Lăng Chi vẫn còn đang suy nghĩ xem nên trả lời "người bạn tốt bụng" trên mạng này như thế nào thì vài phút sau, Sửu Thần lại tự mình đổi giọng và gửi một tin nhắn mới.
【Sửu Thần】:Xin lỗi học muội. Trong hồ sơ của em ghi giới tính là nam, vừa rồi anh xem lại tin nhắn trong nhóm mới biết em là ai.
Lăng Chi cười không nói.
Vài chục giây sau, tin nhắn của Sửu Thần lại đến.
【Sửu Thần】:Vừa bị hack nick.
"Phụt..."
Lăng Chi không nhịn được bật cười. Cô gõ chữ.
【Lăng Ngạo Thiên】:Học trưởng, tài nguyên của anh hơi đơn điệu đấy.
【Sửu Thần】:(kinh ngạc) (nghi vấn)
【Lăng Ngạo Thiên】:Cái phim "Tắm suối nước nóng hai ngày một đêm" ấy, yukata của nữ chính quê mùa quá, chẳng có chút thẩm mỹ nào. Mà cảnh nóng vào gượng gạo và lộ liễu quá nữa.
【Lăng Ngạo Thiên】:Cái phim "Gương Ma Thuật" mà anh chọn đúng là phí tiền của SOD đầu tư xe thùng kính một chiều. Người qua lại chẳng ai phản ứng gì mà chỉ có nam nữ chính gượng gạo diễn, chẳng thể hiện được đặc sắc của series này. Hôm nào em gửi cho anh cái phim bạn trai bạn gái mặc đồ bơi massage là thể loại cắm sừng trước mặt chồng nhé.
【Sửu Thần】:...
Trong ký túc xá, Ngưu Bôn ngồi trước máy tính một tay chống cằm và rơi vào trạng thái tự hoài nghi sâu sắc.
Mình vừa kết bạn với một sư muội thần thánh nào vậy??
Không đúng, rốt cuộc là sư muội hay sư đệ còn phải xem xét lại...
【Lăng Ngạo Thiên】:T Ký Sự Hoa Khôi Xinh Nhất Trường Sa Ngã.txt
【Lăng Ngạo Thiên】:Thiếu Phụ Trẻ Tuổi Tái Giá.3gp
【Lăng Ngạo Thiên】:Loại tài nguyên này, em thấy kiểu mà cảm xúc dâng trào nhất là nữ chính từ cao ngạo thuần khiết dần sa ngã, gã tóc vàng hung bạo đắc ý, kẻ bị cắm sừng đau khổ cam chịu... Sư huynh thử cảm nhận xem.
Sửu Thần muốn đập bàn phím. Hắn cảm nhận cái con khỉ!
【Sửu Thần】:Anh hiểu rồi, hóa ra là đồng nghiệp. Hân hạnh được gặp!
【Sửu Thần】:Mạng bên em nhanh vậy, anh gửi hạt giống cho em là em tải xong xem luôn trong vài phút hả?
【Lăng Ngạo Thiên】:Đâu có, mấy cái này em xem hết rồi.
Ngưu Bôn: ...
"Má ơi, gặp cao thủ rồi."
Sửu Thần vội vàng gõ chữ.
【Sửu Thần】:Hôm nào anh gửi cho em mấy cái hàng tuyển chọn HD không che.
【Lăng Ngạo Thiên】:Tầm thường. Học trưởng tầm nhìn hạn hẹp quá.
【Lăng Ngạo Thiên】:Loại tài nguyên này xem nhiều rồi cũng chán, chất lượng hàng thường thì bình thường, cảnh thì đơn điệu mà lại còn không có cốt truyện.
【Lăng Ngạo Thiên】:Em thấy hàng có cốt truyện còn đáng xem hơn.
【Sửu Thần】:Huynh đệ tốt, quả nhiên không phải người trần mắt thịt! "Một khúc đoạn trường, chân trời nơi đâu tìm tri kỷ!"
【Sửu Thần】:(bắt tay) (ôm quyền)
Lăng Chi đặt điện thoại xuống: "Lộ Mãn!"
"Hả?" Lộ Mãn nhìn Lăng Chi.
"Ừm!" Lăng Chi giơ ngón tay cái lên khen ngợi hết lời.
"Cậu tự nhiên làm gì vậy..."
Lúc này tin nhắn QQ của Lộ Mãn cũng reo, anh lấy điện thoại ra xem.
【Sửu Thần】:Lộ Mãn! Cảm ơn nhé! (ngón tay cái) (ngón tay cái)
"Ờ..."
Lộ Mãn lặng lẽ bỏ điện thoại vào túi.
Giới thiệu hai người này quen nhau hình như là một phản ứng hóa học ghê gớm nào đó...
...
Ngày 16 tháng 9, trời quang.
Mặc dù đã qua tiết Bạch Lộ một tuần nhưng nhiệt độ ở Hải Khúc vẫn không hề giảm. Thế nhưng huấn luyện quân sự không chờ đợi ai, từ ngày này chính thức bắt đầu.
Hệ Trung Văn của Khoa Văn và lớp Quốc tế Thiết kế Nghệ thuật của Khoa Âm nhạc Mỹ thuật tổ hợp thành đội hình huấn luyện quân sự tạm thời mang số hiệu Đại đội Bốn, Tiểu đoàn Sáu.
Hàng trăm tân sinh viên mặc đồng phục huấn luyện màu xanh hải quân chỉnh tề đứng dưới bóng cây chờ đợi huấn luyện viên quân sự đến.
"Không biết huấn luyện quân sự ở Đại học Sư phạm Tân Hải sẽ như thế nào nhỉ?"
Lưu Ngọc Kỳ thân hình vạm vỡ là người có da có thịt dễ đổ mồ hôi, cậu ta đã nóng đến mức cởi mũ và không ngừng quạt gió lên đầu.
"Hồi Trung học Phổ thông bọn tao huấn luyện quân sự còn chẳng thấy mặt mũi quân nhân thật sự, toàn là bộ đội vũ trang tuyển mấy người từ xã phường tập huấn mấy ngày rồi đến dẫn đội cho bọn tao."
"Giống nhau cả thôi." Ngô Liêu gật đầu: "Cấp ba của tao cũng thế. Nhưng huấn luyện quân sự ở Đại học chắc xịn hơn chứ."
Trần Uy chỉnh lại vành mũ: "Thằng bạn chí cốt của tao năm nay thi vào Đại học Tứ Xuyên. Nghe nó bảo trường nó khai giảng mùa thu không huấn luyện quân sự mà phải đợi đến gần cuối học kỳ mới kéo đến doanh trại trong khe núi rồi đem quân diễn tập dã ngoại."
"Thế là mỗi trường Đại học mỗi nơi đều có đặc sắc riêng rồi." Ngô Liêu lộ vẻ mặt ao ước: "Một con bồ cũ của tao học ở Đại học Cầm Đảo, nhỏ nghe các học tỷ kể lại là huấn luyện quân sự ở Cầm Đảo được sờ vào súng thật không có kim hỏa. Súng 95 và súng 56 hàng thật đấy!"
Ba người bạn cùng phòng nói chuyện một hồi, ánh mắt đều đổ dồn vào Lộ Mãn.
"Lộ Mãn."
"Lộ Mãn, mày chơi thân với mấy học trưởng." Lưu Ngọc Kỳ tò mò hỏi: "Có tin bên lề gì không?"
"Có thì có."
Lộ Mãn nhún vai: "Tin tốt là huấn luyện quân sự ở Đại học Sư phạm cũng có chút đặc sắc, sẽ không làm mọi người thất vọng. Tin xấu là..."
"Một! Hai! Một!"
Theo một tiếng khẩu lệnh, tiếng bước chân đều đặn vang lên từ xa đến gần. Đội ngũ huấn luyện viên quân sự còn chưa rẽ qua góc tòa nhà dạy học ở đằng xa và mọi người chưa nhìn thấy bóng dáng của họ, nhưng từ tiếng bước chân chỉnh tề và khẩu lệnh vang dội đã cảm nhận được khí thế của các giáo quan.
Chỉ là——
"Sao lại là giọng nữ?"
Ngô Liêu há hốc mồm. Cậu ta nghe rõ ràng tiếng "một hai một" vừa rồi là giọng nữ cao vút lại ngọt ngào.
Tân sinh viên của Khoa Âm nhạc Mỹ thuật càng mất kiên nhẫn, trong đội ngũ xuất hiện một sự xôn xao.
"Vãi, huấn luyện viên dẫn đội chẳng lẽ là nữ quân nhân?"
"Kích thích thế cơ à! Thế thì dáng người chắc chắn luyện tập tốt lắm nhỉ?"
"Có khi nào là người múa trong đoàn văn công không? Ối trời ơi, anh em ơi tao chịu không nổi rồi."
"Mấy người có thể im miệng được không?" Trong đám đông của Khoa Âm nhạc Mỹ thuật có nữ sinh nghe không quen tai những lời trêu ghẹo của đám con trai: "Mấy người có thể tôn trọng các quân nhân bảo vệ tổ quốc một chút được không?"
Nhưng khi đội ngũ huấn luyện viên bước đều đến và xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, bất kể nam nữ đều dấy lên từng tràng kinh hô!
"Trời ơi! Đẹp trai quá!"
"Họ trẻ thế! Tao còn tưởng là mấy ông lính già ba bốn mươi tuổi chứ——"
"Nhìn thế này cũng xấp xỉ tuổi bọn mình nhỉ? Còn mặc quân phục nữa, oai phong lẫm liệt!"
"Không hổ là Đại học Sư phạm Tân Hải, đến cả huấn luyện viên quân sự mà nữ còn nhiều hơn nam!"
Mấy nam sinh của Khoa Âm nhạc Mỹ thuật hoan hô quái dị, âm thanh có chút lố lăng chói tai khiến những người xung quanh không khỏi liếc nhìn.
"Mấy đứa sinh viên con nhà giàu này..." Ngô Liêu lẩm bẩm một câu: "Tố chất đáng lo ngại."
"Ngô Liêu!" Trần Uy nhỏ giọng nhắc nhở: "Đừng nói lung tung. Chúng ta đều là tân sinh viên của cùng một trường, phân biệt đối xử thì quá đáng lắm đấy."
"Đúng thế còn gì." Ngô Liêu bị Trần Uy chặn họng, cậu ta không phục bị bạn cùng phòng trạc tuổi quản giáo nên giọng điệu càng thêm khó chịu: "Trường muốn kiếm thêm thu nhập nên bày ra cái lớp quốc tế hợp tác với trường nghệ thuật nước ngoài gì đó, học phí của bọn họ gấp năm lần chúng ta nhưng điểm lại thấp hơn chúng ta mấy chục điểm."
"Đừng nói nữa." Trần Uy theo bản năng nhìn xung quanh, không biết có phải ảo giác không nhưng cậu ta luôn cảm thấy có mấy sinh viên Khoa Âm nhạc Mỹ thuật đang dùng ánh mắt đâm vào bọn họ.
Lưu Ngọc Kỳ hòa giải và chuyển chủ đề: "Lộ Mãn, chẳng phải mày nói còn tin xấu sao?"
Đội ngũ huấn luyện viên ngẩng cao đầu bước về phía bọn họ. Huấn luyện viên nam chỉ chiếm khoảng một phần năm dẫn đầu, bốn phần năm còn lại đều là huấn luyện viên nữ.
Một đội huấn luyện viên trẻ tuổi đầy sức sống như vậy, Lưu Ngọc Kỳ không nghĩ ra còn có tin xấu gì nữa.
"Tin xấu là đừng ôm mộng tưởng quá đẹp về hai tuần quân sự này cũng như các học tỷ huấn luyện viên." Lộ Mãn thầm nghĩ đám này lát nữa sẽ biết lợi hại thôi.
"Đợi đã, Lộ Mãn mày nói gì cơ?"
Trần Uy đột nhiên nắm được điểm mấu chốt trong lời nói của anh: "Đội huấn luyện viên xinh đẹp này là...học tỷ của chúng ta á?"
[Súng 56 là súng trường tự động K56 được Trung Quốc làm dựa trên AK47 và AKM. Súng 95 là súng trường tự động QBZ-95 cũng do Trung Quốc sản xuất]