Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 292: Hệ Trung Văn

Có người khơi mào câu chuyện nên bầu không khí tĩnh lặng ban đầu trong phòng ký túc xá lập tức tan biến, hai người bạn cùng phòng còn lại cũng nói nhiều hơn.

"Chào sư huynh, em tên là Ngô Liêu." Chàng trai cao gầy giường bên cạnh Lộ Mãn nói: "Người Duy Thành, tỉnh Lỗ."

Người cuối cùng hơi mập, để râu quai nón và đeo kính, giọng điệu nghe có vẻ bí hiểm: "Trần Uy, Thiệu Hưng, tỉnh Chiết."

"Không cần gọi sư huynh, chúng ta cùng khóa cả." Lộ Mãn cười nói: "Sau này còn ở chung bốn năm Đại học, coi như quen biết trước mà giúp đỡ lẫn nhau."

"Hả?" Ngô Liêu ngẩn người, rồi buột miệng thốt ra: "Đệt, vãi chưởng vậy người anh em, vừa đến đã thân thiết với các sư huynh sư tỷ rồi trực tiếp đi đón tân sinh viên cùng họ luôn!"

Bốn người trong phòng ký túc xá nhân cơ hội trò chuyện vài câu, nhưng không được mấy phút sau thì tần suất nói chuyện của những người khác rõ ràng giảm xuống. Ngô Liêu có ý muốn xoa dịu bầu không khí nên hết nói Đông lại nói Tây, nhưng mọi người mới quen biết chưa lâu nên nói chuyện phiếm cũng giữ một vẻ gượng gạo.

Dần dần, Ngô Liêu cũng nói rồi lại thôi, cũng muốn khuấy động bầu không khí nhưng vô ích.

Bốn người ngồi trên ghế, ánh mắt đều hướng vào khoảng không giữa phòng.

Nhất thời có chút ngượng ngùng.

"Haizz..." Ngô Liêu nói không ít nhưng những người khác đều không tiện tiếp lời. Trong phòng này chỉ có cậu là thấy ngại mà thầm nghĩ sao mình lắm mồm thế, luyên thuyên ba cái chuyện vớ vẩn.

"Có hơi không biết nói gì nữa rồi..."

Lộ Mãn không để ý cười cười: "Xem ra mọi người đều không phải kiểu giao tiếp giỏi. Cũng tốt, những người không chủ động hướng ngoại tụ tập lại, mỗi người làm việc của mình cũng rất tốt và rất hài hòa. Đợi thời gian dài, nếu mọi người hợp ý nhau tự nhiên sẽ thân thiết thôi."

"Ừm." "Ừm."

Lưu Ngọc Kỳ và Trần Uy im lặng gật đầu.

Tính cách của họ khá giống nhau. Thời Trung học ngoài học ra thì không có nhiều giao tiếp, cũng không học được cách đối mặt với những người mới quen và cách để không sợ sệt mà nhanh chóng hòa nhập. Đây cũng là thói quen rất bình thường của người bình thường, những người tự nhiên quen thuộc và khuấy động bầu không khí ngược lại có thể nói là sở hữu những đặc điểm hiếm có.

"Cuộc sống ký túc xá Đại học vốn dĩ là một kiểu ghép đôi trái với các bước cơ bản của giao tiếp." Lộ Mãn vừa nói vừa trải giường: "Không điều tra cũng không hỏi ý kiến, đem mấy người từ khắp nơi với tính cách khác nhau mà ngẫu nhiên ghép lại với nhau, nếu không có ý định thuê nhà bên ngoài thì phải sống chung bốn năm."

Trong thời gian đó nếu gặp phải người kỳ lạ hoặc bạn cùng phòng có thói quen sinh hoạt và giá trị quan trái ngược nhau, cuộc sống tập thể sẽ trở thành một sự dày vò và gây ra không ít mâu thuẫn xung đột.

"Vốn dĩ đã là người xa lạ sao có thể vừa gặp đã vờ thân quen được, mọi người có chút ngại ngùng là chuyện quá bình thường." Lộ Mãn nói: "Chúng ta đừng nên coi khái niệm bạn cùng phòng là kiểu vừa gặp đã phải là bạn tốt ngay, chuyện này không khoa học chút nào. Cứ cư xử tự nhiên thôi, thoải mái sinh hoạt ở phòng 201-4 này đi. Người có duyên làm bạn chắc chắn sẽ kết giao được, còn nếu không thân thiết lắm thì cứ coi như bạn học ở phòng bên cạnh sau giờ học hoặc bạn cùng bàn trong lớp là được."

"Lộ Mãn." Lưu Ngọc Kỳ gãi gãi lưng và có chút tò mò hỏi: "Mày thật sự không phải là học trưởng năm ba năm tư đến đây lừa mấy đứa mầm non như bọn tao đấy chứ?"

"Thôi đi ông tướng, ông cao phải mét tám lăm rồi ấy chứ. Cơ bắp cuồn cuộn thế kia, ông có dính dáng gì đến chữ 'mầm non' đâu?"

Mọi người nhìn nhau cười. Lúc nãy ba người họ còn chưa quen nhau nên cố gắng gượng gạo tìm chuyện để nói nhưng càng nói càng gượng, cứ cảm thấy không phải là con người thật của mình mà mục đích lại quá rõ ràng.

Sau khi được Lộ Mãn dẫn dắt như vậy, trong lòng họ lại thoải mái hơn nhiều.

"Ngày đầu tiên có thể ngủ sớm."

Lộ Mãn vỗ vỗ gối đầu. Chăn nệm và chậu rửa mặt đều là trường phát thống nhất. Dưới sự kiên trì mạnh mẽ của Lộ Mãn, ý định muốn anh mang một đống lớn đồ đạc đến trường của Liễu Tĩnh đã tan thành mây khói. Bà chỉ nhét cho anh một chiếc gối cao cổ mới phơi để anh ngủ quen giấc hơn.

"Nếu không mọi người cứ ngồi dưới kia mắt to trừng mắt nhỏ, cứ như là đang trần truồng gặp nhau trong nhà tắm ấy."

"Ha ha ha ha."

Mấy người bạn cùng phòng cảm thấy nói có lý, mỗi người đều bắt đầu dọn dẹp giường chiếu.

Đại học mới chỉ bắt đầu, thời gian để họ giao lưu tiếp xúc với nhau còn dài lắm.

Nằm lên giường ngửi mùi hương quen thuộc tỏa ra từ gối chính là cái "mùi vị của mặt trời" do ánh nắng đốt cháy sợi vải, Lộ Mãn nhắm mắt dưỡng thần.

Trước khi trùng sinh, Lộ Mãn từng cùng cô vợ Linh Y xem một vài tiểu thuyết mạng về trùng sinh. Phần lớn đều theo một motif là nhân vật chính vừa đến đã trò chuyện rôm rả với bạn cùng phòng, nhân vật phụ thì phô trương kiểu xã hội đen như phát thuốc lá hay nhận anh em "lão đại lão nhị lão tam" trong ký túc xá.

"Những sinh viên bình thường làm gì có nhiều vòng vo như vậy, ngày đầu tiên nhớ được tên nhau đã là đạt tiêu chuẩn rồi." Lộ Mãn dần dần buồn ngủ: "Từ từ tiến tới, mưa dầm thấm lâu mới là cách phát triển bình thường chứ."

...

Sau khi công tác đón tân sinh viên kết thúc, Đại học Sư phạm Tân Hải bắt đầu chuẩn bị cho công tác huấn luyện quân sự.

Hơn hai mươi khoa chia thành từng đội đến tập trung tại kho dưới tầng hầm tòa nhà C để phát quân trang, đồng thời làm quen với người phụ trách lớp. Mỗi lớp có một cố vấn là giảng viên chủ nhiệm chính thức, thường có thêm một trợ giảng là nghiên cứu sinh của khoa kiêm nhiệm.

Ngày hôm đó đến lượt Khoa Văn, mấy lớp tập trung lại với nhau ồn ào náo nhiệt.

"Bạn học, chúng tôi là chuyên ngành Biên tập xuất bản, các bạn là chuyên ngành nào?"

"Hệ Trung Văn." Lưu Ngọc Kỳ đáp.

"Ồ, ngành mũi nhọn đấy, chào các bạn, chào các bạn."

Khoa Văn có ba chuyên ngành: Văn học Tiếng Trung, Sân khấu Điện ảnh và Biên tập Xuất bản. Nhưng chuyên ngành Văn học Tiếng Trung lại chia thành ba hệ: thứ nhất là Văn học Tiếng Trung thuần túy hay còn gọi là "hệ Trung Văn", và chỉ có hệ thứ nhất mới được gọi bằng cái tên quen thuộc này. Thứ hai là Văn thư, thứ ba là Sư phạm Ngữ văn miễn phí. Thực tế là đã chia thành ba ngành nhỏ và điểm chuẩn cũng không giống nhau.

Nhận quân phục rồi nghe trợ giảng dặn dò những điều cần chú ý, nửa ngày còn lại là thời gian tự do hiếm có. Ngày mai sẽ chính thức bắt đầu hai tuần huấn luyện quân sự.

Lộ Mãn và bạn cùng phòng trên đường trở về Đông Thăng Viên, ở phía trước tòa nhà C lại đụng mặt Sửu Thần Ngưu Bôn.

Lộ Mãn giả vờ không thấy không quen nhưng lại bị Sửu Thần gọi giật lại.

"Lộ Mãn!"

Sửu Thần xông tới, Lộ Mãn liếc anh ta một cái rồi cảnh cáo: "Sửu Thần, anh đừng có giở trò với bạn cùng phòng của tôi. Tôi không muốn trong thời gian huấn luyện quân sự buổi tối cảm thấy cả ba cái giường còn lại trong phòng ký túc xá đều rung lắc, ván giường còn kêu cót ca cót két đâu."

"Sao lại chỉ có ba giường rung? Chú không rung à?"

Khóe miệng Lộ Mãn giật giật.

"Anh gửi cho chú bao nhiêu loại hạt giống, chú vậy mà không thích một cái nào à?"

Sửu Thần trầm ngâm: "Khẩu vị của chú cũng khó chiều quá rồi đấy nhỉ? Chẳng lẽ...thể loại song sinh thật sự khó tìm vậy sao? Dù tìm được cũng chỉ là song sinh giả đóng thôi à..."

"Cút đi. Những thứ anh gửi, tôi một cái cũng không mở, một bộ cũng không tải." Lộ Mãn điên cuồng xua tay.

"Vậy sau này anh lại gửi cho chú. Hỏi chú chút chuyện khác đã."

Sửu Thần hỏi: "Trong nhóm chat khởi nghiệp ảnh thẻ có một người mới vào có QQ tên là 'Lăng Ngạo Thiên'. Anh xem thông tin cá nhân hiển thị là 'nam', là chú kéo đồng đội mới tới à?"

"‘Lăng’ Ngạo Thiên à." Lộ Mãn cười quái dị: "À đúng đúng đúng, là một ‘anh bạn’ mới."

[Tỉnh Chiết (浙省) là tên gọi tắt của Chiết Giang] [Hạt giống là từ lóng ám chỉ tệp torrent]