Cố Linh Y cũng ngại ngùng nói: "Vậy sau này chúng con kiếm được tiền sẽ dùng tháng lương đầu tiên mua cho mẹ một cái mới. Như vậy cũng coi như có ý nghĩa kỷ niệm phải không ạ?"
"Thật ra bây giờ đã có lương rồi." Cố Gia Nhi nói: "Con giúp anh ấy chỉnh sửa ảnh thẻ và còn cùng các học tỷ hướng dẫn mấy bạn mới vào nghề mỹ thuật. Anh ấy cứ nhất định phải trả lương cho con, con không muốn anh ấy còn ép con nhận."
"Ừm... Việc làm thêm mà Lộ Mãn giới thiệu ấy, có thể cho chị một chân tham gia không, Gia Nhi?"
Lăng Chi khoác vai bạn thân: "Chị vốn định lên Đại học rồi thì làm gia sư, ít nhất không để ba mẹ phải chu cấp tiền sinh hoạt cho mình nữa."
Cũng là làm thêm nhưng đãi ngộ của Lộ Mãn tốt hơn. Giờ làm mỗi tuần ổn định mà lại ngay trong trường nên an toàn đáng tin cậy.
"Không vấn đề gì, em nói với anh ấy một tiếng là chắc anh ấy sẽ thêm chị vào nhóm chat ngay thôi."
"Mẹ ơi, trước khi mẹ rời Hải Khúc, chúng ta đi xem tiệm trang sức nhé? Gia Nhi và con dùng tiền lương kiếm được mua cho mẹ một cái mới."
Cố Linh Y đưa tay sờ sợi dây chuyền vàng trên cổ Văn Nghệ. Tuy rằng vết răng là do hai chị em hồi nhỏ cắn nên Văn Nghệ không chê dấu vết nghịch ngợm của con gái, nhưng Cố Linh Y tự thấy hai vết răng này trông hơi xấu... Có hơi giống việc mà Hàm Hàm hay làm...
"Tiền các con kiếm được cứ giữ lại mà tiết kiệm."
Hai cô con gái song sinh có lòng như vậy là Văn Nghệ đã rất hài lòng rồi, nhưng bà vẫn lắc đầu.
"Cái vòng vàng này mẹ cứ đeo như vậy thôi."
"Đây là ba con mua cho mẹ bộ tam kim trước khi kết hôn đấy."
Hai chị em song sinh lúc này mới biết món trang sức nhỏ bằng vàng này của mẹ thật ra có ý nghĩa kỷ niệm gấp đôi.
Vừa là tín vật đính ước mà Cố Ngạn mua cho bà khi còn gian khổ, vừa là dấu ấn ngây thơ hồn nhiên của hai cô con gái song sinh hồi nhỏ.
Đối với Văn Nghệ mà nói, đây chính là vô giá.
"Tam kim?"
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thời tò mò.
"Ở Yên Kinh, dì Tĩnh cũng nhắc đến Tam kim, vậy rốt cuộc là gì ạ?"
Phùng Văn Thu xoa vai hai cô bé và cười giải thích: "Thật ra là một phong tục cưới hỏi truyền thống. Trước khi cô dâu về nhà chồng thì họ nhà trai phải tặng quà cho cô dâu, đó là ba món trang sức bằng vàng. Tam kim là dây chuyền vàng, nhẫn vàng, bông tai vàng. Các con có thể coi như nhẫn kim cương mà các bạn trẻ bây giờ muốn mua ấy."
"Ba các con ấy, năm kết hôn đúng lúc ông ấy không có tiền. Mẹ không cho mua nhưng ông ấy tự ý quyết định, nhất định phải mua một cái tặng mẹ."
Văn Nghệ cầm sợi dây chuyền vàng nhỏ trên tay, trong mắt ánh lên nụ cười hoài niệm.
"Bây giờ thì khác rồi. Đối tượng của Gia Nhi, à không đúng..."
Phùng Văn Thu che miệng cười và nháy mắt với Cố Gia Nhi.
"Là bạn học của Gia Nhi, cậu ấy là người có chí tiến thủ nhất trong số những sinh viên Sư phạm mà dì từng gặp."
Phùng Văn Thu sợ Văn Nghệ không tin mà cho rằng bà nói khách sáo nên bà cố ý giơ chiếc điện thoại trong tay lên.
"Hôm ăn trưa cùng nhau, tớ và Lộ Mãn đã nói chuyện rất nhiều. Khi thằng bé nói về sự nghiệp của mình thì khí chất thay đổi rõ rệt, có lúc tớ còn cảm thấy thằng bé...có chút phong thái của người nhà tớ nữa."
Văn Nghệ hơi ngạc nhiên. Phùng Văn Thu đánh giá Lộ Mãn cao như vậy có hơi vượt quá dự liệu của bà. Chồng của cô bạn thân Tiểu Phùng này đang sống ly thân với Phùng Văn Thu là vì được điều động thăng chức ở một chi nhánh khác trong công ty.
Việc Phùng Văn Thu có thể so sánh Lộ Mãn với người nhà mình có chức vị không hề thấp đã là một sự công nhận và khen ngợi rất lớn rồi.
"Tớ còn tìm kiếm trên mạng, công ty mới mà Lộ Mãn đang tập trung vào đã tràn lan tin tức rồi, còn được lên trang nhất của mấy trang báo mạng lớn nữa."
"Bậc trượng phu chớ khinh thường người trẻ tuổi." Văn Nghệ nghĩ ngợi. Về nhà có thể nói kỹ hơn chuyện này với Cố Ngạn.
"Vậy đó, nhà trai không cần phải cố gắng tích góp sính lễ tam kim của Gia Nhi nữa. Năm nhất Đại học đã dư sức sắm sửa rồi."
Phùng Văn Thu dang hai tay ôm Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vào trước vai mình.
Cảm giác ôm song sinh thật tuyệt vời.
"Gia Nhi, mặt con đỏ lên rồi kìa?"
Gương mặt Cố Gia Nhi ửng hồng nhưng cô vẫn cố cãi: "Dì Phùng, là do vừa ngâm suối nước nóng...hơi nước bốc lên làm đỏ mặt thôi. Dì xem Linh Y kìa, mặt chị ấy cũng đỏ mà!"
Em gái ngốc. Cố Linh Y lặng lẽ nghiêng mặt đi.
Lý do mặt cô đỏ thực ra cũng giống như em gái song sinh của mình.
Trang sức vàng, quà của hôn phu, kết hôn.
Những từ này cộng lại khiến cô gái dịu dàng đang trong giai đoạn mập mờ không khỏi đỏ mặt và tim đập nhanh.
"Anh ấy có nghĩ đến việc tặng em món quà này không nhỉ?"
"Cái tên dê xồm đó chắc chắn là có rồi."
Người mà ngay cả tên con cũng đã nghĩ xong rồi thì làm sao có thể chưa từng nghĩ đến chuyện đính hôn và kết hôn chứ.
Đặc biệt là cái tên giò heo Lộ Mãn đó.
Tên con không chỉ nghĩ trước, mà còn là hai cái tên nữa chứ!
Phùng Văn Thu mỗi tay dắt một cô gái song sinh bước ra khỏi khu suối nước nóng. Bà nhìn trái nhìn phải, chị em nào bà cũng thích cả.
"Nhưng mà đợi đến khi hai chị em con sau này mỗi người đính hôn, e là lúc đó sính lễ tam kim đã không còn thịnh hành nữa rồi."
"Người trẻ tuổi bây giờ đều thích nhẫn kim cương lấp lánh rất đẹp, chỉ có điều không đáng giá số tiền đó thôi chứ không có vấn đề gì khác."
Lúc này, Cố Gia Nhi giọng nói ngọt ngào nói với Phùng Văn Thu: "Dì ơi, thực ra con cũng muốn có sính lễ tam kim, nhưng tam kim mà con thích không giống với kiểu thịnh hành của mẹ và dì đâu."
"Ồ? Vậy Gia Nhi thích kiểu gì?"
Cố Gia Nhi chậm rãi lắc đầu, nghĩ đi nghĩ lại rồi mới trịnh trọng nói: "Tam kim mà con muốn là khăn giấy, khăn ướt và dây buộc tóc ạ~"
"Con bé này."
Văn Nghệ không hiểu ý của con gái út: "Nói chuyện gì mà kỳ lạ vậy?"
"Khăn giấy, khăn ướt, dây buộc tóc à?"
Cố Linh Y lặng lẽ bước đi, trong lòng lặp lại một lần.
Khóe miệng cô không khỏi khẽ cong lên.
Cố Linh Y đương nhiên cũng hiểu ý của em gái Gia Nhi rồi.
Cô cũng thích kiểu "tam kim" như vậy.
"Dây buộc tóc, dây buộc tóc..."
Cố Linh Y lại nhanh chóng liếc nhìn kiểu tóc của em gái Gia Nhi.
Hai sợi dây thun đen nhỏ xíu buộc hai bên tóc em gái.
"Chị cũng có mà."
Cố Linh Y chợt muốn tìm một món đồ nhỏ ra.
Một chiếc dây buộc tóc hình khủng long xanh lục.
Món quà nhỏ Lộ Mãn tặng cô vào ngày công bố điểm thi Đại học.
Nhưng em gái cô lại có phản ứng đặc biệt mạnh với món quà này. Mỗi khi Cố Linh Y lôi nó ra định buộc tóc, em gái Gia Nhi lại u oán nhìn chằm chằm người chị này và giận đến nỗi phì phì mũi.
Thế nên Cố Linh Y ít khi dùng chiếc kẹp tóc khủng long đó.
"Bây giờ mình đã lên Đại học rồi."
Cố Linh Y nghĩ rằng sau này em gái Gia Nhi và cô chắc chắn sẽ quen biết những người bạn khác nhau, có thể tham gia các câu lạc bộ khác nhau, tham gia các loại hoạt động khác nhau.
"Chỉ cần không để Gia Nhi chú ý."
Cố Linh Y thầm nghĩ: "Chỉ cần khi nào đi chơi riêng với anh ấy thì buộc tóc một chút, chắc là được mà nhỉ?"
