Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 238: Chiêu đãi của mẹ vợ tương lai

Xem ra em gái Gia Nhi thực sự rất buồn ngủ. Cố Linh Y nghe thấy em ấy rên hừ hừ vài tiếng, sau đó liền có tiếng ngáy khe khẽ "khò~ khò~" đều đều.

Cố Linh Y kéo tấm chăn mỏng mùa hè đắp trên người em gái Gia Nhi để che kín bụng em âyd. Cô cúi xuống hôn nhẹ lên má em gái rồi đi đến tủ quần áo thay bộ đồ mặc ở nhà.

Cô chọn một chiếc váy dài liền thân hở vai không tay. Họa tiết trên váy chủ yếu là những cành hoa màu xanh mực, những đóa tường vi hồng phấn đang hé nụ không tranh đua khoe sắc mà ngược lại trở thành điểm xuyết làm nền, nhờ vậy mà toàn bộ chiếc váy mang phong cách nhẹ nhàng và thanh thuần thoát tục.

Cố Linh Y đến phòng ăn thì thấy Lộ Mãn và ba mẹ cô đã dùng bữa, so với lần đầu gặp mặt ngượng ngùng hôm qua thì đây đã là một cảnh tượng buổi sáng hòa thuận đáng kể.

"Canh cá nhỏ này là loại cá chỉ dài vài centimet chứ không lớn hơn được nữa, ở vùng sông nước của chúng ta đấy, phải làm thành canh mới ngon."

Cố Ngạn vừa cầm một cái bánh bao hấp ăn sáng vừa húp một ngụm canh cá, lại vừa trò chuyện với Lộ Mãn.

"Hồi xưa ba con với chú làm công học việc ở xưởng của người ta, ba con vác tới một bao bánh đa với món dưa cải muối cay tự làm ở nhà đựng trong lọ ăn liền cả tuần."

"Hồi đó công nhân mời khách, bữa sáng chỉ có một bát canh cá nhỏ này thôi. Ngon đừng hỏi luôn."

"Chú còn xúi ba con xuống bờ sông vớt loại cá nhỏ này mang đến nhà mẹ con rồi bảo bà ấy nấu cho hai người một bữa canh cá nhỏ. Lần đó chú nhớ rõ lắm, bột mì pha xong rồi treo lên, nhà bà ngoại lại thiếu dầu nên chú với ba con lại đi mượn được nửa chai, chiên cá nhỏ xong tranh thủ chút dầu ít ỏi đó chiên thêm chút viên rau và cà tím."

"Chú Cố và ba con hồi đó điều kiện vật chất còn thiếu thốn, muốn ăn một chút gì đó cho ngon miệng cũng phải tốn công sức."

"À đúng rồi, cho nên mới nói cuộc sống hạnh phúc bây giờ không dễ dàng gì đâu, ăn no mặc ấm cũng chỉ là chuyện của những năm gần đây thôi. Năm nay Duy Thành bên kia hạn hán lớn, rau quả toàn tỉnh đều bị ảnh hưởng ít nhiều..."

Cố Linh Y cảm thấy vô cùng vui vẻ khi thấy ba và Lộ Mãn trò chuyện với nhau một cách tự nhiên như vậy.

Khóe miệng cô nở nụ cười, sau khi chào hỏi mọi người thì cô rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Lộ Mãn.

Cố Ngạn thấy cô con gái lớn thong thả đi đến bên cạnh Lộ Mãn, đầu óc ông vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự hỗn loạn nên còn ngây ra mất hai giây.

Là Linh Y ư?

Nhìn động tác tự nhiên mà nhích lại gần Lộ Mãn kia khiến ông trong thoáng chốc còn tưởng là cô con gái út Gia Nhi, mình nhận nhầm con gái rồi.

"Linh Y? Em gái con đâu?"

"Gia Nhi lại buồn ngủ rồi nên ngủ thêm giấc nữa. Chúng ta không cần đợi em ấy đâu, em ấy còn có bánh mì mua sẵn nên tỉnh dậy cũng không lo bị đói."

Cố Ngạn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Ông và Văn Nghệ đang ngồi ở một bên mà bên kia chỉ có Lộ Mãn, nếu con gái Linh Y lại ngồi sát vào họ nữa thì vị trí ngồi của khách sẽ có chút mất cân đối.

Văn Nghệ gắp cho con gái một cái bánh bao áp chảo, Cố Linh Y vừa định há miệng cắn thì cô bỗng nhiên khịt khịt mũi và nhíu mày.

"Mẹ."

Nghe thấy một mùi thức ăn kỳ lạ, Cố Linh Y dè dặt hỏi: "Mẹ còn làm gì trong bếp nữa à?"

"Ôi trời, chết rồi!"

Văn Nghệ hốt hoảng đứng dậy: "Trong chảo điện còn đang nướng bánh, mẹ nghe ba con nói chuyện nên quên tắt mất rồi!"

Cố Linh Y: …

"Con gái à." Cố Ngạn cầm bánh ngô che đi nụ cười hả hê trên môi: "Nhà mình thuê được cô giúp việc nấu ba bữa là một trong những quyết định sáng suốt nhất của ba."

"Vâng ạ." Cố Linh Y nhịn cười nhỏ giọng đồng tình với ba.

"Đây rồi."

Văn Nghệ bưng một đĩa bánh rán dầu tới.

Bà đẩy đĩa bánh về phía trước bàn: "Xin lỗi nhé, Lộ Mãn. Dì vốn nghĩ là con sáng sớm đã đi chuẩn bị bữa sáng cho chúng ta, dì thấy áy náy quá."

"Đây là hoa hoè mang từ nhà bà ngoại của Linh Y và Gia Nhi về, dì vốn dĩ định tự tay làm cho con một bữa sáng đơn giản. Nhưng làm ra thế này thì không biết con có nếm được tay nghề của dì không nữa, thôi cứ thử xem có hợp khẩu vị không, ăn được chút nào thì ăn nhé."

"Dì làm thì con phải ăn hết chứ ạ."

Lộ Mãn cười rồi đưa đũa gắp một miếng bánh rán hoa hoè.

Màu vàng ruộm và giòn tan, trông cũng khá ngon miệng.

"Linh Y, em cũng ăn chút đi?"

Cố Linh Y như đối mặt với đại địch: "Anh ơi...anh đợi đã..."

Anh có lẽ còn chưa biết trình độ nấu nướng của mẹ em đâu…

Cố Linh Y nhanh tay hơn Lộ Mãn một bước, gắp miếng bánh rồi lật mặt sau lên.

Mặt sau một màu đen thui.

Cố Linh Y: …

Lộ Mãn: …

Cố Ngạn thấy vậy cũng không lấy làm lạ, mặt không đổi sắc húp một ngụm canh cá nhỏ.

"Mẹ!"

Cố Linh Y vội vàng nói: "Mẹ làm thế này thì sau này anh ấy còn dám đến nhà mình nữa không?"

"Linh Y..."

Văn Nghệ đột nhiên bị khí thế của con gái lớn làm cho sững sờ. Bà hơi ngại ngùng giải thích: "Mẹ cũng muốn thử thôi mà, lần trước bà ngoại các con rán bánh mẹ đứng bên cạnh học suốt đấy chứ..."

"Mẹ biết rõ tay nghề nấu nướng của mình lúc lên lúc xuống mà, cứ động đến dầu mỡ là mẹ không kiểm soát được lửa."

Cố Linh Y liếc nhìn Lộ Mãn đang cười khổ bên cạnh, trong lòng chỉ muốn nói vài câu bênh vực anh: "Mẹ ơi, mẹ không biết làm thì đừng cố làm chứ. Anh ấy ngại không dám chê đâu, mẹ nỡ để anh ấy ăn đồ cháy khét à!"

Lộ Mãn cũng bị Cố Linh Y làm cho giật mình. Cô nàng này đột nhiên như biến thành em gái mình vậy, vừa đanh đá vừa đáng yêu.

Cố Ngạn đứng bên cạnh cũng có chút mơ hồ.

Linh Y trong mắt người ba này luôn là người dịu dàng và ngoan ngoãn.

Huống chi là đối với mẹ cô bé là Văn Nghệ, vậy mà có một ngày ông lại thấy con gái lớn Linh Y khí thế ngút trời như vậy.

Có phải vì cô bé sợ người mà em gái thích vì tay nghề nấu nướng khó nói của Văn Nghệ mà có ấn tượng không tốt về gia đình không?

Cho nên với tư cách là chị gái và lại đúng lúc em gái không có ở đây nên cô bé thay Gia Nhi lên tiếng, có chút quan tâm quá mức chăng?

Nói thì nói vậy nhưng như thế này lại có vẻ là con gái lớn Linh Y và Lộ Mãn có quan hệ thân thiết đến mức hơi quá…

Cố Ngạn bưng bát canh lên. Chắc là ông vẫn chưa tỉnh rượu nên đầu óc lơ mơ thành ra suy nghĩ lung tung rồi.

Sao có thể chứ, chắc là ông nghĩ nhiều thôi.

"Linh Y, không có gì đâu mà."

Lộ Mãn cầm đũa gẩy gẩy bóc một nửa miếng bánh rán như bóc lớp giấy dán để tách phần cháy đen ra, chỉ để lại phần vàng ruộm bình thường.

"Bỏ chỗ cháy là được mà."

Ánh mắt Cố Linh Y có chút thương cảm: "Anh ơi..."

Nể mặt mẹ vợ tương lai nên Lộ Mãn không thể không ăn. Anh đưa miếng bánh vào miệng nhai vài cái.

Sắc mặt anh suýt chút nữa thì biến đổi.

Cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, Lộ Mãn khó khăn nuốt miếng bánh rán.

"Cũng ngon mà?"

Ánh mắt Văn Nghệ sáng lên. Tay nghề thử thách độ khó của mình được công nhận rồi, cuối cùng cũng không ai chê bà nấu ăn cái này không được cái kia không xong nữa.

Ý nói hai ba con nhà kia ăn cơm mà còn kén cá chọn canh.

Văn Nghệ liếc xéo Cố Ngạn một cái rồi nhìn sang Lộ Mãn, ánh mắt càng thêm dịu dàng.

"Lộ Mãn, thích thì ăn nhiều một chút. Dì cũng không làm nhiều đâu."

"Vâng, cảm ơn dì ạ."

Lộ Mãn cắn răng chậm rãi ăn hết món ăn được mẹ vợ đặc biệt quan tâm mà làm.

Cố Linh Y không đành lòng nhìn tiếp nên cúi đầu lấy điện thoại ra gửi tin nhắn.

【Linh Y】: Anh ơi, anh nói thật cho em biết đi

【Linh Y】: Mẹ làm có ngon không?

Lộ Mãn cũng tranh thủ lúc vừa ăn thêm một miếng mà nhắn tin trả lời Cố Linh Y.

Cố Linh Y không cần đợi anh gửi đến mà nghiêng đầu nhìn một cái đã thấy được lời thật lòng mà Lộ Mãn đang gõ.

【Lộ Mãn】: Sao có thể làm món ngon thành cái vị này chứ... Linh Y, chú Cố là đại gia về dầu công nghiệp à? Chẳng lẽ dầu ăn nhà em cũng tiện dùng không mất tiền luôn hả?

Cố Linh Y đầy vẻ thương hại nhìn Lộ Mãn rồi không nhịn được cười.

【Linh Y】: Ai bảo anh vì lấy lòng mẹ em mà làm ra vẻ ta đây

【Lộ Mãn】: Bánh này nhiều dầu quá... Anh cảm thấy hôm nay cả ngày không cần ăn gì nữa luôn ấy...

[Duy Thành (潍城) là một quận của thành phố Duy Phường tỉnh Sơn Đông] [Cái này tên gốc là 槐花油饼, là một loại pancake làm bằng cách trộn hoa hoè với bột mì cùng trứng và nêm gia vị, sau đó bỏ vào rán trên chảo làm pancake có phết một lớp dầu mỏng]