"Văn Nghệ, hôm nay bà không vội đi làm sao?"
Cố Ngạn biết vợ mình thứ hai đầu tuần thường bận rộn hơn một chút, sợ bà quên mất nên nhắc nhở một tiếng.
"Tôi xin nghỉ rồi, hôm nay không đến cơ quan đâu."
Văn Nghệ vừa chậm rãi nhai vừa trả lời thắc mắc của chồng.
Cố Ngạn nhích lại gần bà hơn: "Hôm nay có việc gì sao?"
"Có." Văn Nghệ đẩy ông ra một chút rồi nhìn Cố Ngạn: "Chăm sóc một người đàn ông trung niên nào đó đầu óc không được minh mẫn."
Cố Ngạn gãi gãi sau gáy. Ông rất âm thầm hưởng thụ sự chu đáo của vợ, nhưng bây giờ trước mặt hai người trẻ tuổi là Linh Y và Lộ Mãn nên Cố Ngạn cảm thấy có chút ngại ngùng.
"Văn Nghệ, tôi tỉnh táo lắm rồi, không cần phải..."
"Vậy tôi đi cơ quan." Văn Nghệ làm bộ đứng dậy: "Tiện thể tích thêm ngày nghỉ bù."
"Ấy!"
Cố Ngạn lập tức đổi ý: "Đã xin nghỉ rồi thì ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Lộ Mãn giả vờ không nghe thấy đôi vợ chồng ân ái này đang "rải cơm chó" mà cúi đầu ăn cơm.
Nhưng mà đồng chí Lão Ngoan Cố này miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, đúng là có điểm giống con gái Cố Gia Nhi...
Quả nhiên là truyền thống của nhà họ Cố.
...
Ăn sáng xong thì Lộ Mãn cảm thấy mình cũng nên tạm biệt, nhưng anh đến đây là vì chuyện của Cố Gia Nhi nên vì phép lịch sự trước khi đi cũng nên chào hỏi Cố Gia Nhi một tiếng.
Mà cô em vợ buổi sáng đã tiêu hao hết sự hăng hái này đã buồn ngủ đến mức lên lầu ngủ lại một giấc rồi.
Lộ Mãn bèn đem ý nghĩ của mình nói nhỏ với Cố Linh Y, Cố Linh Y lúc này cũng có ý nghĩ giống anh. Hai người vừa gặp đã tâm đầu ý hợp liền quyết định cùng nhau trò chuyện thêm một lát, đợi Cố Gia Nhi tỉnh dậy thì Lộ Mãn sẽ chào tạm biệt và rời đi.
Phòng trà đã bày sẵn ấm chén và Văn Nghệ pha trà xong. Trước đó bà tiện thể giao cho Cố Ngạn và Lộ Mãn một việc vặt.
"Thả xuống một chút, đúng rồi."
Văn Nghệ và Cố Linh Y ngồi trên ghế mây. Trước mặt hai mẹ con bày món thạch Cao Quy Linh và dừa tươi cùng các loại đồ ăn vặt "không calo" ít đường khác, vừa ăn vừa chỉ huy hai người đàn ông lớn nhỏ đang bận rộn bên cạnh tủ tường.
Lộ Mãn đạp lên một cái ghế nhỏ bưng chậu cây trầu bà bằng nhựa trong suốt trên cùng của tủ tường xuống, Cố Ngạn đứng bên cạnh đón lấy và đặt xuống đất rồi thêm nước.
"Cái ghế nhỏ đó ba đứng lên còn phải rướn người mới sờ tới được chậu trầu bà ở trên."
Cố Linh Y cắn một miếng cùi dừa, sự phối hợp làm việc của ba và Lộ Mãn lại ăn ý ngoài dự kiến.
"Bây giờ đổi thành anh...đổi thành Lộ Mãn, khi lấy cây xanh xuống thật là dễ dàng."
Văn Nghệ cười cười: "Trong nhà có thêm một người đàn ông cảm giác thật là tuyệt vời."
Trong nhà mình là ba mẹ con vây quanh Cố Ngạn một người đàn ông, đôi khi rất nhiều việc nặng nhọc và việc nhà cần chiều cao đều không có ai giúp đỡ.
"Mẹ cảm thấy với thái độ hiện tại của em gái con, tâm lý của ba con cũng đã có chút dao động."
Văn Nghệ dùng giọng điệu trò chuyện nói với Cố Linh Y: "Không ngoài dự đoán, trước sau gì Tết Nguyên Đán Lộ Mãn cũng sẽ đến nhà chúng ta thôi."
"Ừm..."
Động tác xúc cùi dừa của Cố Linh Y khựng lại.
Cô lơ đãng nâng chiếc thìa nhỏ lên ăn hết cùi dừa rồi vô thức cắn chặt lấy thìa không buông.
Mẹ vẫn mong sau này anh ấy lại đến chơi, đặc biệt là vào những ngày lễ quan trọng. Điều này khiến Cố Linh Y cảm thấy rất vui.
Nhưng lý do lại là vì em gái Gia Nhi…
Lại có chút nghẹn ứ trong lòng thì phải làm sao đây?
Văn Nghệ vẫn đang tính toán: "Mấy năm trước một mình ba con không thể nào lo hết rèm cửa cho mấy phòng ngủ nên đều giao cho dịch vụ vệ sinh làm. Nhưng mà trước Tết dọn dẹp nhà cửa, cả nhà cùng tham gia một chút thì mới có không khí Tết chứ."
"Năm nay có thể thử xem, thêm cả Lộ Mãn nữa rồi chúng ta tự mình dọn dẹp cho gọn gàng."
Vậy là anh ấy không còn là người ngoài nữa sao?
Cố Linh Y thầm nghĩ trong lòng, cô nhìn mẹ Văn Nghệ nhưng không dám nói ra.
Xem ra anh ấy đã hy sinh rất nhiều. Cố gắng ăn hết món bánh rán dầu phiên bản hắc diện thạch "tuyệt tác" của mẹ thật là có hiệu quả.
Người đàn ông khi tàn nhẫn với bản thân mình thật đáng sợ…
Không lâu sau, Cố Ngạn và Lộ Mãn tưới nước cho cây trầu bà xong lại đặt lên tủ cao cho ngay ngắn.
Hai người đi tới, Văn Nghệ và Cố Linh Y mỗi người tiến lên đón họ.
"Uống chút trà đi, đổ mồ hôi hết rồi."
"Anh ơi, vất vả cho anh rồi."
Lộ Mãn ngồi xuống nghỉ ngơi một lát. Anh nhìn lướt qua hai mươi chậu trầu bà vừa được chăm sóc.
"Nhà mình nhiều cây cối quá."
"Mẹ em đặc biệt thích đó."
Cố Linh Y lấy mấy cái thạch rau câu từ đĩa bánh nhiều tầng đưa cho Lộ Mãn.
Cô cũng ăn một viên rồi nói với Lộ Mãn: "Anh ơi, anh qua bên này xem này~"
Theo hướng tay Cố Linh Y chỉ, Lộ Mãn nhìn ra ban công cạnh phòng trà. Vô số hoa cỏ tắm mình trong ánh nắng ở khu vực bán lộ thiên nhẹ nhàng đung đưa theo gió.
"Ba em chịu trách nhiệm mang về nhà, mẹ em thì chịu trách nhiệm chăm sóc."
Cố Linh Y giải thích với Lộ Mãn, giọng điệu như một đứa trẻ đang giới thiệu những món đồ quý giá cho bạn chơi.
"Từ hồi còn đi học là mẹ em đã rất thích hoa cỏ rồi. Hồi ba em chưa yêu mẹ em, mẹ vô tình nói thích hoa hồng là ba em liền chạy đến nhà công nhân lấy mấy cành về."
"Cứ như vậy đó, mẹ em nói thích hoa dành dành thì ba em sẽ tìm cho bằng được một chậu thật đẹp. Mẹ em muốn trồng hoa quế mà ba em hồi đó không có tiền mua loại đắt đỏ liền đến chợ hoa chim cảnh làm thuê rồi vác về một chậu quế quý hiếm để trừ tiền công."
"Thật tốt quá."
Lộ Mãn chân thành cảm thán một tiếng.
Hôm qua anh không để ý đến những chậu cây cảnh trong nhà cặp song sinh, nhưng nghe Cố Linh Y nói vậy thì Lộ Mãn lại nhìn kỹ những chậu hoa xung quanh.
Các loại cây cỏ hoa lá đủ màu sắc trang trí ở khắp các ngóc ngách trong biệt thự. Vô tình ở một nơi nào đó lại xuất hiện một chậu cây nhỏ xanh tốt.
Trước đây không có cảm giác gì đặc biệt. Nhưng bây giờ biết những thứ này là kết quả của tình yêu và sự chăm sóc, Lộ Mãn nhìn lại thì lại có cảm giác hoàn toàn khác.
"Điểm này thật sự phải học hỏi chú Cố." Lộ Mãn ngoài xúc động và ngưỡng mộ còn có thêm vài phần khâm phục trước những gì Cố Ngạn đã làm.
Cố Ngạn nghe thấy vậy thì ngẩng đầu nhìn Lộ Mãn.
Ông và chàng trai mà ông vẫn gọi thầm trong lòng là "thằng nhóc kia" nhìn nhau một hồi.
"Dù ban đầu vì Gia Nhi mà chắc chắn mình và thằng nhóc đó không ưa gì nhau."
Cố Ngạn thầm nghĩ: "Nhưng lời thằng nhóc nói bây giờ không giả dối mà ánh mắt cũng rất chân thành, có thể thấy được thằng nhóc thật lòng tán thành, hơn nữa còn muốn học theo những điều này."
Sau này thằng nhóc đó sẽ là một người đàn ông yêu thương vợ.
Cố Ngạn khẽ gật đầu với anh.
Những chậu cây trên sân thượng thu hút ánh mắt Lộ Mãn không ngừng liếc sang, Cố Linh Y phát hiện Lộ Mãn có hứng thú với sân thượng liền khẽ vẫy tay dẫn anh đến xem gần hơn.
Đến sân thượng quay lưng lại phòng trà, Cố Ngạn và Văn Nghệ đã cách một đoạn khá xa, Lộ Mãn quay đầu nhìn lại rồi ghé sát tai Cố Linh Y nói nhỏ.
"Nhìn thế này mới thấy những chậu hoa cây cảnh trong nhà đều là tình yêu của ba dành cho mẹ."
"Ừm, em cũng cảm thấy vậy." Cố Linh Y cũng gật đầu.
"Thật tốt quá."
Lộ Mãn chọc chọc vào cánh tay Cố Linh Y: "Linh Y, vậy từ bây giờ em hãy nuôi dưỡng vài sở thích nhé?"
"Hả?"
Đôi mắt Cố Linh Y long lanh như một vũng nước trong veo lúc này ánh lên vẻ nghi hoặc nhìn Lộ Mãn.
"Nếu không sau này anh muốn học theo chú Cố cách yêu này cũng không có đất dụng võ."
Lộ Mãn xòe tay: "Anh có thể mang thêm gì về nhà cho em?"
"Không cần anh mang!"
Cố Linh Y nghiêng người sang một bên tránh xa tên này một chút.
Lại nữa rồi, gần như ngày nào cũng phải giở trò chiếm tiện nghi!
Nhưng hai giây sau Cố Linh Y và Lộ Mãn trừng mắt nhìn nhau, họ thấy môi đối phương mấp máy, một sự ăn ý ập đến.
"Mang đồ ăn vặt!"
"Mang đồ ăn vặt!"
Đồng thanh.
