Văn Nghệ đưa Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đến cổng khu ký túc xá rồi vẫy tay tạm biệt các con chứ không tiễn vào trong nữa. Chim non rồi cũng phải tự bay xa, khi thực sự phải xa hai con gái một thời gian dài thì Văn Nghệ mềm lòng, sống mũi cay cay. Bà vội kéo Phùng Văn Thu đi nhanh vì sợ mình suýt chút nữa đã rơi nước mắt trước mặt hai chị em song sinh.
Ký túc xá của Đại học Sư phạm Tân Hải nằm cách trường một con phố. Gọi là ký túc xá trường học cũng không hẳn, vì bốn khu ký túc xá không thuộc tài sản của trường mà là khu thuê. Ngoài sinh viên Sư phạm, sinh viên của ba trường chuyên ngành bên cạnh cũng ở trong ký túc xá Hải Tú Dục Tú này.
Vầng trăng khuyết nghiêng mình trên ngọn cây nữ trinh ở khu Văn Trạch, áng mây nhạt dừng chân khi ngang qua những vì sao thưa thớt.
Khu Văn Trạch này có cơ sở vật chất và môi trường tốt nhất nên được phân cho các nữ sinh. Những sinh viên Đại học đi lại giữa các tòa nhà hầu hết là những cô gái tuổi xuân thì xinh đẹp mặc đồng phục chỉnh tề bước đi vội vã, hoặc mặc đồ ngủ hay váy ngủ xách bình đi lấy nước.
Thỉnh thoảng có vài sinh vật giống đực không hợp thời xuất hiện, thường chỉ có hai trường hợp: một là đi cùng bạn gái, hai là đang trên đường cưa bạn gái.
Bị cảm xúc từ mẹ Văn Nghệ truyền qua nên bước chân của hai chị em song sinh có chút chậm chạp khi đi về phía khu nhà của mình, nhưng khi nhìn thấy Lộ Mãn ở trước cửa tòa nhà thì hai cô nàng mới cùng nhau nở nụ cười.
"Anh ơi."
Hai chị em nhà họ Cố nghênh đón anh, đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi lấp lánh trong màn đêm: "Chúng em không có đồ gì cần chuyển cả. Hôm nay anh đã bận rộn cả ngày rồi, không mệt à? Sao không về ký túc xá nam nghỉ ngơi đi?"
"Đến ngắm hai cô em gái của anh thêm chút nữa."
Lộ Mãn cố tình nhấn mạnh hai chữ "em gái" khiến Cố Gia Nhi khẽ hừ một tiếng.
"Đại học chính thức khai giảng rồi, sau này sẽ bận rộn hơn. Gặp gỡ bạn bè trong lớp và huấn luyện quân sự, rồi còn phải điền các loại biểu mẫu và chọn môn học."
Lộ Mãn nói: "Trong khoảng thời gian đầu này có lẽ thời gian không còn do chúng ta tự do sắp xếp, có lẽ không thể tùy tiện gặp nhau được nữa."
"Không đến mức khoa trương vậy đâu."
Cố Gia Nhi còn đang nghĩ là đến Đại học rồi thì sự quản thúc của gia đình sẽ lỏng lẻo hơn, lập tức sẽ cùng Lộ Mãn có nhiều thời gian vui vẻ bên nhau.
"Anh ơi, em vừa đi ngang qua một quán cà phê, hồi hè ở Đại học Sư phạm em còn chưa phát hiện ra đồ uống ở đó rất mới lạ. Còn có một con mèo do chủ quán nuôi nữa, con mèo đó biết nháy mắt đó!"
Cố Gia Nhi chia sẻ với Lộ Mãn những điều cô mắt thấy tai nghe trong nửa ngày ngắn ngủi này, cứ như thể họ không phải chỉ mới xa nhau vài tiếng mà là mấy chục ngày vậy.
"Khu suối nước nóng bên bờ biển cũng tuyệt vời lắm đó anh, lần sau chúng ta có thể cùng nhau đi..."
"Cố Gia Nhi!"
Cố Linh Y dùng sức kéo áo khoác len của em gái, trong lòng cô chấn động không thôi. Con em gái ngốc này phát điên rồi sao!
Hẹn bạn trai cũ đi tắm suối nước nóng? Sao con bé dám nghĩ ra chuyện đó chứ!
Chẳng lẽ muốn hai người cởi hết đồ đối mặt nhau à? Trai đơn gái chiếc cùng nhau tắm suối?
Thật là vô liêm sỉ!!
Giá trị tức giận của Cố Linh Y tăng vọt——
"Linh Y, chị bị Lăng Chi lây nhiễm rồi hả!"
Cố Gia Nhi bị chị gái kéo mạnh một cái khiến thân hình nghiêng hẳn sang một bên.
Cô nàng dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn chị gái mình: "Trong đầu chị đang nghĩ những chuyện sắc sắc gì vậy!"
"Hôm nay chúng ta đi phòng tắm riêng, nhưng ở sảnh trước tầng một có khu tắm riêng cho nam và nữ đó! Tắm xong có thể ra khu vui chơi ở giữa ăn vặt xem phim, là kiểu giải trí thư giãn bình thường mà!"
"Hả?"
Khuôn mặt của Cố Linh Y bỗng đỏ bừng.
"Ra là vậy... Chị không để ý..."
Giá trị giận dỗi của Cố Linh Y lập tức về 0...
"Chị có bạn trai đâu mà quan tâm tầng một có khu tắm riêng cho nam nữ hay không." Cố Gia Nhi không thương tiếc trêu chọc chị mình.
Cố Linh Y nhíu mày: "Gia Nhi, có cần chị nhắc em không? Em, cũng, có, đâu!"
"Chị! Cố Linh Y, xem ra không được xếp chung phòng với chị là quá đúng đắn!"
"Ai thèm ở chung với em chứ!"
Ánh mắt hai chị em song sinh giao nhau dường như có tia lửa điện xẹt qua.
"Các em cứ mạnh miệng đi."
Lộ Mãn khoanh tay đứng xem kịch. Hai chị em này lời nói cứng đầu một chín một mười, đến lúc đó xem ai nhịn không được xin làm hòa để ngủ chung trước.
"Nói mới nhớ, sau khi ở ký túc xá một thời gian thì chắc hai em ấy sẽ tìm nhà chung cư ở ngoài."
Lộ Mãn thầm tính toán: "Có thể mua trước ba căn rồi. Dù sao cũng tăng giá, lại còn được làm chủ nhà của hai em ấy, chẳng phải quá tuyệt vời sao?"
"Anh ơi, anh có hơi mệt không?"
Cố Gia Nhi thấy Lộ Mãn dựa vào cột đèn đường thì mở lời quan tâm: "Hay là anh về nghỉ sớm đi ạ~ Cái gã Sửu Thần kia cũng thật tình, coi anh như học trưởng đón tân sinh viên mà sai bảo lung tung."
Tuy trong lòng vô cùng muốn ở bên anh mà trò chuyện đến khi trăng xuống tận ngọn cây, đến khi mặt trời lên thay ca.
Nhưng Cố Gia Nhi cũng đặc biệt vui. Từ hôm nay họ đã là sinh viên Đại học, bước vào một cuộc sống hoàn toàn mới.
Cô và Lộ Mãn tương lai còn dài. Cố Gia Nhi mong chờ như vậy.
Cô không tin. Bốn năm Đại học mà không "xử lý" được anh sao?
"Ừ, anh đợi các em lên lầu về ký túc xá rồi anh sẽ chuồn."
"Anh ngủ ngon ạ." "Anh ngủ ngon ạ."
Hai chị em sóng vai đi vào trong hành lang rồi bỗng nhiên cùng dừng bước.
"Anh ơi." Hai người quay đầu lại.
Động tác đồng nhất khiến các học tỷ đi ngang qua kinh ngạc thích thú nhìn thêm mấy lần.
"Lăng Chi muốn vào đội công tác của chúng ta." Cố Gia Nhi nói.
"Anh có thể thêm chị ấy vào nhóm của chúng ta không ạ?" Cố Linh Y bổ sung.
Lộ Mãn gật đầu: "Chuyện nhỏ, làm ngay."
Trước mặt hai người, sau khi thêm Lăng Chi vào nhóm thì Lộ Mãn vẫy tay tạm biệt hai chị em song sinh. Anh đi xuyên qua các con phố trở về khu ký túc xá của mình, Đông Thăng Viên.
Là khu có lịch sử lâu đời nhất trong bốn khu nhưng nói trắng ra là khu tồi tàn và tổn hại chiến tranh lớn nhất, nơi này đầy ắp nam sinh Sư phạm, còn có mấy tòa nhà là nơi chứa chấp một số nữ sinh mà ba khu còn lại không đủ chỗ chứa...
Tòa nhà số 6, phòng 201-4.
Cánh cửa gỗ bong tróc sơn mang đậm phong cách đại tác của các bậc thầy trừu tượng, bản lề kêu cót két rên rỉ khiến người ta nhức răng.
Điều duy nhất đáng mừng là phòng được thiết kế bốn người, giường tầng dưới bàn học. Lộ Mãn gõ cửa bước vào, toàn bộ ba người bạn cùng phòng đã ngồi trước bàn đã đến.
Lộ Mãn đặt đồ đạc của mình vào góc, các bạn cùng phòng nghe tiếng đều nhìn qua.
Đối diện là một chàng trai vạm vỡ với cơ ngực căng phồng khiến chiếc áo phông tay ngắn như muốn nứt ra, ống tay áo bó chặt cánh tay trông có vẻ hơi chật.
Cậu ta nghi hoặc nhìn Lộ Mãn thêm hai lần rồi lên tiếng trước, giọng nói mang theo vẻ không chắc chắn: "Anh là Lộ sư huynh ban ngày phải không? Lúc em đến nhập học, chính sư huynh đã phát cho em cuốn sổ tay sinh viên."
Lộ Mãn cười giới thiệu: "Tôi tên là Lộ Mãn. Lộ trong đường đi, Mãn trong mãn nguyện. Quê ở Hà Trạch, tỉnh Lỗ."
"Vậy là chúng ta ở gần nhau đấy."
Chàng trai vạm vỡ cười hì hì: "Em tên là Lưu Ngọc Kỳ, người Tế Thị. Nói Tế Thị chắc mọi người không biết, nhà em sống ở Lương Sơn, chính là Lương Sơn Bạc trong Thủy Hử Truyện ấy."
"Tế Thị à? Đúng là huyện dưới lại nổi tiếng hơn cả thành phố thật."
Lộ Mãn cười nói: "Lương Sơn quê Khổng Tử, hồ Vi Sơn trong bài hát về đội du kích đường sắt đều thuộc Tế Thị hết."
"Đúng vậy, sư huynh."
Vừa nói, Lộ Mãn vừa đặt chiếc cốc nước trong túi lên chiếc bàn trống cuối cùng.
Hành động này khiến mấy người bạn cùng phòng ngơ ngác.
Vị sư huynh khoa Văn đến đón tân sinh viên này trông có vẻ như muốn ở lại đây qua đêm thì phải?
[Cây nữ trinh là loài cây thuộc họ olive có nguồn gốc từ miền Nam Trung Quốc. Quả chín phơi khô của cây này gọi là nữ trinh tử, là vị thuốc Nam chữa bệnh gan, thận, mắt và xương] [Tế Thị (济市) cũng là một cách gọi thành phố Tế Ninh]