Sửu Thần nói chuyện với Lộ Mãn xong lại tiến đến chỗ ba người còn lại của phòng 201-4 mà thân thiện bắt chuyện vài câu.
Còn Ngô Liêu cùng Lưu Ngọc Kỳ và Trần Uy mới chân ướt chân ráo vào trường, đối diện với một học trưởng sắp tốt nghiệp từng trải như Sửu Thần đều có chút câu nệ.
"Mấy cậu không cần căng thẳng vậy đâu."
Sửu Thần bảo họ thả lỏng một chút rồi cười nói: "Bầu không khí của Khoa Văn tụi mình cũng được lắm. Các học trưởng học tỷ cũng chỉ vào trước mọi người một hai năm thôi, đều là bạn đồng trang lứa cả nên sau này quen thân rồi sẽ không gò bó đâu."
"Nhưng mà ở một vài chỗ thì không được như vậy. Trường mình ấy, nhất là Hội Sinh viên, không biết nhiễm phải cái thói ở đâu mà còn ra dáng hơn cả mấy ông quan thật sự."
Sửu Thần lắc đầu nói: "Hồi năm nhất phải đi quân sự, có một lần tôi gọi thẳng tên một sư huynh bên hội. Lúc đó anh ta giận đến nhảy dựng lên và túm lấy tôi rồi mắng cho năm phút đồng hồ, bảo là tôi không biết trên dưới."
"Không...không biết trên dưới?" Trần Uy và Lưu Ngọc Kỳ há hốc mồm vì thấy chuyện này có hơi quá đáng. Đều là sinh viên xấp xỉ tuổi nhau, hơn nữa cũng chỉ là thân phận Hội Sinh viên thôi, có ai hơn ai đâu. Huống chi là cái kiểu tôn ti trật tự gì đó, gọi cái tên mà cũng thành không biết trên dưới được à?
Ngô Liêu thì xoa xoa cằm với vẻ mặt suy tư.
"Cho nên mấy cậu đối với các sư huynh khác nhau phải để ý phân biệt một chút. Ở Khoa Văn mình vẫn là cái kiểu thoải mái và náo nhiệt này nhiều hơn cả. Gặp phải mấy ông anh năm hai năm ba thích lên mặt ra vẻ ta đây, mấy cậu không muốn để ý thì cứ lảng tránh đi cũng chẳng sao cả."
Sửu Thần rời đi, còn mọi người tiếp tục đi về hướng cổng Bắc. Khoa Văn vừa phát xong đồ quân sự, đến lượt hai Khoa Ngoại ngữ và Báo chí đến xếp hàng. Hai khoa này cũng thuộc nhóm ngành văn học nên tỷ lệ nữ sinh đăng ký chiếm phần lớn. Phía đối diện đi tới là từng tốp từng tốp các cô gái, ánh mắt của mấy người bạn cùng phòng Lộ Mãn nhất thời không biết nên nhìn về phía nào.
"Tao nói chúng ta đăng ký vào Đại học Sư phạm Tân Hải." Lưu Ngọc Kỳ tặc lưỡi: "Có phải là tính đến đúng chỗ rồi không?"
"Xem ra là vậy." Ngô Liêu cũng có cùng cảm nhận. Nhiều em gái thế này lại đều là cái tuổi mười bảy mười tám tươi như hoa, lác đác vài cậu con trai kẹp giữa ngược lại có vẻ đáng thương.
Ngô Liêu nói: "Vừa nãy tao ghé lại hỏi trợ giảng mấy câu, trong tay anh ấy có danh sách lớp. Tao thấy rồi, khóa 06 Khoa Văn của mình có tổng cộng 54 người mà con trai chỉ có 6 người, tỷ lệ là một chín luôn đấy!"
Lưu Ngọc Kỳ huých tay Lộ Mãn: "Lộ Mãn, chúng ta đây coi như là tài nguyên phong phú tha hồ mà chọn rồi chứ?"
"Khó nói lắm." Lộ Mãn giả vờ trầm ngâm xoa xoa cánh tay bị gã đàn ông lực lưỡng tỉnh Lỗ này huých đau điếng và nói: "Vàng thỏi trong ngân hàng cũng nhiều, nhưng có liên quan gì đến nhân viên ngân hàng đâu? Làm thế nào để lấy được mới là vấn đề."
"Ờ..." Lưu Ngọc Kỳ á khẩu. Hình như cũng đúng là như vậy, gần quan chưa chắc đã được lộc.
Lộ Mãn ngắm nhìn dòng người như mắc cửi. Giữa một rừng yến oanh đủ khiến người ta hoa mắt, anh thấy chị em song sinh nhà họ Cố và Lăng Chi đang ở giữa mấy cô gái đi về phía này.
"Mấy người mặc áo vest quần Tây kia chắc là các sư huynh bên Khoa Văn rồi nhỉ?" Ngô Liêu thấy cạnh sạp báo ở cổng Bắc có mấy nam sinh ăn mặc chỉnh tề: "Hình như là đồng phục khoa mình đặt riêng, chắc là trên mình một hai khóa."
Khi họ đến gần sạp báo, có thể nghe thấy tiếng mấy sư huynh mặc vest đang bàn luận.
"Chúng mày bị làm sao ấy. Trời nóng thế này mà đã mặc đồng phục khoa rồi, không sợ say nắng à?"
"Đón tân sinh viên mà, tất nhiên phải ăn mặc bảnh bao một chút."
"Chúng mày đúng là ghê thật." Một sư huynh tỏ vẻ phục sát đất nghiêng đầu nói: "Bảo chúng mày đón tân sinh viên chứ có bảo chúng mày đón dâu đâu!"
Ai nấy đều ăn mặc như chú rể, áo vest quần Tây đồng phục khoa cộng thêm áo sơ mi trắng, còn đi giày da đen bóng loáng. Chắc đám này đến lúc cưới xin thì trang phục cũng khó mà vượt qua được cái tầm này.
"Thôi đi, nói như thể mình không mặc chỉnh tề ấy. Nhìn xem mồ hôi trên đầu kìa, chảy ròng ròng."
"Chúng mày còn đeo cả huy hiệu khoa, đúng là khoe mẽ mà——Ai thơm thế? Ối trời, lão Trương, mày còn chơi cả sáp vuốt tóc à?"
"Thế nào, quả đầu rẽ ngôi giữa này của tao có giống Quách Phú Thành không?"
"Giống hệt Hán gian, mà còn là loại có chức có quyền. Ít nhất cũng phải là phó đại đội trưởng..."
Khi Ngô Liêu đi ngang qua họ thì trong lòng chợt động. Bảo mấy bạn cùng phòng chờ một chút, cậu ta lẻn ra trước tủ lạnh của sạp báo nhanh chóng mua mấy chai nước rồi quay lại.
"Trời nóng, uống chút nước đi, tao mời."
Ngô Liêu nhét nước khoáng tinh khiết Khang Sư Phụ cho Lộ Mãn và hai người kia, rồi trong túi còn lại mấy chai Pocari Sweat thì cậu ta xách thẳng đến chỗ mấy sư huynh Khoa Văn mặc vest.
"Chào buổi sáng các sư huynh, em là tân sinh viên Khoa Văn hệ Trung Văn, mời các sư huynh mỗi người hai chai nước ạ..."
Thấy cảnh này thì Trần Uy sờ sờ bộ râu quai nón bên má, vẻ mặt béo tròn lộ rõ vẻ muốn nói lại thôi.
Cậu ta giơ giơ chai nước khoáng trên tay rồi lại nhìn bạn cùng phòng Ngô Liêu đang phát Pocari Sweat cho các sư huynh.
"Tuy rằng uống nước miễn phí của nó thì mình mang tiếng ăn của người ta, nhưng mà..."
"Cho sư huynh thì là nước ngon, cho bọn mình thì là nước lã..." Lưu Ngọc Kỳ lắc đầu không nói tiếp. Dù sao cũng là được hưởng chút ân huệ nhỏ, dù cảm thấy kỳ quái trong lòng cũng không tiện lên tiếng chê bai.
Nhưng trong lòng cứ nghẹn ứ.
"Có mục đích rõ ràng quá khiến người ta không thoải mái." Trần Uy không mở nắp chai nước: "Thôi tao không uống đâu, lát nữa trả lại cho nó."
Lộ Mãn thì bật nắp chai uống ừng ực.
Trong lòng anh nghĩ những sinh viên mới chân ướt chân ráo bước vào giảng đường có chút vụng về trong giao tiếp cũng là điều dễ hiểu.
Ngô Liêu đã có chút manh nha về cách đối nhân xử thế rồi nhưng chưa quen nên chưa chu đáo. Muốn làm thân với các sư huynh nhưng lại không nghĩ đến cảm nhận của các bạn cùng phòng, khiến cho mọi chuyện dở dở ương ương được cái lọ mất cái chai.
Tính cách của Lưu Ngọc Kỳ cũng thô kệch như vóc dáng của cậu ta, chuyện này không để ý lắm nên cho qua. Nhưng Trần Uy lại là người tinh tế hơn và khá nhạy cảm với những chuyện nhỏ nhặt, vô tình việc Ngô Liêu tặng nước ngược lại khiến Trần Uy âm thầm trừ điểm cho cậu ta.
"Hiểu biết để biết đối nhân xử thế là một chuyện, biết đối nhân xử thế mà không trở nên lọc lõi mới là bí quyết lợi hại trong giao tiếp."
Trong lúc Lộ Mãn và hai người bạn cùng phòng chờ Ngô Liêu, cặp song sinh nhà họ Cố càng lúc càng đến gần. Các chàng trai bên đường cũng không ít người chú ý đến hai cô nàng xinh đẹp tuyệt trần này, nhưng hai chị em xinh đẹp như vậy đi cùng nhau thì họ chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm nhìn.
"Cặp song sinh này! Mẹ..."
Lưu Ngọc Kỳ suýt chút nữa thốt ra một tiếng "mẹ kiếp" nhưng cố gắng nuốt ngược vào trong.
Cậu ta ưỡn thẳng lưng. Thân hình cao mét tám lăm nặng gần hai trăm cân khiến cậu ta như một bức tường hùng vĩ dựng lên bên cạnh sạp báo, khỏe mạnh và khí thế ngút trời.
"Mày dùng sức quá rồi đấy."
Trần Uy thấp hơn Lưu Ngọc Kỳ không chỉ một cái đầu, cậu ta cảm thấy áp lực từ tên to con này dồn hết về phía mình.
"Với cái thân hình này của mày thì con gái chắc sẽ tránh xa ba mét, người mà mày có thể thu hút chỉ có mấy gã tập gym giống mày thôi nhỉ?"
Tục ngữ có câu tập gym vừa phải thì hút gái, tập gym quá đà thì hút trai...
Lộ Mãn gật đầu: "Hai cô bạn học cùng khóa xinh đẹp và có khí chất như vậy, không lên xin số QQ thì quá đáng tiếc."
"Cái này..." Lồng ngực căng phồng của Lưu Ngọc Kỳ xì hơi: "Độ khó cao quá đấy, tận hai người cơ mà."
Dù chỉ có một cô gái đi một mình nhưng cậu ta còn không dám dũng cảm bắt chuyện xin thông tin liên lạc, huống chi là hai chị em giống hệt nhau cùng đi.
"Đúng vậy, mày định xin số QQ của ai?" Trần Uy tiếc nuối lắc đầu: "Mặt mũi giống nhau như đúc, dù mày xin ai thì cũng quá ngại. Người còn lại chắc chắn sẽ nghĩ tại sao lại xin chị/em mình mà không xin mình? Chẳng lẽ mình thua kém ở điểm nào sao?"
Cho nên con gái đi cùng bạn thân thì xác suất bị bắt chuyện sẽ giảm đi đáng kể.
"Chuyện này dễ thôi mà." Lộ Mãn đáp một cách đương nhiên: "Xin cả hai là được chứ sao."
"Hả?" Trần Uy nhún vai nhìn Lộ Mãn: "Vậy mày không sợ hai chị em họ nghĩ mày mặt dày à? Ai đời đi bắt chuyện mà xin luôn cả hai người?"
