Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 334: Mua căn biệt thự

Ngoài dự kiến, chủ nhân căn biệt thự đang rao bán lại là một người phụ nữ mới ngoài hai mươi tuổi.

Cố Ngạn ngẫm nghĩ về tuổi của đối phương thì cảm thấy để ông ra mặt lại không có lợi thế gì trong giao tiếp, vậy nên ông để Lộ Mãn tự mình nói chuyện với cô, còn ông thì đứng bên cạnh nghe ngóng xem xét.

Lộ Mãn cũng không ngờ rằng người muốn bán căn nhà này lại là một cô gái trạc tuổi mình.

Phản ứng đầu tiên của anh là đoán cô ta là con gái của ông chủ nhà máy cơ khí kia.

Nhưng càng nói chuyện, Lộ Mãn càng cảm thấy có gì đó sai sai.

"Căn nhà này mới mua được một năm. Sau khi sửa sang xong, mới thông gió được nửa năm cho bay bớt mùi Formol thì anh ấy đã vào trong đó rồi."

"Cậu đừng coi đây là nhà cũ, thật ra nó còn mới hơn cả nhà mới đấy."

"Tôi muốn bán nhanh nhưng giá thì không thể giảm thêm được nữa, cả huyện Tào này cậu không tìm được căn nào hời hơn căn này đâu."

Người phụ nữ dẫn Lộ Mãn đi xem các tầng trên dưới rồi quay trở lại phòng khách.

"Ở đây cũng không có trà, cái màng bọc của bình nước nóng lạnh còn chưa bóc ra nên không mời mọi người uống nước được."

Người phụ nữ mặc một chiếc váy liền thân dệt kim màu tím ôm sát người ngồi vắt chéo chân đối diện Lộ Mãn.

Cố Ngạn lên tiếng hỏi: "Ông chủ Tương ở nhà máy cơ khí với cô là..."

"Anh ấy là người yêu của tôi, Tổng Giám đốc Cố."

Người phụ nữ nói: "Anh ấy có nhắc đến ông, lúc mua căn nhà này còn nói có thể chuyển đến làm hàng xóm của ông là vinh hạnh của anh ấy."

Cố Ngạn gật đầu, sắc mặt thản nhiên. Ông đã trải qua đủ loại sóng gió và mánh khóe rồi, nhưng hai chị em song sinh thì bị sốc và lộ vẻ mặt kỳ quái.

"Tổng Giám đốc Cố, ông gọi điện thoại đến nên tôi đương nhiên không dám chậm trễ. Cậu em trai này còn muốn xem chỗ nào thì cứ để cậu ấy nói với tôi là được."

Người phụ nữ quay sang nhìn Lộ Mãn: "Cậu em trông cũng giống Tổng Giám đốc Cố, là người cởi mở hào phóng, ưng ý thì cứ quyết định sớm đi."

Thấy Lộ Mãn đang suy nghĩ mà không nói gì, người phụ nữ ngập ngừng rồi nói thêm một câu: "Chỉ cần tiền đến sớm ký hợp đồng sớm, ký xong là cậu em có thể chuyển vào ở trước được."

"Bán căn nhà này đi rồi sau này cô ở đâu?" Cố Ngạn lại hỏi.

"Nhà tôi không phải người địa phương ở huyện Tào, mà cũng không ở đây. Một mình tôi ở căn nhà to như vậy buổi tối tôi cũng sợ." Người phụ nữ bình thản nói.

"Có tiền rồi tôi sẽ về quê tìm một người đàn ông thật thà an phận sống qua ngày thôi."

"Hứ." Hai chị em song sinh nhìn nhau, đọc được sự khinh bỉ trong mắt nhau và thầm nhổ toẹt vào trong lòng.

Lúc này Lộ Mãn lên tiếng: "Tôi có thể xem giấy tờ nhà được không?"

"Đợi một chút, tôi đi lấy."

Đợi người phụ nữ lên lầu, Cố Gia Nhi nhỏ giọng kêu lên trước: "Ba ơi, anh ơi, chúng ta đi thôi, đừng mua nữa."

Cố Ngạn và Lộ Mãn nhìn nhau. Ông trầm ngâm một lát: "Nhà là nhà tốt, hơn nữa nhìn dấu vết sử dụng này là sau khi họ sửa sang xong còn chưa ở đây bao giờ. Nhiều đồ điện như vậy, phích cắm điện còn ở dưới đất, cái bọc bảo vệ còn chưa tháo ra và chưa cắm điện nữa."

"Ba ơi." Cố Linh Y nhíu mày hỏi: "Người phụ nữ này có phải là một trong số những người ở 'Thiến Di Viện' không?"

"Chắc không phải." Cố Ngạn lắc đầu: "Ông chủ kia vợ cả khoảng năm mươi tuổi, tiểu tam bốn mươi tuổi, tiểu tứ ba mươi tuổi——đây chắc là người mới bao nuôi trong hai năm gần đây."

"..." Hai chị em song sinh cạn lời.

"Lộ Mãn."

Cố Ngạn nhìn anh: "Căn nhà này được đấy, có thể mua được thì mua đi, thực sự là món hời. Con định mua để làm gì?"

"Con dự định trước mắt để ba mẹ ở dưỡng già." Lộ Mãn nói và đồng thời cười cười: "Để ba con làm hàng xóm của chú Cố thì chắc ông ấy ngày nào cũng tìm chú để chém gió mất, mong chú Cố đừng trách."

Cố Ngạn cười nói: "Ba con chuyển đến đây chú hoan nghênh hết mực."

Hai người đàn ông đạt được nhất trí, Lộ Mãn đi tìm nữ chủ nhân căn nhà để bàn bạc chuyện ký hợp đồng.

"Thằng nhóc này cũng được đấy chứ."

Cố Ngạn đợi Lộ Mãn rời khỏi phòng khách đi sang gian bên cạnh để tiếp khách mới lộ ra một sự tán thưởng: "Mấy chục vạn mà nói mua là mua ngay, xem ra sau này có tiềm năng kiếm tiền giỏi mà tiêu tiền cũng giỏi."

Cố Gia Nhi vốn dĩ không có chút thiện cảm nào với người phụ nữ bán nhà. Nhưng nghĩ lại thì thấy căn biệt thự này thực chất chưa có ai ở nên cũng không liên quan nhiều đến người phụ nữ đó.

Quan trọng hơn là anh ấy sắp làm hàng xóm của cô rồi!

Cùng một khu dân cư, lại còn rất gần.

Đi vài bước là tới!

Nghĩ đến đây, Cố Gia Nhi không khỏi bật cười.

"Ba ơi, hôm nay sao ba lại thoải mái như vậy? Còn đặc biệt ủng hộ anh ấy nữa?"

Cố Gia Nhi vẫn còn hơi nghi hoặc. Chẳng phải ba cô có chút không ưa Lộ Mãn sao?

Sao bây giờ lại để mặc Lộ Mãn chuyển đến gần nhà họ như vậy?

"Con bé này."

Cố Ngạn dùng một ngón tay cưng chiều đẩy nhẹ lên trán cô con gái út: "Ba con là người không hiểu lý lẽ sao?"

Ông có tính toán riêng của mình: "Nhà chú Lộ con chuyển đến đây cũng tốt, đợi chúng ta già rồi không làm được việc nữa thì cùng nhau góp gạo thổi cơm chung, phơi nắng câu cá đánh bài trồng rau."

Cố Ngạn lại có chút bất đắc dĩ nhìn cô con gái út Gia Nhi: "Cũng đỡ cho con cứ tìm cớ chạy đến khu nhà bà ngoại con."

"Ôi, ba à~" Cố Gia Nhi lắc lắc cổ tay Cố Ngạn làm nũng.

"Người ta chuyển đến đây cách nhà mình có mấy phút thôi, mẹ con sang véo tai lôi con về cũng tiện."

Dù sao con gái cũng luôn muốn sà lại gần thằng nhóc đó, vậy thì cứ để nó đừng chạy xa mà ở ngay trước mắt, Cố Ngạn lúc nào cũng có thể sang "thăm nhà" dò la tình hình ngược lại còn yên tâm hơn.

Cố Linh Y ngồi yên một bên nghe ba và em gái nói chuyện.

Cô cúi đầu và thầm nghĩ: "Thảo nào ba lại đồng ý cho anh ấy đến làm hàng xóm của chúng ta... Thì ra vẫn còn để bụng mà..."

Nửa tiếng sau, Lộ Mãn và nữ chủ nhân căn nhà đã thống nhất được khung sườn chính và một số chi tiết của hợp đồng, hẹn ngày ký hợp đồng và sang tên.

Bốn người từ biệt thự đi ra. Đến trước cửa nhà họ Cố, Cố Ngạn dặn dò Lộ Mãn: "Mua nhà là chuyện lớn, về nhà báo cáo với ba mẹ đi. Nếu ba con khó tính không cho con mua thì con cũng đừng ép."

"Vâng, con biết rồi, chú Cố."

"Nhưng con có lòng hiếu thảo này mà lại là tiền tự mình kiếm được, chú thấy ba con cũng chẳng có lý do gì để từ chối đâu. Cứ để ông ấy hưởng phúc trước đi."

Cố Ngạn đẩy vai hai cô con gái để họ vào nhà.

Lộ Mãn nói lời tạm biệt rồi đưa trái cây và đồ ăn vặt trên tay cho hai chị em song sinh. Trước khi đi, Cố Ngạn lại gọi anh lại.

"Chuyển đến đây sớm đi. Mùng 6 là Tết Trung Thu rồi, trước lễ hai nhà mình tụ tập một bữa. Gửi lời hỏi thăm ba con, chú phải làm bữa tân gia thật thịnh soạn chúc mừng nhà mới."

"Vâng, con cảm ơn chú Cố trước ạ."

"Lộ Mãn nè."

Cố Ngạn nói thêm một câu cuối: "Cái ông chủ nhà máy cơ khí kia tâm địa bất chính, hối lộ để trục lợi nên mới vào tù. Con nhìn cái cô kia xem, chắc hơn con không bao nhiêu tuổi, chú thấy giống sinh viên Đại học đấy."

"Bọn họ đều là những người thông minh, một kẻ tam thê tứ thiếp từng một thời huy hoàng. Một người thì cặp kè với ông già hơn năm mươi tuổi vớ được căn nhà rồi đổi thành mười mấy vạn."

"Nhưng người càng thông minh càng nên lương thiện, nếu không thì tai họa càng lớn."