"Anh ơi, anh muốn làm gì đấy?"
Cố Linh Y chợt cảnh giác.
Cô ngồi nghiêng trên thảm, thân hình nhỏ nhắn trốn sau lưng Hàm Hàm.
"Em cảnh cáo anh đó, không được làm bậy."
"Anh làm gì được chứ? Đây là nhà em mà."
Cố Linh Y chống cằm lên đỉnh đầu Hàm Hàm giống như một con chim én nhỏ trong tổ ngước mắt nhìn ra ngoài: "Không ở nhà em cũng không được làm bậy."
Lộ Mãn cười không nói gì. Đợi đến khi nhập học Đại học theo ý nguyện của hai chị em song sinh và diễn biến của kiếp trước, hai cô nàng này chẳng bao lâu sẽ muốn thuê căn hộ bên ngoài trường chứ không ở ký túc xá nữa.
Đến lúc đó tìm cơ hội thuê một căn bên cạnh nhà cô hoặc mua luôn cũng được.
Muốn sống chung với bạn học Linh Y khó lắm, nhưng cứ tiếp tục làm hàng xóm bên cạnh cô thì cô chẳng tìm được lý do gì để từ chối cả.
Rồi thì cô ấy sẽ hết đường chối từ. Lúc rảnh thì sang chơi kiếm cớ mè nheo, rồi đến cảnh quen thuộc chung phòng không chung giường, chung giường không chung chăn, chung chăn…
Còn bây giờ, Lộ Mãn nhìn xuống đôi tay trắng nõn nà của cô.
"Chúng ta đã hẹn rồi, ba ngày một lần nắm vuốt mà em còn nợ anh một lần."
Lộ Mãn ghé sát lại gần: "Anh còn chưa dùng đến quyền lợi này đâu."
"Anh ơi, anh còn dám nói cơ đấy."
Cố Linh Y bĩu môi khinh bỉ: "Em có bao giờ trừ đi 'số dư' nắm tay của anh đâu. Nhưng anh tự tính xem anh viện đủ loại lý do kỳ quái, số lần nắm tay còn ít chắc?"
Lộ Mãn há miệng, vốn còn định ba hoa vài câu lý lẽ cùn định lừa gạt Cố Linh Y.
Nhưng Cố Linh Y không cho anh cơ hội. Điều khiến anh bất ngờ là cô nàng vừa nói xong liền đi đến ngồi bên cạnh anh.
Cố Linh Y nhìn đi chỗ khác mà không thèm nhìn anh để ra vẻ không để ý đến đề nghị nắm vuốt của anh, nhưng đồng thời bàn tay mềm mại của cô lại mò mẫm về phía lòng bàn tay Lộ Mãn.
"Em sờ nhầm rồi."
Lộ Mãn buồn cười nhìn bàn tay của bạn học Linh Y mò lung tung đến đầu gối anh.
Cô nàng này quả nhiên không có kinh nghiệm gì về chuyện nam nữ, cô ấy cũng không sợ sờ nhầm chỗ khác…
"À à..."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Linh Y đỏ lên vì xấu hổ, cô liếc mắt nhìn vị trí tay của Lộ Mãn rồi vươn tay ra nắm lấy.
Bàn tay Lộ Mãn cảm nhận được cảm giác ấm áp mềm mại và ngón tay khẽ vuốt ve, khi lướt qua các đốt ngón tay của cô lại cảm thấy như đang vuốt ve một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.
Lộ Mãn lúc này không khách khí nữa mà nắm lấy bàn tay của Cố Linh Y rồi kéo cô lại gần mình hơn, vai kề vai, vài sợi tóc vương trên người anh.
Một khoảnh khắc đủ đầy và hạnh phúc.
Hàm Hàm nhìn chằm chằm hai người. Nó không hiểu tại sao loài người ngu ngốc lại đột nhiên không cử động. Là đói bụng sao? Không còn sức lực để động đậy à?
Nó tràn đầy năng lượng lao đến trước mặt Lộ Mãn và Cố Linh Y, hai chân trước dùng sức đạp lên thảm nhảy sang trái rồi lại lập tức đạp và nhảy sang phải, lặp đi lặp lại nhiều lần hăng say không biết mệt.
Lộ Mãn bị con chó này lắc lư trước mặt đến hoa cả mắt.
"Sao?"
Lộ Mãn bất mãn nói với con chó: "Mày phản đối mối hôn sự này à?"
"Anh ơi, anh im đi nha."
Cố Linh Y bị anh nắm vuốt thì dứt khoát dùng móng tay cào mạnh lên mu bàn tay anh và để lại một vết lõm hình trăng lưỡi liềm.
Cái gì mà hôn sự chứ, mới nắm tay đã nghĩ đến chuyện kết hôn sau này à?
Nếu thật sự đồng ý hẹn hò với anh thì chẳng phải anh sẽ ngày ngày mơ tưởng đến chuyện sinh con hay sao?
Cố Linh Y cảm thấy với những gì cô biết về Lộ Mãn hiện tại thì chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra, tên này có thể nghĩ trước được cả ba bước ấy chứ.
Đặc biệt là trong chuyện yêu đương và mấy chuyện sắc sắc.
"Không liên quan đến anh."
Cố Linh Y luồn tay xuống gầm giường lôi ra một hộp thức ăn cho chó.
"Em còn tích trữ đồ ăn vặt cho chó dưới gầm giường à?"
"Không phải em! Là Hàm Hàm tự làm đấy."
Cố Linh Y phồng má: "Nó thừa lúc chúng em không để ý mà lén lấy một hai hộp đồ ăn sấy khô trên kệ để giấu vào các góc trong nhà. Mẹ kiểm tra đồ ăn dự trữ cho thú cưng thường xuyên phát hiện thức ăn cho chó tự dưng vơi đi rất nhanh."
"Rồi dọn dẹp nhà cửa còn có thể tìm thấy đồ Hàm Hàm giấu ở những nơi không ngờ tới hả?"
"Đúng!"
"Con chó ba mươi cân, hai mươi chín cân là mưu mô." Lộ Mãn cười đánh giá.
"Gâu." Hàm Hàm kêu một tiếng không biết là phản đối hay đồng ý.
"Phụt ha ha ha——anh ơi, sao anh có thể miêu tả Hàm Hàm chuẩn xác thế chứ."
Cố Linh Y cười đến cong cả mắt. Khoảnh khắc này cô dường như có cảm giác cuộc sống này nên có sự tồn tại của Lộ Mãn, có những lời trêu chọc mặt dày của anh và có những câu đùa hài hước của anh.
Có sự thân thiết và đồng hành của anh.
Cố Linh Y nắm tay anh lén siết chặt hơn một chút.
Cô lại cầm hộp thức ăn giơ trước mặt Lộ Mãn: "Anh mở giúp em đi."
Lộ Mãn cười và vui vẻ làm theo.
Rõ ràng là hộp thức ăn mà cả hai tay cô đều có thể tự mở được nhưng cô không muốn buông tay anh ra.
Hai người cứ thế ngượng ngùng nắm tay không buông, dùng tay còn lại hợp sức mở một hộp thức ăn.
Hành động ngốc nghếch và trẻ con.
Nhưng Lộ Mãn lại cảm thấy đây là một điềm báo tốt.
Một trong những dấu hiệu của việc yêu đương chính là khi đối diện với đối phương không thể kiềm chế được sự ngốc nghếch.
Người thông minh không sa vào lưới tình, nhưng luôn có những người nối tiếp nhau biến thành kẻ ngốc mà rơi vào đó.
"Nó chỉ đơn giản là thèm ăn thôi."
Cố Linh Y để Lộ Mãn cầm hộp thức ăn: "Anh đút cho nó ăn đi, giúp Hàm Hàm giữ hộp."
"Sao còn phải giữ nữa..."
Sự nghi ngờ của Lộ Mãn giây tiếp theo đã có lời giải đáp.
Hàm Hàm há mõm vùi vào hộp thức ăn, vì mõm nó to hơn hộp nên suýt chút nữa làm đổ thức ăn ra đất.
Lộ Mãn vội vàng giữ chặt hộp, còn Hàm Hàm ăn ngấu nghiến và nhai rất hăng say.
"Thế nào, mở mang tầm mắt chưa?" Cố Linh Y mỉm cười hỏi.
"Anh tin là cái thứ này đói quá ăn cả thịt chó luôn ấy chứ." Lộ Mãn bĩu môi.
"Ai cho nó uống sữa thì là mẹ, ai cho nó ăn bữa trước thì bữa sau nó sẽ quấn lấy người đó."
Cố Linh Y dùng dép lê chạm nhẹ vào bụng Hàm Hàm.
"Giờ thì không sợ nó không chào đón anh nữa rồi. Anh ơi, anh có thể thử nắm vuốt nó xem sao."
Lộ Mãn gật đầu. Tay anh đang đặt trên đầu gối vừa định động đậy thì Hàm Hàm thè lưỡi, dừng việc ăn uống lại mà hướng về phía Cố Linh Y rồi gật đầu.
Con chó kỳ lạ này lại nhanh chân đặt cái chân của nó lên tay Lộ Mãn trước.
Còn ấn ấn hai cái.
Lộ Mãn: …
Cố Linh Y: …
"Con chó này đúng là chó thật."
Lộ Mãn dở khóc dở cười. Con chó này cố tình đúng không nhỉ?
"Anh nói xem nó thông minh hay hàm hàm đây?"
Cố Linh Y xoa xoa đầu con chó Hàm Hàm: "Chiếm tiện nghi của tao à? Tao gọi là gọi anh ấy chứ không phải gọi mày!"
Nhưng mà nghĩ đến đây, cô khẽ cười một tiếng rồi liếc nhìn Lộ Mãn: "Nhưng mà hình như cũng chẳng khác gì. Không có gì khác biệt cả."
Lộ Mãn nhìn thẳng vào mắt cô. Được đấy, giờ đã biết phản công rồi.
Lộ Mãn chỉ chỉ Hàm Hàm. Con chó chết tiệt này giờ lại nằm bò dưới chân Cố Linh Y: "Thế thì vẫn có chút khác biệt đấy."
[Tên chó Hàm Hàm (函函) đồng âm với chữ hàm hàm (憨憨) ở chỗ này, có nghĩa là ngáo ngơ]