"Gia Nhi, cái đó không phải là chocolate đen đâu."
Cố Linh Y lén lút liếc nhìn mẹ mình.
"Là bánh rán mẹ làm bị cháy đó."
"Hả? Cái này..."
Ánh mắt xót xa của Cố Gia Nhi lập tức hướng về ba Cố Ngạn.
"Mẹ ơi, mẹ quá đáng thật đó."
"Tuy rằng ba không nghe lời mẹ tối qua uống say bí tỉ nhưng mẹ cũng đâu cần dùng chiêu độc ác như vậy để ngược đãi ba chứ?"
Văn Nghệ ôm sách, vẻ mặt có chút như cười như không.
Bà nấu ăn là chiêu độc ác sao?
Thì ra trong mắt cô con gái út này, việc bà nấu cơm lại khiến người ta kinh hồn bạt vía đến vậy sao?
"Gia Nhi, cái đó..." Cố Ngạn ngại ngùng nói một tiếng: "Thật ra ba không ăn."
"Ba ơi, ba may mắn là không ăn đó."
Cố Gia Nhi nghĩ ngợi rồi lại hỏi: "Nhưng mà không đúng, trong bếp còn sót lại một chút xíu đồ đen thui. Chỉ là một lớp mỏng thôi, đáng lẽ còn rất nhiều phần ban đầu bị bóc ra rồi."
Cô lại nhìn nhìn Hàm Hàm trên mặt đất: "Mẹ đút cho mày ăn hả?"
"Khụ khụ khụ." Lộ Mãn không tự nhiên ho khan.
Ánh mắt của Cố Ngạn và Cố Linh Y đều mang theo một chút đồng tình mà nhìn về phía Lộ Mãn. Cố Gia Nhi thấy ba và chị gái muốn nói lại thôi thì lập tức hiểu ra.
Mẹ đem cái món ăn kinh dị đó cho Lộ Mãn rồi!
"Mẹ!"
Cố Gia Nhi kinh ngạc. Cô dậm chân: "Mẹ không biết làm thì đừng làm cho anh ấy ăn chứ!"
"Gia Nhi, Gia Nhi." Lộ Mãn vẫy vẫy tay bảo cô nàng bình tĩnh lại.
Văn Nghệ bị con gái út nói một câu thì cũng lộ ra vẻ áy náy: "Mẹ đã xin lỗi Lộ Mãn rồi..."
Ánh mắt của bà lại đảo qua giữa hai cô con gái.
"Gia Nhi, con và chị con thật là đồng bộ không ai kém ai."
Văn Nghệ nhớ lại lúc cái đĩa đồ ăn kinh dị kia được bưng lên bàn, cô con gái lớn Cố Linh Y của bà cũng phản ứng đặc biệt mãnh liệt giống như bây giờ.
"Câu con vừa nói ấy."
Văn Nghệ vuốt cằm: "Giống hệt như những gì Linh Y nói lúc ăn sáng, cả nội dung lẫn ngữ khí đều giống nhau như đúc."
Chị cũng đã nói như vậy sao?
Cố Gia Nhi có chút không tin. Chị gái Cố Linh Y đâu phải là người như vậy. Hơn nữa bình thường cô cứ quấn lấy mẹ mà líu ríu suốt ngày nên khi trong lòng nóng nảy nói với mẹ những lời có chút nặng nề, Văn Nghệ cũng đã quen rồi.
Nhưng Cố Linh Y không giống cô, chị ấy thậm chí rất ít khi nói "không" với ba mẹ mà trăm phần trăm nghe lời.
"Mẹ thấy chưa?"
Cố Gia Nhi càng tức giận hơn: "Ngay cả Linh Y cũng không chịu nổi nữa rồi!"
Người nói vô tâm người nghe hữu ý. Cố Linh Y dựa vào bên trong ghế sofa cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.
Chị không phải là không chịu nổi, Gia Nhi. Chị cũng giống như em thôi, không nỡ để Lộ Mãn chịu khổ...
Cố Gia Nhi ầm ĩ cãi nhau với Văn Nghệ. Văn Nghệ tự nhận mình đuối lý và có ý tốt nhưng làm việc xấu, liền liên tục hứa với con gái lần sau đảm bảo chú ý và sẽ không làm những món ăn chưa thạo cho Lộ Mãn nữa.
"Mẹ ơi, chúng ta chốt rồi nhé."
Cố Gia Nhi chuyển sang vui vẻ: "Sau này anh ấy đến nhà mình chơi, mẹ sẽ không đột nhiên nảy ra ý tưởng kỳ quái mà làm những món ăn mà ngay cả mẹ cũng không biết hậu quả nữa nhé."
Lần sau, sau này, còn đến nữa.
Nghe hai mẹ con tự nhiên thảo luận những từ ngữ như vậy, Cố Ngạn im lặng uống một ngụm trà.
Còn chưa tiễn khách ra khỏi cửa đã mong chờ lần sau với cả sau này rồi.
Được mẹ hứa hẹn, Cố Gia Nhi vui vẻ hẳn ra, đến cả giúp việc cũng nhanh nhẹn và tháo vát hơn. Cô bé pha trà la hán quả hoa nhài cho Văn Nghệ, đưa sách rót nước rồi lại lấy gối dựa và chăn điều hòa cho Cố Ngạn.
Bước chân cô nàng nhẹ nhàng như bay, nếu không có vài câu nhắc nhở của Văn Nghệ thì có lẽ cô đã bay lên mất rồi.
Cố Ngạn có thể cảm nhận rõ ràng con gái út Gia Nhi khi ở trước mặt Lộ Mãn và khi ở nhà ngày thường là hai trạng thái hoàn toàn khác nhau.
"Thằng nhóc này thật sự tốt đến vậy sao?"
Con gái mình vì một thằng con trai bên ngoài mà trở nên hiểu chuyện và trưởng thành hơn.
Cố Ngạn luôn cảm thấy chua xót trong lòng về điều này.
Gần đến trưa, Lộ Mãn vẫn ở lại nhà họ Cố trò chuyện thêm một lúc.
Văn Nghệ hỏi anh nhiều chuyện vặt vãnh trong gia đình bao gồm cả những trải nghiệm ở Đại học Sư phạm Tân Hải, kế hoạch học tập trong tương lai, và vô tình hỏi thăm về cuộc sống hàng ngày của anh và Cố Gia Nhi.
Cố Ngạn có vẻ như đang bật TV rồi vặn nhỏ tiếng và nhìn chằm chằm vào phim, nhưng thực chất tai ông gần như dựng đứng lên mà chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Văn Nghệ và Lộ Mãn.
Lộ Mãn nhân cơ hội này nhấn mạnh mức độ quan hệ của anh và Cố Gia Nhi nhưng không trực tiếp nói rõ chuyện chia tay. Dù sao trước đó Cố Gia Nhi cũng luôn nói với ba mẹ rằng "không hẹn hò mà chỉ là bạn bè", anh cũng thuận theo lời cô bé mà miêu tả mối quan hệ của họ là thanh mai trúc mã thuần khiết, anh trai chăm sóc em gái.
Cố Gia Nhi đứng bên cạnh khổ sở nhăn nhó mặt mày.
Văn Nghệ lặng lẽ nghe Lộ Mãn nói và lại nhìn cái miệng của con gái gần như trề ra đến mức có thể treo cả bình dầu, bà từ từ thả lỏng một sợi dây trong lòng.
Bà đã nghĩ đến tình huống khó xử nhất là hai đứa trẻ bốc đồng yêu đương ầm ĩ rồi thề non hẹn biển nhất định phải có nhau.
Nhưng tình hình hiện tại giữa con gái và Lộ Mãn dường như không phải là tình yêu chớm nở ban đầu, cũng không đến mức phải chống đối ba mẹ vì tình yêu.
Mà giống như là sự cảm mến vừa đủ, nhìn ánh mắt ủ rũ của con gái là hiểu ngay.
Khi nghe rõ những gì Lộ Mãn nói, Cố Ngạn cũng coi như trút được một nửa gánh nặng trong lòng.
Chuyện tình cảm của con gái, ông là ba vốn không tiện can thiệp, vì xét cho cùng đó là chuyện riêng của con gái nên không phải chuyện gì con cũng nghe theo mình. Nếu ông can thiệp quá sâu vào mọi chuyện thì ngược lại sẽ trở thành hành vi tiêu cực của một người ba thích kiểm soát.
Mặc dù phần lớn tâm trí của Cố Gia Nhi hiện tại đều đặt vào cậu con trai nhà người ta, nhưng Lộ Mãn lại không hùa theo kiểu yêu đương mù quáng mà dường như giữ một khoảng cách lý trí với con gái ông.
Đây là tin tốt nhất rồi. Một trong những điều Cố Ngạn không mong muốn nhất là Cố Gia Nhi chỉ có tình yêu non nớt trong đầu, từ đó đưa ra những quyết định bốc đồng khiến ba mẹ lo lắng và khiến sau này cô bé phải hối hận.
Những chuyện sau này chỉ có thể xem con gái và thằng nhóc kia phát triển thế nào. Cố Ngạn biết mình chỉ có thể nhắc nhở và khuyên bảo.
Ngay lúc đó thì Cố Linh Y ra mở cửa. Lăng Chi hôm qua thấy tình hình không ổn liền chuồn êm, đôi mắt phượng chớp chớp vẻ tò mò đến thăm dò xem Lộ Mãn sau khi bị phụ huynh của cặp song sinh "tam đường hội thẩm" thì thế nào.
Hôm nay là ngày làm việc nhưng người nhà họ Cố lại tề tựu một cách bất ngờ, cả hai vị phụ huynh đều bỏ việc mà ở nhà không đi đâu cả.
"Chú, dì." Lăng Chi vừa ngạc nhiên vừa chào hỏi: "Con cứ tưởng buổi chiều chú dì bận đi làm nên con định đưa Linh Y và Gia Nhi đến trường."
"Lăng Chi, hay là các con cứ đi cùng các bạn khác nhé." Văn Nghệ cười gật đầu.
"Vâng ạ. Nhưng cô giáo chủ nhiệm chỉ nói sơ qua về vấn đề đăng ký nguyện vọng rồi phát cho mỗi người một quyển sách để tự chọn, Linh Y và Gia Nhi chắc không cần đến đâu ạ."
Lăng Chi nhìn hai cô bạn thân song sinh của mình: "Chắc chắn là họ sẽ đăng ký vào Đại học Sư phạm Tân Hải rồi, ngoài trường đó ra chẳng lẽ họ còn có ý định nào khác sao?"
