"Linh Y."
Trên đường đưa Cố Linh Y về nhà, Lộ Mãn huých nhẹ vai cô.
"Em thấy nhà anh đối xử với em thế nào?"
"Rất tốt ạ..."
Cố Linh Y đáp, nhưng giọng điệu có chút kinh hồn bạt vía.
"Chỉ là dì Tĩnh nhiệt tình quá nên em hơi không quen..."
"Anh cũng thấy vậy."
Lộ Mãn gật đầu.
"Mẹ chồng em ít khi tiếp đãi khách nên thiếu kinh nghiệm. Để anh về góp ý với mẹ, cứ đối xử bình thường là được chứ không cần làm rầm rộ quá."
Cố Linh Y im lặng bước tiếp, mấy giây sau mới khẽ gật đầu.
Sau đó cô lại yếu ớt nói: "Là dì Tĩnh, không phải mẹ chồng."
"Ừm."
Lộ Mãn nói: "Cũng đúng, tạm thời còn chưa phải."
Tạm thời?
Còn?
Cố Linh Y cắn răng.
"Nhưng mà mẹ chồng coi trọng em đến mức nào em cũng thấy rõ rồi đấy."
Lộ Mãn hồi tưởng lại những hành động của mẹ mình thì không khỏi bội phục.
"Vốn dĩ trong nhà chẳng có gì để dọn dẹp nữa, chỉ vì em đến mà mẹ anh lôi cả Tiểu Sương ra dọn dẹp nhà cửa thêm một lượt."
"Lúc nãy ở siêu thị, em có biết mẹ chồng em gọi điện thoại còn hỏi anh cái gì không?"
"Mẹ hỏi anh buổi tối chuẩn bị dép lê cho em, em thích hình thỏ hay hình gấu. Anh hết hồn luôn."
"Anh bảo nhà mình có ba phòng ngủ, thế thì ngủ kiểu gì? Mẹ anh đã có sắp xếp anh với ba ngủ phòng anh, mẹ với Tiểu Sương ngủ phòng chính, phòng của Tiểu Sương bỏ trống cho em ngủ——vừa hay trong phòng còn có máy lạnh."
Cố Linh Y cũng kinh ngạc. Cô trong lòng thầm kêu may mà mình chuồn sớm, lỡ ở nhà Lộ Mãn thêm một buổi chiều còn bị giữ ngủ lại...
Gia Nhi mà xù lông thì còn hơn cả Đạo Đạo...
"Ba chồng em cũng câu nệ hẳn. Bình thường ông ăn cơm hay phát ra tiếng, cả ba mẹ con anh nói thế nào ông cũng không nghe. Hôm nay em thấy đấy, ông ấy nhai đồ ăn còn không há miệng ra."
Cố Linh Y có chút ngơ ngác gật đầu.
Chú và dì Tĩnh coi trọng quá mức rồi, đáng sợ quá.
"Vậy em đánh giá ba mẹ chồng em thế nào, có hài lòng không?"
Chưa đợi Cố Linh Y trả lời thì Lộ Mãn đã cười: "Không hài lòng cũng không sao. Sau này đến thường xuyên, cả nhà anh từ từ cải thiện đến khi nào em hài lòng thì thôi."
"Anh im đi."
Cố Linh Y cúi đầu và bước nhanh hơn.
Lộ Mãn vội vàng đuổi theo thì lại nghe thấy Cố Linh Y nhỏ giọng: "Em, em nhớ ra rồi. Chị Thiến Thiến nói lần đầu chị ấy đến nhà chồng ra mắt, mẹ chồng chị ấy nếu không có người ngăn cản đã định sơn lại tường trắng tinh rồi."
Lộ Mãn nghĩ thầm mẹ mình chắc cũng không khác là bao.
Hôm nay đây mới chỉ là "ra mắt" không chính thức mà cả nhà đã đồng loạt ra trận.
Nếu sau này anh và Cố Linh Y xác định quan hệ và bàn chuyện cưới xin rồi đưa cô về nhà, mẹ anh có phá nhà đi xây lại thì anh cũng không ngạc nhiên.
Được rồi, ít nhất mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu này tuyệt đối hài hòa nên sau này không cần lo lắng nữa.
Hai người chậm rãi đi đến khu biệt thự nơi nhà Cố Linh Y tọa lạc. Đi ngang qua một căn biệt thự ở lối vào, bên ngoài hàng rào dựng một tấm biển quảng cáo bằng xốp màu mè.
Lộ Mãn tùy ý liếc mắt rồi dừng chân tại chỗ.
【Sang nhượng nhà tốt】
"1080 tệ một mét vuông, tổng cộng hơn ba trăm mét vuông."
Lộ Mãn vừa nhìn vừa lẩm bẩm đọc dòng chữ trên đó: "Nhà đã hoàn thiện nội thất, phong cách trang trí tối giản. Khu sinh hoạt tầng hai theo kiểu gỗ mộc, đồ đạc điện máy đều tính trong tổng giá. Bán gấp."
"Anh ơi, anh hứng thú với cái này à?" Cố Linh Y nghiêng nghiêng đầu.
"Không hẳn là hứng thú hay không hứng thú." Lộ Mãn nói: "Giá này chắc là giá thô của nhà chưa xây gì cả. Người ta đã trang hoàng xong xuôi lại còn bao nhiêu đồ đạc như vậy, giờ bán lại với giá gốc á? Sao nghe giống lừa đảo thế nhỉ?"
Trên bảng quảng cáo còn đính một cuốn sổ nhỏ làm thủ công giống như một cuốn sổ tay cắt dán, có ảnh chụp nội thất và thông tin chi tiết về căn nhà được viết tay.
"Hình như là chữ của một cô gái trẻ tuổi."
Lộ Mãn nhìn những dòng chữ viết tay này, nét chữ tròn trịa và có chút thanh tú nên chắc chắn không phải chữ đàn ông.
"Anh ơi." Cố Linh Y nhận ra Lộ Mãn muốn tìm hiểu thêm cụ thể: "Nếu anh hứng thú, hay là liên hệ thử xem sao?"
Cô nhớ khi nhà mình mua biệt thự ở khu này, ba Cố Ngạn đã tin chắc rằng vị trí và điều kiện ở đây rất đáng giá, trong thời gian ngắn toàn huyện sẽ không có nguồn cung nhà ở nào tốt hơn ở đây.
"Thôi bỏ đi, nhà to như vậy cơ mà."
Lộ Mãn dùng tay vẽ một vòng lớn rồi theo phản xạ trả lời: "Đâu phải con số nhỏ đâu, đây coi như là biệt thự đỉnh cao nhất huyện rồi. Tính theo giá chuyển nhượng của người ta một ngàn tệ một mét vuông, nhà này lại to hơn ba trăm mét vuông..."
Lộ Mãn nói đến đây thì khựng lại.
Anh liếc nhìn Cố Linh Y, Cố Linh Y nói giúp anh: "Phải ba bốn chục vạn tệ đấy."
"Ờ..." Lộ Mãn cạn lời: "Rẻ vậy..."
Cho dù có mua thì tiền trúng xổ số trước đó của anh vẫn còn một phần lớn.
Quá dư dả.
Cố Linh Y vẫn chưa biết Lộ Mãn trúng giải hai triệu tệ. Cô tính sơ sơ tiền chia từ 《Tam Quốc Sát》 và còn có thu nhập từ chụp ảnh thẻ ở trường thì cảm thấy cũng gần đủ.
Cô lấy điện thoại ra: "Anh ơi, vậy em giúp anh liên hệ một người xem nhà giúp nhé."
"Ồ? Linh Y em còn quen cả môi giới bất động sản à?"
Lộ Mãn ngạc nhiên. Vòng xã giao của cô nàng này hẹp đến mức đếm trên đầu ngón tay, cô có thể tìm được ai giúp đây?
"Alo, ba ơi~"
Điện thoại của Cố Linh Y vừa kết nối thì Lộ Mãn theo phản xạ lùi lại một bước lớn.
"Con đang ở trong khu nhà mình rồi ạ."
Giọng Cố Linh Y ngọt ngào: "Con muốn nhờ ba xuống một chuyến để giúp con một việc."
Lộ Mãn điên cuồng lắc đầu ra hiệu cho Cố Linh Y chuyện này không được.
Đáng lẽ không nên mong chờ cô nàng này nghĩ ra chiêu gì, đây chẳng phải là hố chồng mình sao!
Mình dẫn con gái lớn của đồng chí Lão Ngoan Cố ra ngoài không về, bây giờ lại gọi ông xuống giúp thằng nhãi ranh như mình xem nhà à?
Còn là xem nhà cạnh nhà ông ấy nữa chứ...
Lộ Mãn hiểu rồi, bạn học Linh Y là muốn chôn mình ở đây hôm nay.
Cất điện thoại, Cố Linh Y khẽ mỉm cười.
"Anh ơi, ha ha ha, anh sợ cái gì chứ."
Đại thù đã báo. Cố Linh Y thầm vui vẻ.
"Bảo anh đừng suốt ngày gọi bừa ba chồng mẹ chồng rồi, bây giờ gọi ba v——ưm!"
Cố Linh Y vội vàng bịt miệng mình lại.
Không được, mình không thể nói như vậy!
"Hửm?" Mắt Lộ Mãn nheo lại vì bắt được điểm phản công.
"Em vừa muốn nói gì? Linh Y?"
Lộ Mãn vừa nói vừa tiến lại gần một bước.
"Ba...ba cái gì? Hả? Hừ hừ hừ..."
Cố Linh Y vội lắc đầu nguầy nguậy: "Không có gì đâu, anh nghe nhầm rồi!"
Nhưng trong lòng Cố Linh Y vẫn không phục. Dựa vào cái gì chứ? Lộ Mãn nói đến ba mẹ chồng thì cô chịu thiệt, bây giờ cô nói đến ba vợ thì người chịu thiệt vẫn là cô!
"Anh xa ra một chút đi. Nhà em gần đây lắm, ba em sắp đến rồi."
Vài phút sau, Cố Ngạn mặc bộ đồ thể thao bước nhanh đi về phía này.
Phía sau còn có một cái đuôi nhỏ, Cố Gia Nhi mặc trang phục giống hệt chị gái Linh Y lon ton chạy theo sau Cố Ngạn.
"Anh ơi, anh ơi!"
"Khụ khụ." Lộ Mãn cố tình hắng giọng.
"Chú Cố, Gia Nhi."
"Ừ." Tiếng đáp của Cố Ngạn nghe có vẻ hơi nhức răng.
"Ba."
Cố Linh Y ngoan ngoãn dựa vào người ba mình và chỉ vào túi đồ Lộ Mãn đang xách: "Chú Lộ và dì Tĩnh bảo tụi con mang chút trái cây về cho ba."
Cố Ngạn xoa đầu con gái lớn: "Cứ giúp bạn học của con trước đi. Ba vừa gọi điện thoại bàn cho nhà này rồi, chúng ta vào thôi."
Ông gọi Lộ Mãn một tiếng rồi dẫn hai cô con gái đi vào căn biệt thự đang rao bán.
"Làm phiền chú Cố rồi, thật ngại quá."
"Không sao, Linh Y đã nói vậy rồi thì chú không đến không được."
Được đấy, đúng là cuồng con gái. Lộ Mãn thầm nghĩ.
"Căn nhà này chú có chút ấn tượng."
Cố Ngạn nhìn hàng trúc và luống rau nhỏ trong sân: "Là khu phát triển bất động sản của chủ xưởng cơ khí Thiến Di Viện."
"Xưởng cơ khí mà lấy cái tên này á? Hơi lạ..." Cố Gia Nhi ở đằng sau hăm hở nhoài người về phía trước.
"Ba ơi, chủ nhà này là phụ nữ ạ?" Cố Linh Y đoán.
Cố Ngạn lắc đầu.
"Là đàn ông, khoảng năm mươi mấy tuổi."
Cố Ngạn lại hạ giọng và vẫy tay bảo Lộ Mãn lại gần: "Tên xưởng của ông ta là lấy mỗi người một chữ từ tên vợ và hai ả tình nhân ghép lại đấy."
"..." Lộ Mãn nghe xong lập tức đứng thẳng người và mắt không nhìn ngang.
Là một người tàn ác.
"Vậy, chú Cố." Lộ Mãn lại có chút tò mò: "Chúng ta vào trong là gặp ông ta ạ?"
"Ông ta hả? Con không gặp được đâu."
Cố Ngạn cười ha hả: "Còn mười năm nữa mới được thả ra cơ."
