Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 289: Tam kim trong mắt song sinh (Phần giữa)

"Thân phận mới gì cơ?"

Văn Nghệ vốc một vốc nước lên người.

Phải chuẩn bị tinh thần con gái yêu đương kết hôn, mình có thêm mấy chàng rể hay sao?

"Muốn thích ứng thân phận mới thì cũng là cậu thích ứng trước đi. Thi Đồng nhà cậu vừa hay đến tuổi kết hôn rồi, chẳng lẽ không dẫn ai về nhà à?"

"Tớ thấy nhà cậu ít nhất cũng có một người, có khi còn sớm hơn cả con bé nhà tớ ấy chứ."

Phùng Văn Thu mỉm cười nói: "Cái con bé Thi Đồng vô lương tâm kia ra thành phố lớn học đòi, cứ bô bô cái miệng nói sau này kết hôn hay không cũng chẳng sao, không kết hôn không sinh con đỡ được cả đống phiền phức. Tớ chẳng trông mong gì nó nữa rồi, thật sự có khả năng Gia Nhi nhà cậu là đứa kết hôn sớm nhất đấy."

Văn Nghệ không cho là đúng. Tuy rằng ấn tượng của bà về Lộ Mãn cũng tàm tạm và cũng coi như đưa anh vào phạm vi xem xét con rể của bà mẹ vợ rồi, nhưng nếu bọn họ cái gì cũng xảy ra quá sớm thì bà tuyệt đối không ủng hộ.

"Mẹ ơi, điện thoại của ba ạ!"

Lúc này, Cố Gia Nhi quấn một chiếc khăn tắm kéo cửa trượt ngăn cách ra và lấy điện thoại trong túi chống nước đưa cho Văn Nghệ.

"Cái ông già phiền phức này."

Trong giọng điệu của Văn Nghệ đầy vẻ ghét bỏ nhưng cơ thể lại rất thành thật, lập tức dùng khăn lau tay cho khô rồi vẫy tay bảo Cố Gia Nhi đưa điện thoại qua.

"Alo, Cố Ngạn."

"Bà đang làm gì đấy?" Cố Ngạn thăm dò hỏi.

"Đang ngâm mình trong suối nước nóng với Tiểu Phùng đây."

Phùng Văn Thu cười cười rồi lớn giọng nói: "Cố Ngạn, đợi tôi chụp mấy tấm ảnh hiện tại của Văn Nghệ rồi gửi tin nhắn đa phương tiện cho anh nhé... Á!"

Văn Nghệ véo mạnh vào eo Phùng Văn Thu: "Bọn trẻ còn ở phòng bên cạnh đấy, cậu nói chuyện có chút chừng mực coi."

"Khụ khụ..."

Cố Ngạn giả vờ không nghe thấy mà tiếp tục hỏi: "Ở thêm mấy ngày nữa mới về?"

"Văn Nghệ vừa mới đến, anh đã giục cô ấy về rồi." Phùng Văn Thu dán sát vào Văn Nghệ và ghé sát ống nghe điện thoại: "Cố Ngạn, tôi giữ vợ anh ở lại Hải Khúc thêm mấy ngày nữa anh có bằng lòng không?"

"Tôi..."

Giọng Cố Ngạn khựng lại. Ông không trả lời thẳng mà lại nói với Văn Nghệ: "À, vợ ơi, tôi tìm tất không ra... Toàn là tất lẻ, căn bản không tìm được đôi nào cả."

"Đều phơi trên ban công mà. Tôi bảo ông phơi xong thì xếp theo đôi, ông làm kiểu gì đấy?"

Văn Nghệ bực mình nói: "Có phải ông lại tùy tiện trộn lẫn, không phân loại mà đổ hết vào hộp đựng đồ rồi không?"

"Ừ."

Văn Nghệ trong lòng buồn cười. Ông còn dám ừ!

"Cố Ngạn, về nhà ông liệu hồn đấy." Văn Nghệ đau đầu. Ông chồng nhà mình trong chuyện vặt vãnh sinh hoạt thì cẩu thả không phải ngày một ngày hai nữa rồi: "Với cái kiểu cẩu thả của ông mà tìm được đôi tất mới lạ!"

"Vậy bà mau về đi." Cố Ngạn lập tức nói.

"Được được được."

Văn Nghệ cúp điện thoại rồi oán trách với Phùng Văn Thu, giọng điệu dần trở nên lải nhải: "Tớ mới có hai ngày không ở nhà, phòng khách có người giúp việc dọn dẹp thì còn đỡ, còn phòng ngủ á? Không biết ông ta đã bày bừa thành cái dạng gì rồi nữa."

Phùng Văn Thu cười cười không nói gì. Hai người thắt chặt khăn tắm rồi đẩy cửa vào phòng thay đồ của khu VIP, cả ba cô bé đang sấy tóc rồi.

"Lăng Chi, cả Linh Y, Gia Nhi nữa."

Văn Nghệ không nhịn được kể lể hết những chuyện dở hơi mà Cố Ngạn gây ra rồi lại nói: "Tìm bạn trai nhất định phải tìm người tính cách tốt, thói quen cũng phải tốt nữa. Ba Cố Ngạn và cậu hai của các con chính là những ví dụ điển hình cho mặt trái đấy."

"Hoàn toàn là một cục phiền phức di động, ngày nào cũng khiến mẹ tức chết đi được."

"Đừng nghe mẹ các con nói, mồm miệng thế thôi chứ lòng không phải vậy đâu, Gia Nhi, Linh Y ạ."

Phùng Văn Thu lại hát ngược giọng với bạn thân: "Tìm bạn trai ấy à, phải theo tiêu chuẩn của ba các con mà nhìn. Yêu vợ thương vợ, lúc nào cũng không thể rời vợ nửa bước như thế mới tốt!"

"Người được yêu chiều thì không lớn được. Mẹ các con bây giờ vẫn còn nét trẻ trung lắm, cứ như là tâm hồn vô tư của tuổi đôi mươi ấy."

"Cậu đang nói cậu đấy à? Mặc đồ thể thao chạy bộ buổi sáng bị sinh viên gọi là chị gái cũng không phải là không thể đâu."

Văn Nghệ khẽ thở dài: "Mẹ thì không được thế rồi, bị cái người không để mẹ yên lòng trong nhà làm cho lo chết mất."

"Còn cười à? Đang nói con đấy, Cố Gia Nhi."

Cố Gia Nhi lập tức thu lại nụ cười rồi chớp chớp mắt. Chẳng phải đang nói ba phiền phức sao, sao lại lôi cả cô vào thế này?

"Tiểu Phùng à, tớ không ở lại lâu đâu. Ba chúng nó ở nhà một mình, không có tớ ở đấy sợ ông ta với Hàm Hàm cùng nhau phá tan cái nhà mất."

Phùng Văn Thu gật đầu. Tuy rằng Văn Nghệ ở nhà nói một là một nhưng Cố Ngạn vẫn có cách riêng để trị được bà.

Đôi vợ chồng già này sống với nhau đúng là yêu thương và bổ sung cho nhau thật.

Văn Nghệ vốn định ở lại chơi với hai cô con gái thêm vài ngày nữa, nhưng xem ra bây giờ chỉ có thể dặn dò thêm vài câu thôi.

"Linh Y Gia Nhi, các con không ở bên cạnh ba mẹ nữa, coi như là lần đầu tiên trải nghiệm cuộc sống tập thể đúng nghĩa. Phải cố gắng thích nghi với môi trường mới ở Đại học."

"Dì Phùng sẽ chăm sóc các con, nhưng đừng có ba bữa nửa tháng lại làm phiền người ta. Lên Đại học rồi, điều đầu tiên cần học được là khả năng tự lập."

"Vâng ạ." "Con biết rồi, mẹ ạ."

"Linh Y, con gặp phải chuyện gì cũng nên bàn bạc với em gái nhiều hơn. Nếu như có khó khăn gì không giải quyết được cũng có thể tìm Lộ Mãn. Các con là bạn học cũ nhiều năm nên chắc chắn thằng bé sẽ hết lòng giúp đỡ con."

"Vâng ạ!" Cố Gia Nhi gật đầu lia lịa.

"Mẹ đang dặn Linh Y đấy, con thì không được." Văn Nghệ liếc nhìn cô con gái út.

"Con thì ngược lại, bớt bám lấy Lộ Mãn đi. Thằng bé mới lên Đại học, lại còn có thêm hai việc kinh doanh kiếm tiền nữa. Tuổi còn trẻ mà đã giỏi hơn rất nhiều ông chủ công ty khởi nghiệp bình thường rồi."

"Con có bám lấy anh ấy đâu!" Cố Gia Nhi có chút tủi thân: "Anh ấy bận lắm, con lâu lắm rồi không có hẹn hò riêng với anh ấy mà!"

"Biết người ta bận thì đừng có gây thêm phiền phức."

"Mẹ ơi, mẹ không tin con đến thế à? Con luôn giúp đỡ anh ấy mà."

Hai mẹ con vừa nói chuyện vừa thay lại quần áo lúc vào rồi chuẩn bị rời đi.

"Linh Y, con lấy giúp mẹ quần áo thì cẩn thận một chút."

Văn Nghệ lên tiếng dặn dò: "Trong túi áo có một món đồ trang sức bằng vàng nhỏ, đừng làm rơi đấy."

"Là cái mặt Phật bằng vàng này ạ?"

Cố Linh Y tìm thấy một cái. Cô đưa cho Văn Nghệ rồi có chút tò mò hỏi: "Mẹ ơi, lúc chúng ta ở Yên Kinh mẹ chẳng phải đã cùng dì Tĩnh mua đồ trang sức bằng vàng mới rồi sao? Sao mẹ vẫn đeo cái cũ thế ạ."

Văn Nghệ nhận lấy món trang sức rồi cẩn thận đeo lên cổ: "Cái này à, ý nghĩa khác lắm."

"Linh Y con xem này, trên này có hai cái dấu răng nhỏ."

Văn Nghệ nhẹ nhàng vuốt ve vết răng sữa trên đó, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt.

"Các con học Tiểu học, trong tiết khoa học tự nhiên học đến chương kim loại thì nghe thầy giáo nói vàng rất mềm. Trên phim truyền hình cũng vậy, người xưa kiểm tra vàng thật giả đều dùng cách cắn thử. Hai đứa các con về nhà liền nhào tới cổ mẹ, mẹ còn chưa kịp phản ứng thì Gia Nhi đã cầm lấy cái vòng vàng nhỏ này cắn một cái, cắn móp cả đi và để lại một dấu răng luôn."

"Dấu còn lại là của con. Mẹ nghĩ dù sao cũng bị Gia Nhi cắn thành ra thế này rồi nên sửa lại hình dáng cũng phiền phức, chi bằng cứ coi như là lưu lại một kỷ niệm trưởng thành của các con gái."

Cố Gia Nhi ngắm nghía món trang sức bằng vàng nhỏ, dấu răng trên đó vẫn còn thấy rõ.

"À... thì ra là do chúng con gây ra."