Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Chương 331: Dáng vẻ của chúng ta

Kỳ nghỉ Quốc Khánh và Trung Thu trùng nhau nên không khí lễ hội ở siêu thị càng thêm náo nhiệt.

Ngay lối vào siêu thị, một đống đồ ăn vặt được xếp thành hình gấu bông khổng lồ. Cố Linh Y đẩy xe mua sắm, ánh mắt lập tức bị thu hút.

Cô vừa lấy điện thoại ra định chụp ảnh thì điện thoại của em gái gọi đến.

"Alo, Linh Y... Chị đang ở nhà anh ấy à?"

"Ừm... Không có."

"Mẹ nói với em rồi."

Giọng Cố Gia Nhi nghe có vẻ buồn bã.

"Chắc chắn là mẹ cố ý. Nếu mẹ nói trước là em dậy để mang đồ cho anh ấy thì em nhất định sẽ không ngủ nướng đâu!"

Cố Linh Y ậm ừ cho qua chuyện.

"Linh Y, chị vẫn còn ở nhà anh ấy đúng không? Bảo anh ấy nghe điện thoại đi."

"Bọn...bọn chị ra ngoài rồi, đang ở siêu thị."

Cố Linh Y liếc nhìn Lộ Mãn phía sau: "Ra ngoài mua chút gia vị. Hình như anh ấy đang nghe điện thoại của dì Tĩnh."

Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng rên rỉ ai oán của cô em gái song sinh.

"A a a, vậy mà mọi người còn đi siêu thị!"

Cố Gia Nhi cảm thấy hôm nay mình thiệt thòi quá lớn, rõ ràng người đang ở bên Lộ Mãn bây giờ phải là chính cô mới đúng.

"Linh Y, vậy chị mau về đi. Nếu có thể dụ được anh ấy về cùng thì càng tốt."

"Gia Nhi, em đánh giá cao chị quá rồi..."

Cố Linh Y thầm nghĩ cô làm sao dụ được cái tên xấu xa kia, lát nữa không khéo lại còn bị giữ ở lại nhà anh ta ăn cơm mất...

"À, Gia Nhi." Cố Linh Y quyết định đánh trống lảng: "Em muốn ăn gì không, chị mua rồi mang về cho em."

"Em xem tủ đồ ăn vặt của chúng ta rồi, bị ba mẹ ăn hết không ít."

Lúc này, Cố Gia Nhi đang ngồi trên thảm xoa xoa tóc và đếm số lượng đồ ăn vặt còn lại trong kho báu nhỏ của mình.

"Linh Y chị cứ xem rồi mua đi. Thật ra trong tuần nghỉ lễ này chắc chúng ta cũng không ăn được bao nhiêu, ngược lại là ba mẹ ấy, hừ."

Cố Gia Nhi không phục: "Miệng thì bảo chúng ta ăn ít thôi, kết quả thừa lúc hai chị em chúng ta không có nhà họ lại ăn ngon lành. Chắc chắn là ba mẹ tối đến rảnh rỗi vừa xem phim vừa ăn đêm tiêu diệt hết."

"Ừm, được rồi."

Cố Linh Y thấy Lộ Mãn đi về phía mình nên vội vàng nói nhanh hơn: "Gia Nhi, chị không nói chuyện với em nữa. Ở siêu thị có một đống đồ ăn vặt xếp thành hình gấu lớn lắm, còn có một dãy khu trưng bày búp bê nhồi bông dài ơi là dài, chị chụp ảnh cho em xem nhé? Ừm, hay là quay video đi."

Tắt điện thoại, Cố Linh Y giơ điện thoại lên và bắt đầu quay video.

Vừa quay được hình con gấu bông làm từ đồ ăn vặt thì Lộ Mãn đã đi tới.

Cố Linh Y liếc nhìn anh ta một cái. Lộ Mãn vô cùng quen thuộc đứng ra phía sau Cố Linh Y rồi dang tay vòng qua eo cô, một tay đặt lên tay cầm xe đẩy hàng mà cô đang đẩy.

Rất tự nhiên, tình huống biến thành Lộ Mãn ôm Cố Linh Y vào lòng và hai người cùng đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ.

"Anh ơi."

Cố Linh Y lườm anh ta một cái: "Tránh ra đi."

"Hả?" Lộ Mãn giả vờ ngớ ngẩn nhìn xung quanh: "Ai vậy, em bảo ai tránh ra cơ?"

"Anh đó! Anh ơi... Oái, cái vuốt của anh!"

Trong lúc nói chuyện, tay Lộ Mãn đặt trên tay cầm xe đẩy vô thức tiến vào bên trong rồi thuận thế nắm lấy bàn tay đang đẩy xe của Cố Linh Y.

Cố Linh Y ngượng ngùng vặn vẹo người rồi khẽ dùng khuỷu tay huých vào ngực Lộ Mãn: "Anh để ý chút đi, đang ở ngoài đường đó."

Lộ Mãn cười xấu xa rồi tiếp tục cố ý áp sát Cố Linh Y: "Đây là em nói đấy nhé. Ở nhà thì được hả?"

"Anh thật là... Đừng có gần quá mà——"

Cố Linh Y né tránh, tay còn lại đang cầm điện thoại không tiện nên đành bỏ điện thoại vào giỏ xe đẩy.

Sau một hồi đẩy qua đẩy lại, dưới sự kiên quyết của cô, hai người giữ khoảng cách vai kề vai đẩy xe chứ không cho Lộ Mãn chiếm tiện nghi thêm nữa.

Lộ Mãn vẻ mặt tươi cười. Cùng nhau đi siêu thị tuy là một việc nhỏ nhặt trong cuộc sống nhưng làm cùng người mình thích thì lại mang một ý nghĩa và cảm xúc hoàn toàn khác biệt.

"Vừa rồi mẹ chồng em gọi điện hỏi em có kiêng gì không và trưa nay làm món gì hợp khẩu vị, anh trả lời giúp em rồi."

"Không cần làm phiền dì Tĩnh..."

Cố Linh Y đã không còn sức để sửa lại cách Lộ Mãn gọi "mẹ chồng em" nữa rồi.

Dù sao cô cũng đã nói rõ với anh một chút rồi, hai người đã là mối quan hệ "không bình thường" trên mức bạn bè nên cứ coi như chiều theo anh một chút vậy.

Lộ Mãn tiếp tục nói: "Tiểu Sương ở bên cạnh khóc lóc nói mẹ đợi hai đứa mình ra khỏi nhà liền lập tức dọn dẹp nhà cửa. Bà làm việc hăng say lắm, sắp làm Tiểu Sương mệt chết rồi."

"A..." Cố Linh Y càng thêm ngại ngùng: "Em, em..."

"Đừng ngại." Lộ Mãn cười nói: "Đây chính là cơ hội để mẹ chồng em thể hiện sự tôn trọng với em đó. Bà ấy rất vui vẻ làm việc này mà, yên tâm đi."

"Anh chẳng phải muốn mua nước tương và tương đậu bản sao? Đừng có lảm nhảm nữa, mau đi đi."

Hai người cùng nhau đẩy xe đi về khu gia vị, ánh mắt Lộ Mãn luôn liếc nhìn người bên cạnh.

Bởi vì bên cạnh là người anh yêu, là cô gái mà anh thích đến khôn tả.

Bây giờ cô gái ấy đang ở bên cạnh anh và cùng anh bước qua những ngày tháng của cuộc sống bình dị, ở bên nhau trong bầu không khí đời thường khiến thời gian dường như chậm lại.

Cố Linh Y cảm nhận được ánh mắt của Lộ Mãn luôn dừng lại trên người cô nên cô cũng thỉnh thoảng muốn liếc nhìn Lộ Mãn một cái.

"Cảm giác...hơi khác với đi dạo." Cố Linh Y nghĩ.

Dường như có một loại ảo giác rằng họ đã là một gia đình.

Dường như giữa hai người có mấy trái tim nhỏ tượng trưng cho thiện cảm liên tục bay lên, sau đó biến thành những bong bóng màu hồng đào bay lên đầu hai người rồi "bụp bụp" vỡ tan.

Có chút giống như độ thân thiết trong trò "Pokémon Diamond" mà cô vừa mua mấy hôm trước, đang vù vù tăng lên một cách chóng mặt.

Cố Linh Y vô cớ liên tưởng như vậy.

Đi qua khu hóa mỹ phẩm, Lộ Mãn đột nhiên nghĩ đến em gái mình rồi dừng bước.

"Dầu gội sữa tắm của Tiểu Sương ở trường cũng sắp hết rồi thì phải."

Lộ Mãn dùng vai huých vai Cố Linh Y: "Giúp anh tham khảo cho em chồng của em đi. Trước đây em ấy toàn chọn mua loại rẻ tiền nên lần này dứt khoát đổi cho em ấy một bộ đắt tiền hơn."

"Là Tiểu Sương, không phải em chồng."

Cố Linh Y yếu ớt phản bác một câu rồi ngoan ngoãn giúp Lộ Mãn lên kế hoạch: "Dầu gội phải chọn kỹ vào, chọn loại thành phần tốt ấy. Loại rẻ tiền có thể chất bảo quản kém nên dễ làm hại tóc."

Hai người vừa đi vừa ngắm nghía và lựa chọn một bộ sản phẩm chăm sóc cá nhân bỏ vào giỏ hàng. Lúc này Cố Linh Y mới phát hiện điện thoại vẫn đang ở chế độ quay phim, quên tắt mất rồi.

Cô ấn nút thoát, định xóa đoạn video quay nhầm dài thườn thượt này đi.

"Ấy, khoan đã!"

Lộ Mãn mắt tinh nhìn thấy video nên vội vàng lên tiếng ngăn lại.

"Linh Y, em phát lại từ đầu đi."

"Vâng."

Cố Linh Y không hiểu nhưng vẫn đưa điện thoại cho Lộ Mãn.

Lộ Mãn xem đi xem lại, khóe miệng dần nở nụ cười và ánh mắt lấp lánh vẻ mong chờ.

"Đoạn video này giữ lại nhé."

"Tại sao vậy anh ơi?"

"Linh Y, em nhìn thử xem."

Hình ảnh từ góc nhìn bên trong giỏ hàng quay từ dưới lên cảnh Lộ Mãn và Cố Linh Y vừa đi vừa trò chuyện.

Cùng nhau đẩy xe, cùng nhau chọn hàng. Lộ Mãn luôn liếc nhìn Cố Linh Y, Cố Linh Y thì luôn miệng chê bai anh nhưng vai vẫn luôn kề sát vai anh.

Tất cả đều được ghi lại.

"Góc nhìn này..."

Lộ Mãn quay sang nhìn Cố Linh Y và nhẹ nhàng nói với cô: "Có giống như một em bé ngồi trong giỏ hàng ngước nhìn dáng vẻ của chúng ta không?"