Khó khăn lắm mới có kỳ nghỉ Quốc Khánh, Liễu Tĩnh hôm nay không đến cửa hàng mà ở nhà nghỉ ngơi nhưng cũng không ngồi yên được. Bà nhìn ngang ngó dọc trong nhà, trong mắt toàn là việc nhà cần làm.
"Con trai, rác mẹ để ở cửa bếp rồi, con mang đi đổ đi."
Bà thu dọn một hồi, vừa hay Lộ Mãn được nghỉ cũng ở nhà, có lao động miễn phí mà không dùng thì phí.
"Vâng, con biết rồi."
Đổ xong một chuyến rồi Lộ Mãn ngả người ra ghế sofa và bật TV, còn chưa kịp làm ấm chỗ ngồi thì lại nghe thấy Liễu Tĩnh sai bảo.
"Con trai, lại dọn ra được một đống nữa rồi, đổ đi con."
"Vâng..."
Mà đồ lặt vặt trong nhà dường như càng dọn càng nhiều, Liễu Tĩnh đóng gói hết bọc này đến bọc khác và tìm cho Lộ Mãn thêm nhiều chuyến chạy vặt.
"Con trai, đổ rác đi."
"Con trai, đổ rác."
"Con trai, rác."
Lộ Mãn: ?
Lộ Mãn nghi ngờ mẹ mình đang mắng mình nhưng không có bằng chứng.
Sau khi Liễu Tĩnh đảm bảo chỉ còn lại một túi cuối cùng nên đổ xong là xong việc, Lộ Mãn chậm rãi xách rác xuống lầu.
Thế nhưng ở trong hành lang, Lộ Mãn bỗng khựng lại.
Một trong hai cô nàng song sinh đang trốn trong bóng tối dưới chân cầu thang tầng một và xách hai hộp bánh trung thu do dự đứng tại chỗ.
"Hả?"
Lộ Mãn chớp mắt, có một khoảnh khắc tưởng rằng mình chưa tỉnh ngủ.
Anh tiến lại gần nhìn kỹ, ánh mắt dò xét đôi môi đang khẽ mím đầy bối rối của cô.
"Linh Y?"
Rồi nhanh chóng liếc xuống đôi giày cô đang đi.
Giày thể thao màu xanh sương khói phối hồng phấn có dây giày thắt hình nơ.
"Linh Y." Lộ Mãn phát ra giọng khẳng định.
"Hừ."
Cố Linh Y rất bất mãn với cái liếc nhìn giày cô vừa rồi của Lộ Mãn.
Vẫn phải nhờ đến vật ngoài thân mới dám xác nhận thân phận của cô!
"Sao em lại đến đây?"
Lộ Mãn mừng rỡ: "Nhớ anh rồi à?"
"Mơ đẹp đấy!"
Cố Linh Y khẽ nhổ một tiếng tỏ vẻ ghét bỏ sự mặt dày của Lộ Mãn.
"Mẹ em...mẹ em bảo em mang bánh trung thu đến biếu ông bà ngoại, tiện đường, tiện đường mang đến cho dì Tĩnh luôn..."
"Ồ~~ Em đợi anh một lát, anh dẫn em lên."
"Anh ơi!"
Cố Linh Y cúi đầu, một mũi chân đặt ra sau khẽ chấm xuống đất và nhỏ giọng ngượng ngùng: "Em, em không lên đâu. Vừa hay gặp anh rồi, bánh trung thu cho anh, anh cầm lên lầu đi."
"Vậy sao được chứ."
Lộ Mãn lập tức nói: "Đến tận cửa nhà rồi, không lên thăm ba mẹ chồng à? Ồ, ba chồng em không có ở nhà, nhưng mẹ chồng ở nhà nên gặp em nhất định sẽ rất vui đó."
"Em không lên!"
Cố Linh Y nghe thấy Lộ Mãn nói bậy bạ về cách xưng hô thì lòng kháng cự càng mạnh mẽ hơn.
"Bye bye anh..."
"Ê ê ê."
Lộ Mãn chắn trước mặt Cố Linh Y rồi nhướng mày: "Còn sợ gọi ba mẹ anh thành ba mẹ em à? Không sao đâu——"
Cố Linh Y phồng má.
Còn đụng vào chỗ đau của người ta!
Càng không muốn lên nữa.
Cố Linh Y muốn vòng qua Lộ Mãn và đồng thời nhét hộp bánh trung thu trong tay cho anh.
Lộ Mãn tiến lên một bước: "Hay là anh bế ngang em lên? Tự chọn đi, là em tự đi lên hay là anh bế em?"
"Anh bế cái con khỉ!"
Ba phút sau.
Cố Linh Y với vẻ mặt không tình nguyện bị Lộ Mãn "áp giải" đến trước cửa nhà. Lộ Mãn mở cửa, Cố Linh Y hít một hơi và điều chỉnh lại biểu cảm.
"Con trai, con gọi điện cho ba con đi, hỏi xem trưa nay ba có về ăn cơm không——Linh Y!"
Liễu Tĩnh từ trong bếp đi ra, vừa nhìn thấy Cố Linh Y thì trong mắt đã tràn đầy kinh ngạc.
"Dì Tĩnh, buổi sáng tốt lành ạ..."
Cố Linh Y rụt rè: "Mẹ con bảo con, mang đến một ít bánh trung thu ạ."
"Ôi trời, con đến là quý rồi, còn mang quà cáp làm gì? Cả con nữa, Lộ Mãn! Con cũng thế, không biết giúp Linh Y xách đồ à?"
Liễu Tĩnh vồn vã mời Cố Linh Y ngồi xuống: "Trưa nay đừng về, ở lại ăn cơm với dì."
Cố Linh Y khẽ liếc nhìn Lộ Mãn, đôi mắt hạnh ướt át lộ vẻ bất lực viết rõ ràng hai chữ "cứu em".
Lộ Mãn cười. Cô nàng này bộ dạng giống bị bắt nạt hình như lại càng đáng yêu hơn...
Đợi Liễu Tĩnh vào bếp chuẩn bị bữa trưa, Cố Linh Y thấy bóng bà khuất sau vách tường liền túm lấy tay áo Lộ Mãn.
"Anh ơi, nhanh lên."
Cố Linh Y lay lay cánh tay Lộ Mãn: "Mau đi nói với dì Tĩnh đi, em không ăn cơm ở nhà anh đâu..."
"Nhà anh nhà em gì chứ, đây là nhà mình."
"Em đánh anh đó."
Cố Linh Y đấm nhẹ vào vai Lộ Mãn rồi quay mặt đi, chỉ để lại bóng lưng cho anh.
Lộ Mãn ghé lại gần: "Có đi có lại chứ. Lần trước hai chị em các em lừa anh đến nhà ăn cơm làm anh phải đối diện với ba em, đến thở mạnh cũng không dám."
Cố Linh Y liếc xéo anh rồi nghĩ trong lòng: ba em uống đến mức muốn đổi giọng gọi anh là tiểu huynh đệ rồi, anh mà không dám thở mạnh à?
"Dù sao anh cũng không nói với mẹ chồng em đâu, nếu em muốn đi thì tự đi nói với bà ấy đi."
Lộ Mãn dứt khoát ngả người ra sau ghế sofa. Anh chắc chắn với tính cách của Cố Linh Y thì cho cô thêm hai lá gan cô cũng không dám chủ động nói chuyện rời đi với "mẹ chồng" tương lai.
Quả nhiên Cố Linh Y vừa nghe đã biết là không cãi lại được cái tên xấu xa này rồi. Cô hoàn toàn hết cách, chỉ có thể khẽ thở dài.
"Anh ơi, anh không tò mò tại sao lại là em mang bánh trung thu đến sao?"
"Có gì mà tò mò chứ?" Lộ Mãn mặt dày không biết xấu hổ: "Chắc chắn là em chủ động xin dì Văn đấy chứ."
Cố Linh Y bĩu môi: "Em uống nhầm thuốc à mà chủ động xin mẹ..."
"Vì em nhớ anh."
"Em không..."
"Giống như anh nhớ em vậy." Lộ Mãn cười híp mắt nhìn cô.
"Anh!"
Cố Linh Y quay đầu đi không nhìn Lộ Mãn.
"Thật muốn bịt miệng anh lại ghê."
Lộ Mãn lười biếng dựa vào ghế sofa rồi khẽ đưa tay ra nghịch nghịch mái tóc dài của Cố Linh Y: "Nói thật đi, em có nhớ anh không?"
"Hôm qua mới tạm biệt, mới có một tối không gặp thôi mà..."
"Vậy ý là qua hai ngày nữa sẽ nhớ à?"
Cố Linh Y im bặt không nói gì nữa.
Có những lời tuy đúng nhưng lại không thể thừa nhận...
"Lộ Mãn, nhà hết nước tương rồi, tương đậu bản cũng hết luôn."
Liễu Tĩnh cầm một chai nước tương rỗng và một hộp vuông rỗng đi ra phòng khách: "Con đi siêu thị mua đi, mua loại dung tích lớn hơn ấy chứ đừng mua loại nhỏ."
Bà nhìn Cố Linh Y và nói giọng dịu dàng: "Linh Y, con muốn đi siêu thị dạo một vòng hay là ở nhà xem TV và nói chuyện với Tiểu Sương?"
Cố Linh Y căng thẳng đứng dậy: "Dì Tĩnh, con, con..."
Nếu Lộ Mãn ra ngoài rồi thì cô đâu dám ở lại nhà anh rồi một mình đối diện với dì Liễu Tĩnh.
Lộ Mãn lúc này lập tức nói: "Con dẫn em ấy đi cùng đi, tiện thể chọn chút đồ ăn vặt."
"Ừ, hai đứa đến giờ cơm thì về nhé."
Lộ Mãn và Cố Linh Y xuống lầu, Liễu Tĩnh tiếp tục gõ cửa phòng ngủ nhỏ bên cạnh.
"Lộ Tiểu Sương, Lộ Tiểu Sương!"
"Dậy đi, ra giúp việc cho mẹ nào!"
"Mẹ ơi, sao thế ạ?"
Lộ Tiểu Sương dụi mắt mở cửa: "Sáng sớm đã nghe thấy mọi người ầm ĩ bên ngoài..."
"Sáng sớm?" Liễu Tĩnh nheo mắt: "Mấy giờ rồi, không xem à?"
"Phụ mẹ một tay, dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ nào."
"Hả?"
Lộ Tiểu Sương bám lấy khung cửa chẳng muốn động đậy chút nào.
"Mẹ ơi, sao tự nhiên lại nổi hứng tổng vệ sinh thế?"
"Linh Y trưa nay đến nhà mình ăn cơm."
Liễu Tĩnh đã bắt tay vào việc mà lục lọi tìm mấy cái giẻ lau.
"Phải lau dọn từ trong ra ngoài cho sạch sẽ một chút."
Lộ Tiểu Sương ỉu xìu: "Dạ..."
Cô bé bước được hai bước về phía phòng vệ sinh thì chợt giật mình: "Khoan đã, mẹ ơi, ai đến nhà mình cơ?"
"Chị Linh Y á?" Lộ Tiểu Sương nghĩ ngợi. Đâu phải Cố Gia Nhi đến nhà, có cần phải chỉnh trang lại toàn bộ nhà cửa thế không?
"Mẹ ơi, chị Linh Y đến sao chúng ta phải làm rùm beng lên thế?"
Đáp lại Lộ Tiểu Sương là một chiếc giẻ lau sạch sẽ bay tới.
"Nhân lúc anh trai con đưa con bé đi chơi thì nhanh tay lên."
[Tương đậu bản là gia vị đặc sản Tứ Xuyên làm từ từ đậu tằm, ớt, muối và bột mì. Vị cay tùy loại, nhưng mùi thơm nồng đặc trưng loại nào cũng có]