"Chúc mừng thành công rực rỡ!"
Lộ Mãn dẫn cặp song sinh trở lại hậu trường sân khấu, Lăng Chi chờ đợi từ lâu xông lên ôm Cố Linh Y và Cố Gia Nhi mỗi người một cái.
Học tỷ bên ban văn nghệ trường chậm rãi vỗ tay tiến lại gần, cô ấy cũng không ngờ song sinh dùng trò ảo thuật này lại có hiệu quả kinh ngạc đến vậy.
"Tuyệt chiêu chỉ dùng được một lần, quá đỉnh! Các em không biết đâu, phóng viên mạng đưa tin về buổi tối hôm nay là học trưởng tốt nghiệp trường mình đó. Anh ấy vừa nhắn tin cho chị vì muốn chụp ảnh làm phóng sự riêng cho các em đó."
Nghe nói có phóng viên mạng muốn phỏng vấn, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn nhau rồi ăn ý đồng thời lắc đầu.
"Học tỷ có thể giúp bọn em từ chối không ạ?" Cố Gia Nhi nói.
"Sao lại thế? Được phỏng vấn là chuyện tốt mà."
Lộ Mãn cười nói: "Họ đã suy nghĩ rất nhiều lần mới đồng ý xuất hiện trước mặt nhiều người như vậy vào đêm nay. Em xin thay mặt họ cảm ơn ý tốt của học tỷ."
"Vậy được thôi. Lộ Mãn học đệ, em phải cảm thấy may mắn vì chị không phải là Bí thư Đồ bên khoa Văn của các em đấy." Học tỷ Khoa Nghệ thuật trêu ghẹo: "Bí thư Đồ của các em thích mấy cái trò nổi đình nổi đám này lắm. Nếu là ông ấy có mặt tối nay thì nhất định sẽ liên hệ phỏng vấn riêng cho các em để Khoa Văn được thơm lây."
"Là cái ông đầu hói mà tóc rụng hết cả mảng ở giữa ấy hả?"
Lăng Chi nhớ ra liền nói một câu: "Hồi huấn luyện quân sự có mấy sinh viên Khoa Âm nhạc Mỹ thuật, ai nấy đều xinh như mộng mặc quân phục xếp hàng dài trên bãi biển biểu diễn tạo dáng chữ Nhất, còn lên cả trang nhất QQ News và Sina."
"Cái ông họ Đồ đầu hói đó cảm thấy bị cướp hết hào quang nên tìm trưởng khoa Báo chí của bọn chị để liên hệ phóng viên chụp ảnh Khoa Văn của họ xếp hàng tạo dáng trong lúc hành quân. Cũng muốn lên top nhưng cuối cùng chỉ lên được trang tin địa phương của Hải Khúc Thị. Cười chết mất, muốn lên top cũng phải có tài năng độc đáo chút chứ."
"Có gì đâu mà phải tranh giành..." Cố Gia Nhi lắc đầu không hiểu.
Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi, ánh mắt vượt qua cô nàng lại nháy mắt với Cố Linh Y: "Đúng vậy, có người nào đó có cơ hội lên top mà còn không thèm lên kìa."
"Sao lại nói vậy?" Lăng Chi nghi hoặc.
Lộ Mãn cười: "Hai chị em nhà này thi Đại học chẳng phải được điểm giống nhau sao? Giờ lại cùng trường cùng lớp và thêm chút nhan sắc nữa, một tờ báo cấp tỉnh trước đó đã muốn đến phỏng vấn họ rồi."
"Ồ, vậy thì Linh Y chắc chắn không muốn rồi." Lăng Chi hiểu ra.
"Ừm." Cố Linh Y gật đầu rồi nhỏ giọng nói: "Ba cũng không cho nên gọi điện thoại từ chối họ rồi."
Nhưng Lăng Chi lại có câu hỏi mới: "Chuyện này sao chị không biết? Sao Lộ Mãn lại biết?"
"Trời ơi, Lăng Chi." Cố Gia Nhi nắm lấy tay Lăng Chi: "Mấy chuyện nhỏ nhặt này đừng để ý làm gì, chúng ta về thôi."
"Ha ha, Gia Nhi..."
Lộ Mãn và ba cô gái đi về phía căn hộ bên ngoài trường, trên đường anh thò tay vào túi thấy vẫn còn mấy cái phiếu giảm giá của cửa hàng trái cây lần trước. Vừa hay rẽ một đoạn ngắn ghé vào tiệm của anh Quả mua chút đồ ăn.
"Vài lời thị phi cũng không thể dập tắt nhiệt tình của em, anh xuất hiện trên mỗi trang thơ của em~..."
Cố Gia Nhi hớn hở, miệng ngân nga hát.
Cô chị song sinh vốn hướng nội đã cùng cô lên sân khấu biểu diễn tạo nên một làn sóng hâm mộ cuồng nhiệt, hơn nữa còn là do một tên nào đó dụng tâm thiết kế và kiểm soát toàn bộ.
Khi nãy lúc hạ màn cô và chị gái Linh Y đứng hai bên Lộ Mãn, khoảnh khắc ấy cô cảm thấy vừa vui sướng vừa hạnh phúc.
Dưới sự trầm trồ kinh ngạc của vô số khán giả bên dưới, hai người quan trọng nhất trong cuộc đời ở bên cạnh cô. Điều này khiến cô đến tận giờ vẫn còn vui sướng khôn xiết.
Điểm duy nhất chưa được hoàn hảo…là anh ấy đứng ở giữa.
Nếu người đó là cô thì tốt rồi.
Cố Gia Nhi có chút tiếc nuối nghĩ thầm.
“~Em viết tiếp, viết câu mãi mãi yêu anh vào đoạn kết của bài thơ, anh là người duy nhất em muốn hiểu~ ư hừ~”
Lộ Mãn liếc nhìn cô nàng đang phấn khích quá độ rồi cúi người chọn trái cây.
“Anh Quả, loại nho này là gì?”
“Nho mẫu đơn giống Shine Muscat mới nhập khẩu từ nước ngoài năm nay.” Anh Quả cười toe toét giới thiệu: “Giá hơi cao một chút nhưng ngon. Các em nếm thử hai quả đi, miễn phí hai quả luôn.”
Lăng Chi tự mình lấy một quả, ăn xong thì mắt sáng rực lên: “Ừm!”
Cô lập tức nhét vào miệng hai chị em song sinh mỗi người một quả: “Gia Nhi đừng hát nữa, nếm thử cái này đi.”
Giống nho mới có hương thơm của hoa hồng và vị ngọt vốn có của nho nhận được sự đánh giá cao từ cả ba cô gái.
Họ bàn nhau xem có nên mua thêm một ít không thì nghe thấy Lộ Mãn đã đứng trước quầy hàng thu xếp: “Anh Quả, lấy cho em ba thùng.”
“Anh ơi.” Cố Linh Y có chút trách móc ngăn cản: “Nhiều quá, chúng ta ăn không hết sẽ lãng phí.”
“Không hổ là em nha, bạn học Linh Y.” Lộ Mãn nhìn chằm chằm vào môi Cố Linh Y và cười híp mắt nói: “Em còn muốn chỉ bằng mình em mà tiêu diệt ba thùng sao?”
Anh quay sang nói với ông chủ: “Có gửi chuyển phát nhanh được không anh? Trong tỉnh, gửi đến Hà Thị, phải giữ tươi đấy.”
“Sao lại không được? Anh tính giá thấp nhất cho em. Có túi giữ tươi luôn, sáng gửi chiều đến nơi.”
Cố Gia Nhi vẻ mặt mừng rỡ chạy đến bên cạnh Lộ Mãn: “Anh ơi, có phải là cố ý chuẩn bị cho ba mẹ em một phần không?”
“Ừ.”
Lộ Mãn kéo cô ra xa nửa bước rồi nói: “Anh mang một thùng về nhà cho Tiểu Sương ăn và một thùng mang đến cho dì Văn, vẫn thống nhất nói là các em mua nhé. Còn một thùng là của nhà Lăng Chi.”
“Anh ơi, anh thật tốt bụng!”
Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi chớp chớp: “Đây là chuẩn bị trước quà ra mắt vào dịp Trung Thu sao?”
“Thôi thôi thôi, anh chỉ là thấy cái này ngon nên nghĩ đến việc mang cho dì Văn nếm thử một chút thôi. Không có ý gì khác, càng không liên quan đến ba em đâu nhé.”
“Hì hì, anh nói sao cũng được.”
Lộ Mãn cạn lời rồi nhanh chóng liếc nhìn Cố Linh Y bên cạnh.
Cố Linh Y cũng nở nụ cười có phần bất lực.
Anh đúng là có ẩn ý rằng cho dù không phải là quà Trung Thu để ra mắt ba mẹ vợ tương lai thì cũng thuộc về việc lấy lòng mẹ vợ tương lai.
“Hừ!”
Cố Linh Y trừng mắt nhìn Lộ Mãn.
Cô bây giờ cảm thấy không có ai giò heo hơn Lộ Mãn nữa rồi.
Anh ta đổi người mình thích, kết quả mẹ vợ tương lai vẫn là một người!
Tên giò heo! Còn có chuyện gì giò heo hơn chuyện này không!
"Còn cả hải sản nữa anh ơi. Mớ hải sản lần trước ba tuy ngoài miệng chê nhưng thật ra lại rất thích ăn, hai phần kia cơ bản là ba ăn hết đấy."
Cố Gia Nhi lại quấn lấy Lộ Mãn, miệng không ngừng líu lo như chim oanh hót đêm không ngơi nghỉ.
"Hay là chúng ta gửi cho ba một phần nữa đi."
"Em với Linh Y đi mua đi, đừng lôi anh vào..."
……
Trải qua tháng đầu tiên nhập học Đại học, sinh viên được nghỉ bù Trung Thu và Quốc Khánh trùng nhau.
Lộ Mãn và cặp song sinh nhà họ Cố đi nhờ xe của Lăng Chi theo đường cao tốc Hải Đông về nhà nghỉ lễ.
Sau một trận mưa nhỏ khiến mặt đường ẩm ướt, mây đen sà thấp xuống tối tăm mờ mịt như muốn rơi xuống đỉnh biển báo trên đường cao tốc.
Sau bốn tiếng lái xe liên tục, Lăng Chi dừng xe ở trạm dịch vụ và bốn người nghỉ ngơi một lát.
"Mọi người cẩn thận vũng nước."
Lộ Mãn xuống xe có hơi không để ý giẫm phải một vũng nước đọng nên anh quay đầu nhắc nhở hai cô gái.
Cố Gia Nhi hướng về phía ghế lái gọi: "Lăng Chi, chị đỗ xe không đẹp gì cả, chỗ anh ấy có một vũng nước kìa."
Lăng Chi trợn mắt: "Con này cố ý đấy, được chưa? Cố tình để Lộ Mãn giẫm phải đấy."
Cô bạn thân này bây giờ cứ hễ dính đến Lộ Mãn là lại sinh chuyện.
"Ồ, chị thật xấu tính." Cố Gia Nhi giả vờ hờ hững.
"Cố Gia Nhi, em có tin chị bỏ em ở trạm dịch vụ này rồi đạp ga một phát là đi luôn mặc kệ em không?"
"Cũng được thôi, Lăng Chi. Vậy chị bỏ anh ấy lại luôn có được không?"
"Chị chịu thua em rồi!"
"Ha ha. Lăng Chi, có gì từ từ nói, đừng có cù lét eo em, á——"
Hai cô gái cười đùa ầm ĩ đi về phía nhà vệ sinh.
Còn lại Lộ Mãn và Cố Linh Y, hai người nhìn nhau.
Không khí ẩm ướt, hơi nước tĩnh lặng.
"Anh ơi."
Cố Linh Y vừa dùng một ngón tay vẽ vu vơ lên cửa kính xe vừa nói với Lộ Mãn: "Tối qua em không có cơ hội nói riêng với anh."
"Cảm ơn anh, ở buổi dạ hội em và Gia Nhi thật sự rất vui, siêu siêu vui luôn."
Lộ Mãn cười cười: "Em khách sáo với anh quá rồi."
"Anh có biết sau khi kết thúc chương trình, lúc đứng trên sân khấu trong lòng em nghĩ gì không?"
"Nghĩ là cuối cùng cũng xong rồi, sao còn chưa xuống hả?"
Cố Linh Y lại lắc đầu.
Cô ngước mắt nhìn Lộ Mãn với ánh mắt long lanh: "Lúc đó đứng cùng anh và cùng Gia Nhi, em chỉ ước thời gian trôi chậm lại một chút để chúng ta có thể ở bên nhau lâu thêm một chút."
Anh trai thanh mai trúc mã và em gái song sinh đều ở bên cô.
"Em ước gì ba chúng ta sau này cũng có thể giữ mối quan hệ tốt đẹp như vậy mãi mãi."
Lộ Mãn im lặng hai giây rồi chậm rãi gật đầu: "Sẽ như vậy, anh...chúng ta sẽ cố gắng hết sức."
Hai người nhất thời không nói gì.
Một lát sau Cố Gia Nhi từ đằng xa quay trở lại, giọng nói ở gần: "Linh Y, lấy giúp em cái cốc nước của chúng ta với. Em đi lấy chút nước nóng, không muốn đi bộ quay lại đâu."
"Anh ơi, anh đi đi." Cố Linh Y huých Lộ Mãn. Cô cũng không muốn đi bộ nhiều nên sai bảo anh.
Đợi đến khi Lộ Mãn lấy cốc nước và cùng Cố Gia Nhi đi đến chỗ lấy nước nóng, Cố Linh Y ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ xe mà suy nghĩ không biết bay đi đâu.
Cửa sổ xe sau khi bị mưa tạt để lại những giọt nước nhỏ li ti cùng một lớp hơi nước mỏng bao phủ trên kính.
Cố Linh Y nghĩ ngợi lung tung và ngón tay tiếp tục vẽ lên cửa sổ xe.
"Linh Y?!"
Một lát sau, Lăng Chi không biết từ lúc nào đã trở lại đứng sau lưng Cố Linh Y.
"Lăng Chi."
Cố Linh Y quay người lại: "Chị sao vậy?"
Cô thấy bạn thân đang mang vẻ mặt khó tin, ánh mắt như thể vừa mới quen biết cô vậy.
Cố Linh Y bỗng nhiên thấy hoảng hốt.
"Em đang...viết gì trên kính vậy?"
Lăng Chi sắc mặt nghiêm trọng bước đến bên cạnh Cố Linh Y.
"Chỉ là tùy tiện vẽ vời thôi mà."
Cố Linh Y không hiểu tại sao. Chỉ là giống như trẻ con nghịch ngợm một chút mà vẽ bậy lên tấm kính mờ sương, phản ứng của Lăng Chi sao lại lớn như vậy?
"Lăng Chi, chị chẳng phải cũng từng chơi rồi sao? Ba đứa chúng ta họ đều có nhiều nét phức tạp, hồi nhỏ chẳng phải thường cùng nhau vẽ chữ trên cửa sổ và trên tuyết hay sao?"
"Cố Linh Y." Lăng Chi hít sâu một hơi rồi đột nhiên chỉ vào cửa sổ xe, những chữ mà Cố Linh Y vừa viết trên đó đang dần nhỏ giọt và nhòe đi.
"Em tự mình nhìn kỹ xem đó có phải là họ của em không?"
"Hả?"
Cố Linh Y ngẩn người nhìn về phía cửa sổ.
Có lẽ là do lơ đãng hoặc có lẽ là do tâm sự chất chứa, những chữ do Cố Linh Y vô thức vẽ ra từ hơi nước không phải là chữ "Cố" mà cô thường viết nhất.
"Lộ."
[Đây là bài Thất Lý Hương của Châu Kiệt Luân]