Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 328: Không thể giải thích nổi

"Linh Y, sao tự dưng chị ủ rũ vậy?"

Bốn người lên xe tiếp tục chạy trên đường cao tốc.

Cố Gia Nhi huých vai chị mình rồi nghiêng đầu nhìn. Vừa nãy ở trạm dừng chân chị gái Linh Y vẫn còn ổn mà, mới có mấy phút trông đã có vẻ không vui rồi sao?

"Chị...chị không sao, Gia Nhi."

Cố Linh Y nhỏ giọng đáp rồi vô thức liếc nhìn hàng ghế trước.

Lăng Chi sắc mặt lạnh nhạt tập trung lái xe.

Haizz.

Cố Linh Y thở dài trong lòng.

Vừa rồi ở bên cửa sổ xe cô mượn hơi nước viết viết vẽ vẽ, không ngờ lại vô thức viết ra chữ "Lộ" thay vì chữ "Cố".

Không thể giải thích nổi.

Cố Linh Y như kẻ trộm giật mình sợ Lăng Chi liếc nhìn mình qua gương chiếu hậu, ánh mắt luôn lén lút quan sát phía trước.

"Nếu nhất định phải giải thích..."

Cố Linh Y hồi tưởng lại: "Vẫn có thể cãi chày cãi cối một chút."

Ví dụ như nói dối với Lăng Chi rằng thực ra mình gặp một sư ca rất có cảm tình mà sư ca đó cũng họ Lộ, chẳng phải trùng hợp sao ha ha...

Cố Linh Y lắc đầu. Thôi vậy, cái cớ này quá gượng gạo mà mình lại không giỏi nói dối, chắc chắn không lừa được Lăng Chi đâu.

"Hoặc là lúc đó nên nói là vì chuyện của em gái mà lo lắng nên mới viết chữ 'Lộ', còn muốn vẽ thêm vòng tròn 'nguyền rủa' anh ta."

Cố Linh Y lại thở dài trong lòng.

Nhưng lúc đó trong lòng quá hoảng loạn không kịp phản ứng...

Bây giờ nói gì cũng muộn rồi.

Cố Linh Y như đứa trẻ bị vạch trần tâm sự mang vẻ mặt hoảng hốt muốn biện minh nhưng không nói được. Tất cả đều lọt vào mắt Lăng Chi.

Lăng Chi đã có thể chắc chắn.

Linh Y và Lộ Mãn có vấn đề.

Vấn đề còn rất lớn!

Lộ Mãn ngồi ở ghế phụ có chút không hiểu nổi bầu không khí ngột ngạt kỳ lạ này.

Anh mơ hồ đoán được là hai cô gái Cố Linh Y và Lăng Chi này trong một khoảng thời gian rất ngắn vừa rồi đã xảy ra chút chuyện không vui.

Nhưng hai cô gái này là bạn thân nhất của nhau, Lộ Mãn cảm thấy không có gì to tát.

Thậm chí còn muốn khuấy động bầu không khí.

Cố Gia Nhi nắm tay chị gái và ghé sát vào cô: "Linh Y, chị có tâm sự gì thì nói với em đi."

"Ừm..." Cố Linh Y ậm ừ đáp.

"Em kể cho chị nghe một chuyện cười nhé."

Cố Gia Nhi nghĩ đủ mọi cách cố gắng chọc cho chị gái song sinh vui vẻ.

Nhưng sau khi kể xong vài chuyện thú vị thì Cố Linh Y chỉ luôn gượng cười.

"Gia Nhi, có lẽ chị gái em chỉ đang emo thôi." Lộ Mãn chen vào một câu.

Cố Gia Nhi không hiểu: "Emo là gì vậy anh ơi?"

"Là viết tắt của từ emotional trong tiếng Anh, ý là tâm trạng thấp thỏm chán nản, kiểu vậy đó."

Lộ Mãn quay đầu nhìn hai chị em song sinh: "Để anh thử giúp tâm trạng của chị em 'khôi phục' lại xem."

Cố Linh Y nghe vậy thì ấm ức liếc nhìn Lộ Mãn.

Thủ phạm chính là anh đó! Tên giò heo!

Anh còn ở đó nói mát!

Cố Linh Y hơi hiểu được mỗi lần em gái Gia Nhi bị chọc tức đến mức nhảy dựng lên đòi cắn Lộ Mãn là cảm giác như thế nào rồi.

"Xì." Cố Gia Nhi không tin: "Anh ơi, em còn dỗ không được chị ấy, anh thì đừng hòng."

"Chưa chắc đâu."

Lộ Mãn quay đầu cười với Cố Linh Y.

"Linh Y, sau buổi dạ hội thật ra anh quên mất một câu nhất định phải giải thích với em."

"Gì vậy anh ơi..." Cố Linh Y vẫn không mấy hứng thú nên giọng điệu hời hợt.

Không muốn để ý đến anh ta.

Đồ xấu xa, lại còn cười nham hiểm như vậy nữa chứ.

Lộ Mãn cười nói: "Ý là tối hôm đó em đoán sai mà phản ứng lại còn khoa trương như vậy thật là không nên chút nào. Bởi vì...anh tuyệt đối không có nhỏ như vậy."

Cố Linh Y: ??

Ngây người ra đến tận mười giây thì Cố Linh Y mới phản ứng lại.

Cái tên này đang nói cái gì vậy!!

Mặt Cố Linh Y bỗng chốc đỏ bừng.

Cô vừa giận vừa xấu hổ nắm chặt tay đấm liên hồi vào lưng ghế phía trước.

"Anh!" Giọng Cố Linh Y gấp gáp đến lạc cả đi: "Anh cút đi!"

Lộ Mãn vội vàng quay đầu lại rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

"Linh...Linh Y?"

Cố Gia Nhi tò mò nhìn chị gái mình. Rốt cuộc là chuyện gì mà khiến Linh Y xấu hổ và mất bình tĩnh đến mức này?

"Anh ơi, anh kể cho em nghe đi. Là ý gì vậy?"

"Không kể, chị gái em chắc chắn không cho nói đâu."

"Trời ơi~ Mọi người giấu em chuyện gì vui vậy?"

Cố Gia Nhi càng muốn biết hơn nên không ngừng truy hỏi: "Bí mật đến vậy sao? Ngay cả em cũng phải đề phòng à?"

"Gia Nhi."

Cố Linh Y tựa đầu lên vai em gái rồi cúi mặt xuống: "Ngủ đi, đừng để ý đến cái tên xấu xa phía trước!"

Cố Gia Nhi có chút khó tin nhẹ nhàng véo má chị gái Linh Y.

Cô ngẩng đầu nói với Lộ Mãn: "Anh ơi, anh cũng thật là lợi hại."

"Linh Y chưa từng nói với ai chữ 'cút' dù là nói đùa."

Tính cách dịu dàng tĩnh lặng của chị gái, Cố Gia Nhi hiểu rõ nhất.

Cố Gia Nhi cảm thấy ở một mức độ nào đó có thể khiến chị gái Linh Y sốt ruột như vậy, xem như là bản lĩnh lớn của Lộ Mãn rồi.

Chị gái cô từ nhỏ đến lớn chưa từng có bộ dạng này.

"Có thể chọc Linh Y tức giận như vậy, anh ấy rốt cuộc đã làm chuyện gì mờ ám chứ..."

Lăng Chi đang lái xe, nghe tiếng cười đùa của đôi bạn thân song sinh và cái tên đàn ông chó má nào đó khiến tâm trạng cô phức tạp đến cực điểm.

Sao lại thành ra thế này...

Lăng Chi nghi ngờ mình đang ở trong mơ.

"Với tính cách của Linh Y và tình cảm của hai chị em song sinh...sao có thể chứ..."

Lăng Chi không dám nghĩ nhiều mà tập trung vào tình hình giao thông trước mắt.

Tìm thời cơ, nhất định phải hỏi Linh Y cho rõ...

Nhất định phải vậy.

Nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn mất...

...

Đến huyện Tào, Lộ Mãn và ba cô gái tạm biệt. Anh tay xách nách mang đến dưới lầu nhà mình.

Ngẩng đầu lên, thứ đầu tiên đập vào mắt là ánh đèn nhà bếp vẫn sáng, âm thanh lách cách của muôi chảo cũng loáng thoáng vọng ra ngoài.

"Tiểu Sương, mở cửa."

Lộ Mãn xách đồ và dùng đầu gối đẩy cửa tạo ra tiếng động.

Lộ Tiểu Sương mặc đồng phục Trung học mở cửa thì giật mình: "Tiểu Mãn! Anh về rồi!"

Cô bé nhanh chóng nhận lấy đồ trên tay Lộ Mãn, miệng còn không ngừng luyên thuyên: "Sinh viên Đại học chắc dễ xin nghỉ phép lắm nhỉ? Sao không về sớm mấy ngày đi!"

Thấy Lộ Tiểu Sương thân thiết với mình như vậy khiến Lộ Mãn cảm thấy an tâm. Anh cười nói: "Xa nhau một tháng không gặp, anh trai trong mắt em lại thành cục cưng rồi hả?"

"Không phải." Lộ Tiểu Sương vừa đón anh vào nhà vừa nói: "Chiều nay em được nghỉ, về nhà vừa ngả lưng xuống sofa và bật TV lên thì mẹ đã thấy em ngứa mắt rồi nên bắt bẻ em cả buổi chiều..."

"Ồ." Lộ Mãn xoa đầu em gái: "Vậy thì việc anh về có liên quan gì?"

"Anh ở nhà có thể cùng em chịu trận."

Lộ Tiểu Sương ra vẻ nghiêm trọng nói: "Anh không có ở đây nên mẹ chỉ nhắm vào một mình em thôi, hỏa lực mạnh quá em chịu không nổi."

"Ha ha ha ha."

"Lộ Tiểu Sương."

Từ trong bếp vọng ra giọng nói uy hiếp của Liễu Tĩnh khiến Lộ Tiểu Sương lập tức im bặt.

Hai anh em mang đồ đến cạnh bàn ăn, ánh mắt Lộ Tiểu Sương không ngừng dò xét vào trong túi.

"Nếu muốn ăn đồ ăn vặt thì bóc hai gói ăn thử trước đi."

"Vâng vâng."

Lộ Tiểu Sương kéo tay áo Lộ Mãn mà lôi ông anh đến góc tường.

"Tiểu Mãn, anh về là tốt rồi. Phải quản mẹ cho em."

"Anh quản bà ấy?" Lộ Mãn lắc đầu nguầy nguậy: "Em đừng có nói lộn ngược, ai trong nhà mình làm chủ được Thái Hậu?"

"Em thấy mẹ chỉ là nhớ anh thôi. Anh ở Hải Khúc Thị nên mẹ luôn lo lắng cho anh đó."

Lộ Tiểu Sương cẩn thận hạ thấp giọng: "Liên lụy cả em nữa, mẹ trút hết giận lên đầu em luôn."

"Đâu đến mức đó chứ?"

"Tiểu Mãn, tháng trước có một chương trình mới của đài truyền hình tỉnh Tương tên là 《X-Change》, anh xem chưa?"

Lộ Mãn gật đầu. Vì câu nói nổi tiếng của một thiếu gia họ Vương nào đó mà độ nổi tiếng của cái này trong tương lai thật sự không hề thấp.

"Hôm nọ em ăn sáng ở nhà chỉ nói một câu là món mẹ nấu hơi mặn."

Lộ Tiểu Sương bĩu môi: "Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà mẹ vậy mà nói muốn đưa em đi 《X-Change》 để cải tạo!"

[Tỉnh Tương (湘省) là tên gọi tắt của tỉnh Hồ Nam. X-Change là chương trình truyền hình thực tế có nội dung là hoán đổi hoàn cảnh sống của hai đứa trẻ trong một tuần, ví dụ như thành thị và nông thôn, để chúng nhìn nhận lại cuộc sống và có thêm trải nghiệm]