Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 332: Cô gái tuyệt vời nhất thế giới

Em bé ngước nhìn dáng vẻ của ba mẹ mình ư?

Cố Linh Y theo phản xạ muốn bác bỏ Lộ Mãn.

Cái tên này lần nào cũng có mạch não khiến cô không theo kịp và luôn phát triển theo những hướng kỳ quái.

Nhưng lần này Cố Linh Y thuận theo ý nghĩ của anh mà tưởng tượng ra cảnh tượng đó trong đầu.

Nếu thật sự có một em bé nghịch ngợm chớp đôi mắt long lanh luôn quan sát cô và Lộ Mãn.

Hình ảnh này cứ quanh quẩn mãi không thôi.

Cố Linh Y lặng lẽ bổ sung thêm chi tiết cho cảnh tượng đó trong đầu.

Quả thật là một khung cảnh đặc biệt ấm áp và tràn đầy tình yêu.

Một viễn cảnh khiến cô không thể nào ghét bỏ được.

"Anh ấy hẳn là thật sự rất mong chờ chuyện này nhỉ?"

Cố Linh Y nhanh chóng liếc nhìn Lộ Mãn. Cái tên cực kỳ xấu xa luôn trêu chọc cô khiến cô bó tay hết cách giờ đang nở nụ cười trên môi. Cố Linh Y có một chút cảm giác kỳ lạ, dường như Lộ Mãn đang mong đợi tương lai nhưng lại như đang chìm đắm trong một ký ức tươi đẹp nào đó của quá khứ.

Cố Linh Y âm thầm lắc đầu. Chắc là ảo giác thôi, sao có thể chứ.

Mặc dù vẻ mặt anh vừa có chút xa xăm lại vừa có cảm giác khao khát, nhưng nụ cười mỉm nơi khoé miệng lại pha chút hương vị say mê.

Hai loại thần sắc khác biệt khá rõ ràng. Cố Linh Y nghĩ rằng mình đã nghĩ quá nhiều.

Anh ấy đâu có kinh nghiệm "chồng tung vợ hứng" đi siêu thị lâu dài như thế với Cố Gia Nhi. Trước đây hai người họ yêu nhau thời đi học, số lần họ hẹn hò riêng tư Cố Linh Y có lẽ còn nhớ chính xác hơn cả em gái Gia Nhi. Cách Gia Nhi từng đối xử với anh ấy sẽ không có những điều bình dị quá mức như vậy.

Thấy Lộ Mãn vẫn còn hơi thất thần, Cố Linh Y nghĩ ngợi một chút rồi tiến lại gần anh và chậm rãi khoác lấy cánh tay anh.

"Linh Y?"

Lộ Mãn chỉ cảm thấy cánh tay ấm áp và mềm mại. Anh nhìn Cố Linh Y, cô nàng này giả vờ rất bình tĩnh với ánh mắt dạo quanh kệ dầu gội đã chọn xong.

"Đi thôi." Cố Linh Y thản nhiên nói.

Thưởng cho anh một lần.

Nhân tiện tâm trạng cô cũng không tệ.

Nhưng từ góc nhìn của Lộ Mãn, anh lập tức nhận thấy sau tai Cố Linh Y ửng lên một màu hồng nhạt trong suốt.

"Càng giống một cặp tình nhân nhỏ, không, phải nói là một cặp vợ chồng trẻ mới đúng."

Lòng Lộ Mãn vô cùng an ủi.

Linh Y là kiểu con gái luôn đáp lại bạn, quả thực là tuyệt vời nhất.

Anh ghé sát vào tai đang nóng bừng của Cố Linh Y: "Linh Y, anh muốn nói trong mắt anh em là cô gái tuyệt vời nhất thế giới."

"Làm sao, làm sao lại...tự nhiên nói những lời này chứ..."

Cố Linh Y cúi đầu và dùng sức đẩy xe đẩy: "Đồ của dì Tĩnh còn chưa mua xong, anh đừng lề mề nữa..."

Hai người vừa đúng giờ cơm trưa thì về đến khu dân cư. Trước cửa tòa nhà vừa hay gặp được Lộ Vệ Hoa đang về nhà.

"Chú, chú Lộ, con chào chú ạ."

"Ba——Ba ôm một thùng gì thế?"

"Ấy, Lộ Mãn, cả Gia Nhi cũng ở đây à?"

Lộ Mãn vừa nghe thì suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Trong việc nhận diện cặp song sinh, ba anh là một tân binh cứng đầu hạng Đồng Đoàn.

Rõ ràng là nhận không ra mà lần nào cũng gọi tự tin như vậy…

Cố Linh Y kéo kéo túi đồ trên tay Lộ Mãn: "Anh ơi, túi này em xách cho. Anh giúp chú xách cái thùng kia đi, trông nặng quá."

Lộ Mãn tiến lại nhận lấy thùng hàng và liếc mắt nhìn: "Sao lại mua nhiều nho Mỹ thế này?"

Lộ Vệ Hoa cười: "Chẳng phải con với Tiểu Sương thích ăn sao?"

"Tiểu Sương có thể thích nhưng cũng không phải là loại quả con bé thích nhất."

Lộ Mãn dùng đầu gối đỡ cái thùng khá nặng.

"Hôm qua hàng từ Hải Khúc Thị chuyển về cả một thùng nho xanh còn đến trước con đấy."

Lộ Vệ Hoa nói: "Ba thấy con thích ăn nên đã đặt một thùng từ ngoài về, còn mua thêm một ít nữa về cho hai đứa. Giống nho này ngon hơn nho xanh đó."

"Ba."

Lộ Mãn dở khóc dở cười: "Đấy là con mua gửi về để ba mẹ ăn thử thôi mà."

"Vào nhà rồi nói."

"Ba cứ chờ xem, mẹ con vừa vào nhà là lại cằn nhằn ngay rằng ba có tiền không biết tiêu vào đâu, đốt tiền."

Ba người lên lầu. Quả nhiên đúng như Lộ Mãn dự đoán, Liễu Tĩnh vừa thấy thùng nho Mỹ kia thì mí mắt giật giật và mở đầu trận cãi vã bằng câu "Lộ Vệ Hoa ông định vác cả Nhị Thuận Tử về nhà à?".

Lộ Mãn khẽ giải thích với Cố Linh Y: "Nhị Thuận Tử là người đẩy xe bán hoa quả ngoài đường."

"Ha ha." Cố Linh Y cười không khép miệng được: "Nhà em cũng thế, Gia Nhi với em mà lỡ miệng khen món rau nào ngon là hôm sau ba em có khi cho người vác cả bao tải đến. Mẹ em cũng hay cằn nhằn ba lắm."

"Con cái chỉ thỉnh thoảng mới nhớ ra nên muốn ba mẹ nếm thử đồ ngon thôi mà." Lộ Mãn cảm thán: "Nhưng ba mẹ thì lúc nào cũng nhớ con cái thích ăn gì... Tuy đôi khi quan tâm hơi quá mà lại còn nhớ nhầm nữa chứ..."

Lộ Vệ Hoa cố gắng đỡ những lời trách móc của Liễu Tĩnh nên tranh thủ nói: "Bà thôi đi, Gia Nhi còn đang ở đây nhìn kìa. Chúng ta ăn cơm trước đã."

"Phụt..." Lộ Tiểu Sương đang ngồi trên sofa ừng ực uống nước ngọt suýt chút nữa bị sặc.

"Mắt mũi ông đúng là chưa già đã mù rồi." Liễu Tĩnh chống nạnh và bĩu môi về phía nồi cơm điện, ý bảo Lộ Vệ Hoa rút điện: "Đây là đại tiểu thư nhà Tổng Giám đốc Cố đấy, ông mở to mắt ra mà nhìn lại xem!"

Lộ Vệ Hoa: ?

"Thôi thôi, ăn cơm ăn cơm. Tiểu Sương đói rồi." Lộ Mãn hòa giải.

Bữa trưa diễn ra khá vui vẻ.

Bình thường gia đình bốn người Lộ Mãn ăn cơm khá tùy tiện, Lộ Vệ Hoa ngồi ở vị trí chủ nhà rất thoải mái và Lộ Tiểu Sương húp canh thì hay sùm sụp.

Nhưng từ khi trong nhà có thêm "người nhà" đặc biệt thì cả hai ba con đều ý tứ hơn hẳn.

Lộ Vệ Hoa cầm thìa cũng cẩn thận hơn vì sợ chạm vào bát gây ra tiếng động lớn. Lộ Tiểu Sương cũng không còn khí thế ăn uống hùng hổ mà ăn từng miếng nhỏ trông rất thục nữ.

Trong lúc ăn cơm, Lộ Vệ Hoa liếc nhìn con trai và Cố Linh Y nhưng trong lòng vẫn không khỏi nghi ngờ.

"Là Linh Y à? Không đúng thì phải?"

Hôm nay Cố Linh Y mặc một chiếc váy liền thân dài tới mắt cá chân nền trắng ngà điểm những bông hoa kim ngân màu vàng nghệ nhỏ xinh, bên ngoài khoác thêm một chiếc blazer dáng suông màu kem nhạt.

Nhiệt độ trong nhà không thấp, Cố Linh Y ăn một lúc cảm thấy hơi nóng liền cởi áo blazer ra.

Lộ Mãn đang xới cơm bèn đưa đùi về phía Cố Linh Y một chút.

Cố Linh Y ngó nghiêng xung quanh không tìm được chỗ nào thích hợp để treo áo khoác, thế là tự nhiên đặt tạm lên đùi Lộ Mãn.

Anh đưa cho Lộ Tiểu Sương một bát cơm xong mới dùng tay cầm áo khoác của Cố Linh Y lên và đứng dậy treo lên móc áo ở cửa.

"Đây là Gia Nhi à?" Lộ Vệ Hoa thấy cảnh này thì trong lòng do dự không quyết được.

Ăn cơm xong, Cố Linh Y còn định rửa bát nhưng Liễu Tĩnh nhất định không cho cô làm, Lộ Mãn cũng ấn cô ngồi xuống sofa xem tivi một lát.

Vài phút sau, ngón tay Cố Linh Y bồn chồn đan vào nhau. Lộ Mãn cũng thấy cô không được tự nhiên nên chào hỏi ba mẹ một tiếng rồi đưa cô về.

Hai người vừa ra khỏi cửa, Liễu Tĩnh như thể luôn cảnh giác lắng nghe động tĩnh trong phòng khách lập tức chạy đến bên cửa sổ và nhìn xuống dưới lầu theo bóng dáng hai người.

"Tĩnh." Lộ Vệ Hoa nén một bụng nghi hoặc: "Hai mẹ con hợp sức lừa tôi đấy à? Tôi vẫn cứ nghĩ mãi, đó là con gái út Gia Nhi mà."

[Ae để ý nhớ chỗ này nhé. Nếu tinh ý thì các chương sau sẽ có thể suy luận ra vài thứ hay ho]