Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 284: Khai giảng

Sáng sớm ngày 12 tháng 9, Đại học Sư phạm Tân Hải chìm trong màn sương mỏng.

Hơn hai mươi khoa bày bàn ghế và dù che nắng, trải dài khu vực báo danh tân sinh viên giữa tòa nhà D và cổng Bắc của trường.

Dương Trạch Khải Khoa Báo chí Truyền thông sau khai giảng chính thức trở thành học trưởng năm hai. Anh ta đang sắp xếp bảng biểu và quà lưu niệm của trường trên bàn, từ xa đã thấy bóng dáng một nam hai nữ chậm rãi tiến về phía này từ cổng Bắc.

"Không cần nhìn rõ mặt tôi cũng biết ai đến."

Dương Trạch Khải cười nói với người bên cạnh.

Hai bóng dáng thướt tha của các cô gái trong làn sương mờ ảo trông gần như giống hệt nhau, một người bên trái một người bên phải chàng trai.

Trong đó, người bên trái thỉnh thoảng lại huých vào người chàng trai, xem ra trên đường đi cũng không ít náo loạn.

Dù Đại học Sư phạm Tân Hải nữ nhiều hơn nam, nhưng chàng trai có thể "trái ôm phải ấp" thế này có đốt đuốc tìm cũng khó.

"Lộ sư ca!"

Dương Trạch Khải vẫy tay về phía trước.

Trong kỳ nghỉ hè, anh ta chủ động tham gia vào nhóm dự án ảnh thẻ của Lộ Mãn. Thói quen gọi Lộ Mãn là "sư ca" của anh ta đã thành công lây nhiễm cho không ít người trong nhóm.

Lộ Mãn và cặp song sinh nhà họ Cố đến trước bàn báo danh của Khoa Báo chí Truyền thông.

Dương Trạch Khải đứng dậy nghênh đón, lúc này mới phát hiện phía sau họ còn có hai vị trưởng bối.

"Cô Phùng?"

Dương Trạch Khải vội vàng chào hỏi Phó giáo sư Phùng Văn Thu của khoa Toán. Anh từng học lớp tự chọn môn Toán đại cương của cô, ấn tượng rất sâu sắc với nữ giảng viên xinh đẹp thường xuyên chạy bộ tập thể dục này.

"Chào em."

Lúc này, Phùng Văn Thu hoàn toàn mang dáng vẻ của một người lớn tiễn học sinh đi. Bà liếc nhìn Văn Nghệ rồi dịu dàng mỉm cười với các sinh viên có mặt: "Các em cứ ngồi và bận việc của mình đi. Cô đưa hai đứa con của bạn cô đến báo danh."

"A!"

Ngồi trước bàn, một nữ sinh năm hai vẫn luôn cúi đầu vuốt ve tờ biên lai tranh thủ ngẩng đầu lên nhìn, thấy trước mặt đứng hai học muội xinh đẹp giống hệt nhau nên miệng không khỏi thốt lên kinh ngạc.

"Các học muội đến báo danh Khoa Báo chí à? Các em là...? Là song sinh sao?"

Cố Linh Y có chút rụt rè, còn Cố Gia Nhi bước lên một bước nhỏ rồi hào phóng gật đầu giới thiệu: "Chào học tỷ, bọn em đều là tân sinh viên Khoa Báo chí năm nay ạ."

Trong mắt nữ sinh lóe lên vẻ kinh ngạc rồi không ngừng nhìn trái nhìn phải cặp song sinh học muội này.

Hai người mặc váy lanh liền thân màu xanh rêu, cô em hoạt bát hơn bên trái khoác áo cardigan mỏng dệt kim màu xanh navy, còn cô em nhút nhát hơn bên phải thì mặc áo cardigan màu trắng vỏ trứng.

"Đây, đây là giống nhau hoàn toàn luôn..."

Học tỷ năm hai này công lực phân biệt song sinh còn chưa đạt đến cảnh giới đầu tiên. Trong mắt cô, hai học muội tuyệt sắc này trông không khác gì nhau.

"Khoa Báo chí Truyền thông năm nay, không, là toàn bộ Đại học Sư phạm Tân Hải."

Cô học tỷ năm hai thầm nghĩ: "Sắp bùng nổ rồi."

"Khoa Báo chí Truyền thông chào mừng các em!"

Học tỷ bắt đầu làm thủ tục đăng ký theo lệ thường: "Các học muội điền vào đơn đăng ký rồi phiền các em xuất trình giấy báo nhập học và chứng minh thư nhé."

Khi hai chị em song sinh điền vào tờ đơn, ánh mắt của học tỷ vẫn dán chặt vào khuôn mặt trái xoan tinh xảo của họ. Sáng sớm tinh mơ gặp được những cô gái xinh đẹp như vậy, tâm trạng của cô cũng trở nên tốt hơn.

"Hai em đăng ký ngành nào vậy?"

"Truyền thông Kỹ thuật số ạ."

Cố Gia Nhi ngước mắt lên nói: "Chúng em đều học ngành này."

"Ồ ồ, trùng hợp thật."

"Trùng hợp cái gì chứ?"

Lộ Mãn đứng bên cạnh khoanh tay cười giải thích: "Hai em ấy thi Đại học cùng điểm, đương nhiên là vào cùng khoa cùng lớp rồi."

Học tỷ ở bàn đăng ký nghe xong thì trợn tròn mắt kinh ngạc.

"…Vãi chưởng." Dương Trạch Khải cũng thốt lên kinh ngạc: "Chuyện này có thể lên cả bản tin đấy."

"Ừm, đài truyền hình địa phương chúng em vốn định phỏng vấn." Cố Gia Nhi cất thẻ sinh viên và biên lai nộp tiền rồi tiện miệng giải thích: "Nhưng ba em không cho đưa tin."

Lúc này Lộ Mãn lộ vẻ bất đắc dĩ. Văn Nghệ đứng bên cạnh cười và trao cho anh một ánh mắt an ủi.

Đồng chí Lão Ngoan Cố chính là khác người. Những phụ huynh khác thì từ chối nhận phỏng vấn, còn ông ấy thì trực tiếp gọi điện cho người quen ở đài không cho phái người đến nữa.

Ký túc xá là khoa đã chia sẵn từ trước chứ không chia theo thứ tự đến trước đến sau, nếu không sẽ không công bằng với những sinh viên ở tỉnh ngoài đường xá xa xôi. Học tỷ ở bàn đăng ký vừa định đưa chìa khóa ký túc xá cho hai chị em song sinh nhưng cô ấy chợt phát hiện ra một vấn đề nhỏ.

"Ôi trời. Các em ơi, ký túc xá của các em không được xếp vào cùng một phòng."

Dương Trạch Khải liếc nhìn số phòng trên chìa khóa rồi cũng có chút áy náy giải thích với Phùng Văn Thu: "Cô Phùng, xin lỗi cô, ký túc xá được phân ngẫu nhiên ạ. Hay là tạm chấp nhận vậy đi, có lẽ phải làm đơn xin đặc biệt lên khoa..."

Trong mắt họ, mối quan hệ thân thiết của hai chị em song sinh chắc chắn là muốn ở cùng nhau.

Tuy nhiên, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nhìn nhau rồi đồng thời quay mặt đi và hừ một tiếng.

"Trạch Khải học trưởng, không sao đâu ạ. Như vậy vừa hay."

Cố Gia Nhi cười chỉ vào chị gái Linh Y: "Em và chị ấy từ nhỏ đã ở cùng nhau, ở nhà cũng vậy mà ở trường nội trú cũng vậy. Em chán chị ấy lắm rồi."

"Cố Gia Nhi em đừng có gây sự." Cố Linh Y lúc này mới đủ dũng khí lên tiếng: "Là chị chán em mới đúng!"

"Dì Văn." Lộ Mãn đứng bên cạnh quan sát thì buồn cười hỏi: "Trước khi đến đây hai người họ lại cãi nhau ạ?"

"Cãi nhau thì cũng không hẳn."

Văn Nghệ nhìn hai cô con gái giận dỗi nhau mà cưng chiều cười, nói với Lộ Mãn: "Chỉ là trước ngày xuất phát, Gia Nhi và Tiểu Sương đi dạo phố, Linh Y và Lăng Chi cũng đi. Kết quả sau khi về, hai chị em họ mua được váy giống nhau. Đó, chính là hai cái đang mặc trên người đây này."

"Hai người tâm linh tương thông đến vậy chẳng phải là chuyện tốt sao?"

Lộ Mãn không hiểu chuyện này có gì đáng để cãi nhau.

"Vấn đề là hai người đều muốn mặc nó. Gia Nhi đề nghị vì người ngoài không dễ phân biệt hai người nên bảo Linh Y đi đổi một cái cùng kiểu khác màu, Linh Y cãi lại tại sao không phải em gái đi đổi."

"Đành chịu..."

Lộ Mãn nhún vai. Vợ tương lai và em vợ chính là hoàn toàn coi đối phương là người thân nhất. Thân thiết thì tốt đến mức không phân biệt được, nhưng có chút giận dỗi thì cũng không giấu giếm mà trực tiếp cãi nhau.

"Tuyệt quá."

Học tỷ ở bàn đăng ký chống cằm thích thú ngắm nhìn cặp song sinh vừa đáng yêu vừa xinh đẹp này.

"Khóa sinh viên năm 2006 này chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây."

"À... Lộ sư ca."

Dương Trạch Khải vẫy tay: "Anh cũng giống các học muội, đăng ký vào Khoa Báo chí Truyền thông à?"

"Không, em chỉ đi cùng hai em ấy đến đăng ký thôi." Lộ Mãn nói.

Học tỷ ở bàn đăng ký liếc Dương Trạch Khải một cái như nhìn kẻ ngốc: "Cậu còn gọi người ta là sư ca, còn hỏi người ta có phải sinh viên mới đến nhập học không? Chưa tỉnh ngủ à?"

"Ờ... Chuyện này hơi phức tạp."

Lộ Mãn và Dương Trạch Khải nhìn nhau cười. Lộ Mãn tiếp tục nói: "Em đăng ký Khoa Văn, chuyên ngành Văn học Tiếng Trung. Sửu Thần đã canh chừng em ở bàn đăng ký rồi, lát nữa em đưa Linh Y và Gia Nhi đến ký túc xá ổn định chỗ ở xong sẽ qua bên khoa Văn."

"Ê——Lộ Mãn!"

Cách mấy cái bàn, Sửu Thần Ngưu Bôn lớn tiếng gọi vọng lại: "Quen thân thế này rồi, đừng có mà khách sáo nữa! Mau mau qua đây đăng ký, xong xuôi thì qua bên Khoa Văn chúng tôi! Giúp các tân sinh viên khác đăng ký đi!"

Lộ Mãn vẫy tay với anh ta: "Được, không thành vấn đề!"

Sương sớm dần tan, số lượng tân sinh viên đến nhập học cũng ngày càng đông.

Những gương mặt tân sinh viên ngây ngô bỡ ngỡ và ngơ ngác ngắm nhìn tường đỏ trời xanh của Đại học Sư phạm Tân Hải, ánh mắt đảo quanh tràn đầy sự tò mò và mong đợi về cuộc sống Đại học.

"Đại học Sư phạm Tân Hải, một lần nữa bắt đầu cuộc sống Đại học hoàn toàn mới."

Lộ Mãn thầm cười: "Chiến thôi!"