Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 288: Tam Kim trong mắt song sinh (Phần đầu)

"Anh ơi."

Cố Gia Nhi lại xòe bàn tay đưa ra trước mặt Lộ Mãn.

"Làm gì? Lại thiếu khăn giấy à?" Lộ Mãn hỏi: "Em vừa đi toilet xong mà? Dạo này em đi thường xuyên vậy?"

"Anh nói bậy bạ gì đó!"

Cố Gia Nhi ngượng ngùng, nắm đấm khẽ rơi như mưa xuống vai Lộ Mãn.

"Em vừa ra chỗ bồn rửa tay lau vết dầu mỡ dính trên túi xách, bây giờ mới đi toilet!"

Cố Gia Nhi nhận lấy khăn giấy từ tay Lộ Mãn rồi hậm hực đi về phía nhà vệ sinh ở góc lầu hai.

"Hừ."

Cố Linh Y bĩu môi nhìn Lộ Mãn, giọng điệu kỳ quái nói: "Sáng nay lúc ra khỏi nhà, Gia Nhi vô thức nhét một gói khăn giấy vào túi rồi, thế nhưng trước khi đi lại cố tình bỏ ra."

Đến giờ Cố Linh Y mới hiểu được tâm cơ nhỏ nhặt của cô em gái song sinh nhà mình. Hóa ra là cố ý tìm cớ để xin Lộ Mãn!

"Vậy lần sau anh mang theo, cưỡng ép nhét cho em ấy một gói."

Lộ Mãn nghĩ thầm: suy nghĩ và thói quen của cô em vợ này không nên chút nào, phải sửa lại mới được.

"Đừng để em ấy tìm được lý do."

"Em..."

Cố Linh Y há miệng, bỗng nhiên có chút ngại ngùng.

"Trong kỳ nghỉ hè ở Yên Kinh, Duy Thành, Hỗ Thị, nói chung là ở bên ngoài đó, đi cùng anh em cũng quen...không mang khăn giấy nữa..."

Cố Linh Y cảm thấy chuyện này không thể trách cô được. Trước kia thời tiết nóng bức như vậy, vốn dĩ váy liền thân và quần ngắn túi đã nông mà túi xách của cô và em gái cũng thấy vướng víu nên đều ném cho Lộ Mãn hết. Lâu dần, các cô lười tự chuẩn bị những vật dụng nhỏ này, dù sao chỉ cần cần dùng đến thì trên người Lộ Mãn dường như là dán đầy các gói khăn giấy vậy... Luôn đưa tới rất kịp thời.

"Ồ..." Lộ Mãn cười trêu chọc.

Cố Linh Y quay người đi, không muốn nhìn bộ dạng đắc ý của tên này.

Điều hòa trong phòng riêng đã cũ kỹ, cánh quạt cũ bị chỉnh lên trên nên khí lạnh thổi lên trần nhà, nhiệt độ trong phòng mãi mà không giảm xuống được. Chóp mũi Cố Linh Y lấm tấm mồ hôi, cô có chút ngại ngùng muốn dùng ngón tay lau đi nhưng ngại Lộ Mãn ở đây. Cố Linh Y liếc nhìn anh.

"Này."

Lộ Mãn như làm ảo thuật lấy ra một gói khăn ướt đưa cho Cố Linh Y: "Hình như anh là Doraemon của em thì phải."

"Cảm ơn... Ủa?"

Cố Linh Y mở bao bì rồi nhìn Lộ Mãn: "Anh ơi, anh chẳng phải nói với Gia Nhi là hết khăn ướt rồi sao?"

"Đối với em gái thì là hết, đối với chị gái thì cái gì cũng có."

"Xì!" Cố Linh Y lườm anh một cái: "Chỉ biết bắt nạt hai chị em chúng em."

"Có anh nào bắt nạt em như anh không? Chính em cũng nói rồi, từ kỳ nghỉ hè anh đã xách túi cho em và giúp em chuẩn bị đồ đạc. Cái này mà gọi là bắt nạt hả?"

Cố Linh Y không tranh cãi với anh mà bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ.

Bên ngoài truyền đến giọng của Cố Gia Nhi: "Anh ơi, dì Phùng và mẹ sắp đến rồi, họ gọi điện thoại nói vừa ra khỏi cổng Bắc. Em bảo nhân viên phục vụ lên món cho bàn chúng ta luôn nhé?"

"Ừ."

Tiếng bước chân của Cố Gia Nhi đi xa. Nửa phút sau cô lại ló đầu vào, mắt chớp chớp nũng nịu với Lộ Mãn: "Anh ơi, cho em thêm một cái dây thun buộc tóc nhỏ nữa đi?"

"Em định ăn dây thun thay cơm à?"

Lộ Mãn liếc mắt nhìn cổ tay trái của Cố Gia Nhi: "Chẳng phải trên này đang buộc một cái rồi sao?"

"Có mấy hào một cái thôi mà, sao anh lại keo kiệt thế!"

"Cái này còn là ba tháng trước em xin anh đấy."

Cố Gia Nhi lắc lắc cổ tay trắng nõn. Cô cũng không ngờ bình thường cô tuyệt đối sẽ không thèm để ý đến mấy loại dây thun buộc tóc tầm thường, vậy mà lại bị cô coi như bùa hộ mệnh và ngày nào cũng dùng không nỡ tháo ra.

"Lát nữa mấy bạn học của dì Phùng khó phân biệt em với Linh Y, em buộc kiểu tóc khác để khác với Linh Y một chút."

Lộ Mãn vừa đưa cho cô một cái dây thun vừa nói: "Em cũng biết hai chị em các em khó phân biệt mà..."

"Anh thì khác!" "Anh thì khác!"

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thời lên tiếng với vẻ mặt bất bình.

"Người khác có thể không phân biệt được, duy nhất chỉ có anh là không được."

Cố Gia Nhi quay sang chị gái Linh Y: "Đúng không, Linh Y?"

"Ừm!" Cố Linh Y gật đầu lia lịa phụ hoạ em gái.

Cố Gia Nhi cười một tiếng, tay nghịch nghịch mái tóc dài của mình. Cô chải ra hai lọn rồi dùng dây thun buộc lại, thả hai bím tóc lỏng lẻo xuống trước vai.

"Được không? Anh ơi?"

Lộ Mãn ngắm nghía kiểu tóc mới toanh của cô em vợ. Hai bím tóc thùy mị dịu dàng buông xuống ngang vai, dây thun buộc thấp hơn so với tóc hai đuôi ngựa, so với vẻ trẻ con của tóc hai đuôi ngựa thì kiểu này thêm một chút nét duyên dáng tao nhã.

Lộ Mãn trong lòng có chút tiếc nuối: "Tiếc là không phải Linh Y đổi kiểu tóc này."

Tuy rằng dung mạo của Cố Gia Nhi và chị gái cô khác nhau không đáng kể, nhìn thấy cô cũng coi như nhìn thấy Cố Linh Y cùng kiểu trang điểm buộc tóc, nhưng dù sao vẫn muốn ngắm cô vợ tương lai của mình hơn.

Văn Nghệ và Phùng Văn Thu mang theo mấy sinh viên lần lượt đến, Lăng Chi cũng vất vả lắm mới xếp hàng đến lượt đăng ký xong. Vừa ăn trưa, Phùng Văn Thu vừa giới thiệu sơ qua với hai chị em song sinh nhà họ Cố về mấy sinh viên trước bàn ăn, sau đó liền tập trung tinh thần vào Lộ Mãn mà ân cần hỏi thăm tiến độ dự án khởi nghiệp trong trường của anh, đồng thời kể về những chuyện mắt thấy tai nghe trong kỳ nghỉ hè.

"Cảm thấy thế nào?" Lăng Chi nghiêng đầu ghé vào tai Cố Gia Nhi nói nhỏ: "Cô Phùng giống mẹ các em hơn nhỉ? Cho chị một loại ảo giác là đang hỏi han con rể kỹ càng..."

"Lăng Chi, không có chuyện đó đâu. Chị đừng có nói bậy."

Cố Gia Nhi ngoài miệng phủ nhận nhưng đôi mắt thì đều cười cong cong.

Lăng Chi bĩu môi. Cô bạn thân này lười che giấu rồi, biểu cảm của cô ấy đã bộc lộ tâm trạng vui mừng khôn xiết.

Cô nhìn ra rồi, Cố Gia Nhi chỉ mong cô "nói bậy" thêm vài câu nữa thôi.

Chậm rãi kết thúc bữa trưa, Phùng Văn Thu cũng từ miệng Lộ Mãn biết được những trải nghiệm của anh trong tháng gần đây và biết được những sự tích anh bận rộn và không chịu ngồi yên. Vậy mà ngoài việc khởi nghiệp trong Đại học Sư phạm Tân Hải còn đi đến giới Đại học ở thủ đô để làm board game, và bây giờ xem ra đã thành thế lực rất lớn.

Buổi chiều, Phùng Văn Thu đề nghị cùng mẹ con Văn Nghệ trải nghiệm khu suối nước nóng bên bờ biển.

Đây là dự án mà Lộ Mãn đặc biệt muốn đi cùng nhưng không thể đi cùng được, anh liền tách ra hành động riêng với nhóm "nương tử quân" hai thế hệ này.

Lộ Mãn tiện đường ghé xem dự án chụp ảnh thẻ mà đội ngũ đã tạm ngưng hoạt động gần hết kỳ nghỉ hè, sắp tới sẽ lại nhờ lượng lớn sinh viên mới nhập học mà khôi phục lại cảnh "mỗi ngày một núi vàng".

……

Buổi tối, trong phòng suite của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.

Phùng Văn Thu và Văn Nghệ ngâm mình trong hồ nước nóng, tấm kính mờ bên cạnh hắt bóng ba cô gái trẻ đang nô đùa. Hai chị em song sinh và Lăng Chi nghịch nước vang vọng tiếng cười giòn tan.

"Chớp mắt một cái là các cô con gái rượu của cậu cũng vào Đại học rồi."

Phùng Văn Thu xoa xoa Văn Nghệ: "Cậu ngày thường ngồi văn phòng, có thời gian tập luyện không đấy? Giữ dáng tốt ghê."

"Không có, tớ không thích ra ngoài chạy bộ như cậu. Tớ ít vận động lắm, chỉ là ăn ít thôi, có lẽ là nhờ vậy chăng?"

"Tớ thấy là nhờ công lao của những vận động khác thì đúng hơn."

Phùng Văn Thu cười đánh giá đường cong ẩn hiện dưới nước của Văn Nghệ: "Khổ thân ông chồng Cố Ngạn nhà cậu rồi, chắc chắn là mệt bở hơi tai nhỉ?"

"Tiểu Phùng?"

Văn Nghệ nheo mắt: "Đừng ép tớ véo cậu đấy nhé."

Phùng Văn Thu theo bản năng đưa tay che ngực.

"Thật là tốt, cứ như thể chúng ta đã quay trở lại thời Đại học vậy."

Phùng Văn Thu lắng nghe tiếng cười đùa của hai chị em song sinh. Như thể tuổi thanh xuân của họ một lần nữa trở lại, bà nhớ lại và xúc động: "Hồi chúng ta học Đại học, ba mươi người dùng chung một phòng tắm lớn. Hai đứa mình trốn ra khách sạn thuê phòng chỉ để dùng phòng tắm của khách sạn tắm rửa, rồi đắp chung một cái chăn nói chuyện thầm thì cả đêm."

"Có cảm thấy chúng ta già rồi không?" Văn Nghệ cười nói.

"Con gái lớn thế này rồi, sao mà không già được?"

Phùng Văn Thu nói đầy ẩn ý: "Văn Nghệ à, mấy năm nay cậu nên thích nghi nhiều hơn với giai đoạn mới của cuộc đời và cả thân phận mới rồi."