từ chối lời tỏ tình của mình, hứng thú cũng giảm đi vài phần.

"Anh ơi, anh đừng để bụng. Em..."

Cố Gia Nhi lựa lời rồi nói: "Thật ra, em cũng có chút cảm tình với anh. Nhưng, một chút cảm tình này chưa đủ để em cân nhắc thay đổi cuộc sống hiện tại."

"Em quá ích kỷ rồi, xin lỗi anh."

Lộ Mãn im lặng.

Một con mèo bò sữa bước đến, có chút sợ hãi nhìn Lộ Mãn. Cố Gia Nhi nhân cơ hội bế nó lên từ dưới đất thì ôm vào lòng vuốt ve mấy cái.

"Anh ơi, hơn nữa bây giờ chúng ta còn quá nhỏ, ai biết sau này sẽ thế nào chứ."

"Nếu anh lên Đại học rồi đi làm thì có thể sẽ gặp được những cô gái ưu tú hơn, gặp được một người phù hợp, có chung sở thích và mục tiêu tương lai."

Lộ Mãn lắc đầu: "Anh...anh không thích người có chung sở thích và mục tiêu tương lai, anh thích em..."

Cố Gia Nhi vùi nửa khuôn mặt vào sau gáy con mèo để che giấu sự ngượng ngùng trên mặt.

"Em...em, dù sao thì người đó cũng không phải là em!"

Cô làm sao lại không biết tâm tư của Lộ Mãn chứ?

Chỉ là chính vì quá hiểu Lộ Mãn nên Cố Gia Nhi cảm thấy cô và Lộ Mãn không hợp nhau.

"Em rất thích một mình tự do tự tại anh ạ."

Cố Gia Nhi nói nhỏ nhẹ: "Em biết em siêu kỳ quặc, không giống những cô gái bình thường. Em không thể hứa hẹn, cho anh cái kiểu yêu đương và cái thứ tình cảm mà anh tưởng tượng..."

"Có lẽ sau này em sẽ không yêu ai, thậm chí không kết hôn nữa."

"Không, Gia Nhi, em sẽ yêu."

Lộ Mãn đột nhiên ngẩng đầu, giọng điệu kiên định: "Em nhất định sẽ yêu."

"Anh ơi."

"Gia Nhi, em sẽ yêu rồi sẽ kết hôn. Với tính cách của em, em sẽ gặp một người khiến em yêu đến quên trời quên đất, rồi em sẽ vì người đó mà trao hết tình cảm và làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch."

Cố Gia Nhi một tay ôm mèo một tay chống cằm bất lực nhìn Lộ Mãn.

"Anh ơi, không thể nào đâu! Cái gì mà 'với tính cách của em' chứ, anh còn hiểu em hơn cả Linh Y nữa à? Chị ấy còn chẳng nói ra những lời vô lý như vậy..."

Nhưng Lộ Mãn vẫn kiên định nhìn cô, dường như anh có niềm tin tuyệt đối vào những suy đoán của mình.

Cố Gia Nhi bỗng nhiên không phản bác được nữa.

"Đó chính là phong cách của Gia Nhi, em sẽ như vậy."

Ánh mắt Lộ Mãn trở nên ảm đạm: "Còn anh, anh không dám nghĩ đến, nếu người đó không phải là anh, nếu anh chỉ là người đứng ngoài cuộc..."

Rõ ràng là lời nói từ miệng đối phương nhưng Cố Gia Nhi cảm thấy trái tim mình như bị ai đó kéo nhẹ mà âm ỉ đau theo từng lời của Lộ Mãn.

Con mèo ở quán cà phê mà Cố Gia Nhi đang ôm dường như cảm nhận được bầu không khí khác lạ giữa hai người. Nó tròn mắt nhìn Lộ Mãn một lúc rồi nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Cố Gia Nhi mà bước qua bàn, thăm dò nhảy đến trước mặt Lộ Mãn rồi đầu khẽ cọ vào mặt anh.

Ánh đèn trong quán cà phê mờ ảo. Cố Gia Nhi thấy mèo ta còn lè lưỡi, hình như liếm liếm khóe mắt Lộ Mãn, lúc này cô mới nhận ra hốc mắt Lộ Mãn dường như hơi đỏ.

Do dự rất lâu, Cố Gia Nhi nắm chặt vạt áo và hít sâu một hơi rồi mới nói: "Anh ơi, anh thật sự rất muốn em làm bạn gái của anh sao?"

"Ừ..."

Lời còn chưa dứt, Lộ Mãn đột nhiên cảm thấy bên cạnh có một thân thể mềm mại ấm áp ngồi xuống, còn chưa kịp phản ứng gì thì con mèo mướn đã "meo" một tiếng chạy mất.

Môi Cố Gia Nhi chạm lên má Lộ Mãn.

Đầu óc trống rỗng.

Cố Gia Nhi chỉ khẽ hôn vài giây, gò má bầu bĩnh của cô ửng hồng: "Vậy bây giờ, anh ơi, anh là bạn trai của em rồi đó."