Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 338: Lấy lòng mẹ vợ tương lai có cái giá của nó

Lộ Tiểu Sương ôm con mèo bò sữa Đạo Đạo, một tay vuốt ve bộ lông đồng thời mắt chớp chớp nhìn các bậc trưởng bối, mong họ nhanh chóng chuyển địa điểm đến sảnh bên ngồi vào bàn ăn cơm.

Hôm nay là một buổi đoàn viên nhỏ trước Tết Trung Thu mà Cố Ngạn vô cùng coi trọng. Một bàn đầy ắp các món xào phong phú, chính giữa còn có một nồi đồng bốc hơi nghi ngút.

Đến nhà hai chị em song sinh, Lộ Tiểu Sương vốn tưởng rằng trước bữa ăn họ sẽ cùng mình xem TV.

Chị Gia Nhi thì thôi đi, giờ chị ấy và anh trai mình hoàn toàn ngược lại rồi. Hồi Trung học Phổ thông Lộ Mãn một lòng muốn được ở cạnh chị Gia Nhi nhiều hơn, có cơ hội là muốn dính lấy người ta. Còn bây giờ…

Lộ Tiểu Sương nhìn Cố Gia Nhi cứ luôn bên cạnh Lộ Mãn, hết nhảy bên trái lại nhún bên phải vui vẻ không thôi.

Nhưng mà trừ chị Gia Nhi ra, Lộ Tiểu Sương lại liếc nhìn phía sau lưng anh trai thấy Cố Linh Y lặng lẽ nhìn anh.

"Sao ngay cả chị Linh Y cũng thích nhích lại gần chỗ Tiểu Mãn vậy."

Lộ Tiểu Sương xoa xoa bụng Đạo Đạo trong lòng.

"Có thể chia cho mình một chị song sinh được không, chẳng lẽ mình bị bỏ rơi rồi sao…"

"Meo meo——"

Đạo Đạo thấy Lộ Mãn đi về phía này, một cú lăn mình uyển chuyển mượt mà liền vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Lộ Tiểu Sương.

Nhảy xuống đất, nó ung dung bước đi đến dưới chân Lộ Mãn, giả vờ vô tình đi ngang qua Lộ Mãn rồi kiêu ngạo cọ cọ ống quần anh.

Lộ Mãn ngồi xổm xuống bế Đạo Đạo lên rồi đặt lên vai mình.

"Đạo Đạo, xuống đi."

Cố Gia Nhi giơ ngón tay chọc chọc mũi Đạo Đạo: "Sắp ăn cơm rồi. Đợi anh ấy ăn xong, tối sẽ chơi với mày."

"Hả?" "Ơ?" Lộ Mãn và Cố Linh Y đồng thời kinh ngạc kêu lên.

"Gia Nhi." Cố Linh Y hừ một tiếng: "Em không phải còn muốn để anh ấy ở lại chứ?"

"Có vấn đề gì sao?" Cố Gia Nhi đương nhiên nói.

"Thôi đi, em nghĩ gì vậy?"

Lộ Mãn liên tục lắc đầu: "Tối nay có bao nhiêu trưởng bối ở đây, không tiện, không tiện."

Cố Linh Y lườm anh một cái.

Không có các trưởng bối ở đây thì anh thật sự muốn ở lại lần nữa à?

Lộ Tiểu Sương thấy cảnh này thì xoa xoa thái dương.

Quả nhiên cô thật dư thừa… Ba người một mèo này dường như hòa hợp đến lạ.

Văn Nghệ bưng một cái đĩa đến sảnh bên, thấy mấy đứa trẻ thì vẫy tay gọi: "Qua đây ăn chút gì trước không?"

Hai chị em song sinh lập tức cảnh giác, mặt căng thẳng đồng loạt nhón chân nhìn xa về phía cái đĩa trên tay mẹ.

Thấy họ không có động tĩnh gì, Văn Nghệ lại điểm danh chính xác và tiếp tục vẫy tay: "Lộ Mãn, qua đây nếm thử trước không?"

"Anh đừng đi."

Hai chị em song sinh mỗi người một bên đồng thời túm lấy ống tay áo Lộ Mãn.

Mà Lộ Mãn thì nhớ lại lần trước đến đây mẹ vợ tương lai đã làm cho anh món điểm tâm sáng đặc biệt đầy yêu thương——bánh dầu "Trung Đông".

Sắc mặt anh phủ lên một tầng hào khí coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

"Dì làm, không thể không ăn…"

Lộ Mãn đi qua. Văn Nghệ cười với anh, còn đưa cho anh một đôi đũa.

Ba người nhà họ Cố trong nhà bình thường chẳng ai thèm ủng hộ tài nghệ nấu nướng của mình cả.

Vẫn là Lộ Mãn tốt. Xem kìa xem kìa, nể mặt tay nghề của mình biết bao.

Văn Nghệ cười tít mắt chờ Lộ Mãn cho ý kiến: "Gà rán giòn tan đấy. Linh Y và Gia Nhi đều thích ăn lắm, thỉnh thoảng còn lén dì mua ngoài hàng. Dì xem công thức trên mạng làm từng bước một đấy."

Lộ Mãn gắp một miếng, màu vàng ruộm trông rất hấp dẫn.

"Anh ơi, đợi em với!"

Cố Gia Nhi chạy lon ton tới với vẻ mặt như đối đầu với kẻ địch mạnh và liếc nhìn mẹ mình.

"Để em ăn thử một miếng."

"Thôi đi Gia Nhi, tay em vừa sờ Đạo Đạo xong đã rửa đâu."

"Thế anh đút em một miếng đi."

"..."

Chưa kịp để Lộ Mãn phản ứng, Cố Gia Nhi đã nhào tới trước mặt anh mà cắn miếng gà trên đũa anh đang cầm rồi xé một miếng nhỏ.

Nhai hai miếng, Cố Gia Nhi kìm nén vẻ mặt hơi biến sắc và cố giữ giọng bình thản: "Mẹ ơi, con khuyên mẹ nên vứt hết cho Đạo Đạo ăn đi."

"Nhưng mà chắc Đạo Đạo ăn một miếng xong cũng quay lại nhè ra thôi..."

"Gia Nhi?"

Văn Nghệ lại muốn véo tai con gái: "Thế từ nay con đừng ăn đồ chiên rán nữa, không tốt cho sức khỏe với da dẻ gì cả. Thật tình, mẹ làm ở nhà vừa sạch vừa đảm bảo, con không ăn lại còn lén lút ra ngoài mua. Mẹ nhắc con bao nhiêu lần rồi, ăn đồ chiên rán nhiều mặt sẽ bị làm sao?"

Văn Nghệ vốn định nói mặt sẽ nổi đầy mụn nhưng Cố Gia Nhi ưỡn ngực hùng hồn đáp: "Nở nụ cười ạ!"

"Ha ha ha ha..." Cố Linh Y kéo Lộ Tiểu Sương đứng trong góc xem kịch, nghe Gia Nhi trả lời thẳng thắn quá thì không nhịn được bật cười.

Lộ Mãn vất vả lắm mới nếm thử tay nghề của mẹ vợ tương lai.

Ừm, dì Văn Nghệ đối xử với mình rất tốt, xuất phát điểm là tốt.

Nhưng mà tốt nhất là đừng xuất phát nữa thì hơn.

Khó ăn quá.

Lộ Mãn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh và cố gắng vớt vát: "Dì đã cất công chuẩn bị, con xin phép ăn hết chỗ này ạ."

"Con xem người ta kìa, rồi nhìn lại mình xem." Văn Nghệ sáng mắt: "Bác nông dân vất vả nuôi gà lớn, con lại không muốn ăn mà vứt đi, phí phạm của trời..."

"Bác nông dân vất vả nuôi gà lớn mà mẹ làm khó ăn thế này, rốt cuộc ai mới là người phí phạm của trời hả mẹ..."

Thấy mông Cố Gia Nhi sắp gặp nạn, Lộ Mãn vội vàng hắng giọng: "À, dì ơi, con thấy đồ ăn cũng gần đủ rồi, gọi bà với mọi người ra ăn cơm thôi ạ?"

Chuyển hướng "hỏa lực" của Văn Nghệ, hai nhà đang ở phòng khách cũng kéo nhau ra bàn ăn ngồi.

"Ôi trời, mâm cơm này quá chuẩn rồi đấy. Cố Ngạn, tiêu chuẩn tiệc nhà của chú, đến cả đãi cấp trưởng phòng cũng không được thế này đâu." Cậu cả Văn Gia Viễn vừa đùa vừa đỡ bà ngoại ngồi xuống.

Ông thấy đĩa gà rán giòn đặt ở góc bàn không bày chung với các món khác, rõ ràng là đồ ăn vặt cho bọn trẻ, liền muốn bốc một miếng lót dạ.

"Cậu ơi."

Cố Linh Y nhỏ nhẹ nhắc nhở: "Mẹ con rán đấy ạ."

"Ờ..."

Tay Văn Gia Viễn như bị cái gì cắn mà lập tức rụt lại.

"Anh!" Văn Nghệ vừa hay thấy cảnh này nên càng tức không để đâu cho hết: "Anh có ý gì hả!"

"Tay nghề của em không thể tiến bộ được à?"

Văn Nghệ hất cằm ý bảo Văn Gia Viễn nhìn Lộ Mãn: "Lộ Mãn người ta còn ăn một miếng rồi kìa."

"Hả?"

Văn Gia Viễn lúc này mới kinh ngạc: "Con ăn rồi á?"

Lộ Mãn cười khổ gật đầu, Văn Gia Viễn lập tức kính nể người hậu bối mới gặp lần đầu này: "Con là người làm nên chuyện lớn đấy, đúng là nhẫn nhịn giỏi..."

Hai chị em song sinh đứng bên cạnh che miệng cười trộm.

Lộ Mãn xé miếng gà, muốn cười mà không dám. Ai ngờ đâu cậu cả mày rậm mắt to trông nghiêm nghị thế mà lại có tố chất diễn hài.

Lộ Mãn bẻ đôi chiếc đùi gà giòn tan mới ăn được vài miếng để lộ phần thịt bên trong.

Bên ngoài trắng bệch, bên trong đỏ lòm.

Thậm chí còn chưa chín.

"..."

Văn Nghệ lúc này ngượng ngùng và hơi đỏ mặt quay nửa người đi.

"Tiểu Nghệ." Văn Gia Viễn giật mình, may mà vừa nãy mình chưa ăn: "Em còn gì để cãi nữa hả?"

Văn Nghệ im lặng, vệt ửng hồng ở cổ lan dần lên vành tai.

Lộ Mãn lúc này nhìn Cố Linh Y.

Mẹ vợ tương lai lúc ngượng ngùng có vài phần giống Cố Linh Y.