Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 285: Nam nữ ở Đại học

Lộ Mãn vừa làm xong thủ tục nhập học thì học trưởng Khoa Văn Ngưu Bôn này đã chẳng coi anh là người ngoài, kéo anh đến dưới mái che bàn đăng ký tân sinh viên của khoa rồi bắt anh làm không công.

Cùng Lộ Mãn ngồi bàn trực là bốn học tỷ năm hai đều mặc đồng phục áo vest ngắn tay và váy chữ A.

"Chào bạn, trông bạn lạ mặt quá nhỉ?"

Một học tỷ ngồi gần Lộ Mãn có mái tóc dài uốn xoăn buông xõa ngang vai chủ động bắt chuyện: "Bạn là người khoa mình à?"

Lộ Mãn gật đầu. Đúng là sinh viên Khoa Văn thật, nhưng mà lạ mặt thì đúng rồi.

"Kỳ lạ thật đấy. Bọn con trai năm hai khoa mình đều bị điều đi đón phụ huynh và khuân hành lý cho tân sinh viên rồi, sao lại còn người trực ở đây nhỉ?"

Lộ Mãn cười thầm và nghĩ bụng cái khoa mất cân bằng giới tính này đúng là khó sống. Con gái bị sai như con trai, con trai bị sai như súc vật...

Lúc này, Ngưu Bôn đi đến sau lưng Lộ Mãn rồi đặt tay lên vai anh và nói với cô gái: "Hâm Địch, người nhà cả đấy."

"Sửu Thần." Kiều Hâm Địch bỗng có chút dè dặt: "Anh ấy là học trưởng mà cậu nhờ đến giúp đỡ à?"

"À, đúng đúng đúng." Ngưu Bôn cười hở cả răng: "Tớ mời cậu ấy đến vất vả lắm đấy. Cậu cũng biết mà, đến năm ba năm tư rồi thì hội sinh viên có sai bảo được bọn mình nữa đâu, hiếm lắm mới có sư huynh chịu đến giúp. Vị sư huynh này họ Lộ, các cậu hợp tác vui vẻ nhé."

"Sửu Thần..." Lộ Mãn liếc xéo anh ta một cái, còn Ngưu Bôn thì cúi xuống ghé vào tai anh lải nhải: "Làm quen với sinh viên khóa 05 đi, bí thư và cố vấn cũng sẽ đến kiểm tra đấy. Cứ siêng xuất hiện thì có hại gì đâu."

Lộ Mãn cười. Sửu Thần tuy rằng sở thích cá nhân không dám khen, nhưng là một học trưởng đủ tiêu chuẩn và con người vẫn rất tuyệt.

"Tối rảnh nhớ xem trong nhóm nhé. Tuần trước lại có phim cảm ơn đặc biệt, toàn là phiên bản kéo dài với đủ loại đồng phục đấy." Sửu Thần lại nói.

Nụ cười của Lộ Mãn tắt ngấm.

Thôi vậy, sau này nếu không có việc gì vẫn nên tránh xa Sửu Thần một chút thì hơn...

Từ chín giờ sáng, tân sinh viên năm nhất đến báo danh đăng ký dần lấp đầy không gian và xếp thành hàng dài, bàn của mỗi khoa đều chật ních người.

Khoa Văn sắp xếp bốn cô gái năm hai trực đăng ký, người thì thao tác laptop, người thì viết phiếu và lập danh sách lưu trữ, phân công rõ ràng. Việc quan trọng để họ làm, Lộ Mãn thì đứng bên cạnh giải đáp thắc mắc cho sinh viên và phụ huynh, đồng thời phát tờ rơi hướng dẫn tân sinh viên.

Dần dần khi dòng người đổ về ngày càng đông, khối lượng công việc tăng lên khiến bốn cô gái Khoa Văn có chút xoay sở không kịp.

"Bạn ơi, xin hỏi họ của bạn đọc là gì ạ?"

Kiều Hâm Địch chỉ vào chứng minh thư của một tân sinh viên, vẻ mặt áy náy cẩn thận hỏi đối phương.

"Đọc là 'khiết' , như quan tâm lo lắng ấy." Phụ huynh của tân sinh viên giải thích.

"Vâng, xin lỗi ạ."

Kiều Hân Địch vội vàng gõ chữ, dùng bộ gõ Pinyin lật xuống mãi mới tìm thấy họ không phổ biến này mà nhập vào máy tính.

Nhưng một số phụ huynh lại không được kiên nhẫn như vậy. Khi Kiều Hâm Địch lại gặp một họ mà cô không biết như chữ “Kỳ” , người phụ nữ trung niên ôm đứa con thứ hai trong lòng và đợi một lúc trong hàng, tâm trạng không tốt liền hừ một tiếng rồi nói móc.

“Họ của con tôi đọc là ‘Kỳ’ đấy. Các người chẳng phải là Khoa Văn à? Đến chữ cũng không biết hả?”

“Xin lỗi, xin lỗi…”

Trên mặt Kiều Hâm Địch lộ vẻ lúng túng, mồ hôi rịn trên trán làm mấy sợi tóc dính bết lại.

“Mẹ Khổng Tử mang họ này đấy, sao lại không biết?”

Người phụ nữ trung niên được nước lấn tới, giọng lại lớn hơn. Đừng nói là bản thân Kiều Hâm Địch bị chế giễu, ngay cả cậu con trai đến nhập học của bà ta cũng khó xử vô cùng, muốn khuyên mẹ mình bớt nói vài câu nhưng lại không dám mở miệng.

“Pinyin pinyin, đánh cái âm quỷ quái gì. Tôi còn đi học đánh máy ở nhà văn hóa huyện đấy. Người Trung Quốc có bộ gõ năm nét tốt đẹp không dùng, cô đi học chỉ biết sính ngoại.”

Lộ Mãn nhíu mày và lên tiếng với giọng lớn hơn: “Hệ thống phiên âm Hán ngữ là do các nhà ngôn ngữ học Trung Quốc phát minh ra và là đồ bản địa. Thời xưa cũng có sách ghi âm vận, đây không phải là sính ngoại.”

“Cái gì mà không phải?” Người phụ nữ trung niên vẫn cãi bướng: “Còn sinh viên Đại học nữa chứ…”

“Thím à.” Lộ Mãn gõ gõ lên bàn, hỏi bà ta: “Họ ‘Kỳ’ của con trai thím nếu bỏ đi một gạch ngang xin hỏi thím biết đọc là gì không?”

“Cái này…” Người phụ nữ trung niên nghẹn lời.

“Cũng đọc là ‘Kỳ’. Hai chữ này là cùng âm khác chữ, đều là từ ‘Kỳ Quan Thị’ thời cổ đại diễn biến thành.”

Lộ Mãn nhún vai: “Chúng tôi không biết chữ trước, thím không biết chữ sau. Chúng tôi học văn học nhập môn và ngữ dụng, thím có kinh nghiệm của người từng trải, chẳng phải là như nhau sao?”

Người phụ nữ trung niên bị nói cho cứng họng, ôm đứa con nhỏ thứ hai trong lòng, không lên tiếng nữa.

Tiễn xong hai mẹ con đến nhập học, đợi họ cầm đồ đạc đi về khu ký túc xá, Kiều Hâm Địch cảm kích Lộ Mãn: “Thật sự cảm ơn Lộ học trưởng nhiều lắm…”

“Không có gì.” Lộ Mãn thấy cô sắp bị mài mòn hết nhiệt huyết liền khích lệ nói: “Họ hiếm ở tỉnh mình cũng không ít đâu, không ai chắc chắn có thể nhận biết hết được.”

“Thế này đi, bạn dùng thử mẹo nhỏ này xem.”

Lộ Mãn nhận lấy con chuột và chuyển đổi phương thức nhập liệu sang Sogou Pinyin.

“Trước tiên nhập chữ cái ‘u’ sẽ vào chế độ chữ hình. Giống như chữ ‘Kỳ’ vừa rồi, bạn không biết phiên âm thì nhập chữ cái đầu của các nét ngang ngang phẩy sổ là có thể nhanh chóng tìm thấy chữ này.”

Lộ Mãn lập tức thao tác thử nhập “uhhps”, chữ “Kỳ” liền hiện ra trong danh sách lựa chọn.

“Còn có thao tác này nữa à?”

Kiều Hâm Địch trợn tròn mắt: “Học trưởng, anh giỏi quá…”

Cô lấy danh sách tân sinh viên chỉ vào một người: “Bạn nam này tên có hai chữ ‘Phương’ ở trên, một chữ ‘Thổ’ ở dưới…”

“Đọc là ‘Khôn’ . Bạn cũng có thể thử nhập bằng chế độ u, gõ ‘ufangfangtu’ là ra.”

“Để em thử xem!”

Kiều Hâm Địch kéo ghế về phía trước, thân trên cúi gần màn hình máy tính.

Nhưng do động tác của cô nàng quá lớn và nhanh, tay của Lộ Mãn lại đang thao tác chuột trên máy tính.

“A…”

Kiều Hâm Địch khẽ kêu lên một tiếng.

“Ờ… Xin lỗi…”

Lộ Mãn rụt tay lại.

“Không sao, không sao, học trưởng…” Mặt Kiều Hâm Địch hơi đỏ lên rồi rất nhanh liền khôi phục lại.

Đúng lúc này phía sau lưng họ vang lên một tiếng ho khe khẽ đầy gượng gạo.

"Khụ!"

Trong lòng Lộ Mãn kêu "thôi chết" một tiếng rồi chậm rãi quay đầu lại.

Một trong hai cô nàng song sinh đang trừng mắt nhìn anh đầy phẫn nộ.

"…Không đến sớm không đến muộn, cứ phải đúng cái lúc tình cờ này mà đụng phải…"

Lộ Mãn lập tức thấy đau đầu mà đứng dậy.

Cô nàng này mặc áo khoác cardigan màu trắng kem, nếu không có chuyện hai chị em đổi đồ cho nhau thì cô gái đến đây chính là Cố Linh Y.

Nhưng mà… Linh Y ư?

Lộ Mãn có chút nghi hoặc. Rõ ràng là biểu cảm ghen tuông, nhưng ánh mắt hờn dỗi kia thật sự là phong cách của bạn học Linh Y sao?

[郄] [亓] [方] [土] [Chữ đó là 堃, biến thể của chữ Khôn ở câu sau] [坤]