Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 243: Ngắm chân

“Nhất thiết phải xỏ hết từng đôi sao?”

Cố Linh Y ngồi trên ghế máy tính khẽ co chân trái lại, chân phải duỗi ra phía trước, mu bàn chân hơi căng lên, các ngón chân trắng nõn có chút bồn chồn chạm nhẹ trên thảm.

Cô cảm thấy hình như có gì đó không ổn.

“Linh Y, vừa nãy em tự thử rồi đấy. Cái kiểu thắt nút này cần phải định hình cố định ở đó thì mới dễ làm.”

Lộ Mãn đặt một đôi giày thể thao màu xanh nhạt lên đùi, ánh mắt anh dường như rất tự nhiên như thể đây chỉ là một chuyện bình thường.

“Nhanh lên một chút, cảm giác chỉ cần thêm một lát nữa là có thể buộc xong hết rồi.”

“Vâng.”

Vì Lộ Mãn quả thật sau khi cô xỏ giày vào chân thì tốc độ thắt nút đẹp mắt tăng lên rất nhiều, vậy nên Cố Linh Y không nghi ngờ gì mà chỉ cho rằng thật sự cần hai người hợp tác thì mới có hiệu quả tốt.

Cô nhấc bàn chân lên đặt vào chiếc giày trên đầu gối Lộ Mãn.

Khi cô đẩy chân về phía trước để xỏ chặt giày thì tay Lộ Mãn đặt ở bên cạnh nên mắt cá chân chạm vào lòng bàn tay anh.

“Hơi nhột…”

Cố Linh Y theo bản năng rụt bàn chân trần trắng nõn lại.

Thật ra cảm giác của cô không chỉ là nhột.

“Em lớn thế này rồi mà chân vẫn còn chỗ nhạy cảm à?”

“Không phải!”

Cố Linh Y bị anh chọc tức lại ngoan ngoãn xỏ chân vào giày.

Lộ Mãn nhanh chóng thắt xong dây giày: “Chân kia.”

Anh muốn nhắc Cố Linh Y nhanh tay lên bèn dùng ngón trỏ khều nhẹ vào bắp chân cô, mu bàn tay lướt nhẹ xuống theo làn da mềm mại.

“Á!”

Bắp chân bị chạm vào của Cố Linh Y bỗng nhiên như bị rút hết sức lực.

Cô cắn môi: “Anh…anh ơi, bỏ tay ra, đừng…”

Giọng nói của cô nàng mềm mại ngọt ngào, âm điệu gấp gáp mang theo chút uyển chuyển quyến rũ và nghe có vẻ hơi nũng nịu.

“Em làm quá vậy?”

Lộ Mãn vừa nghe thấy giọng cô liền khẽ ho một tiếng.

“Khụ, thả lỏng một chút. Chúng ta đâu có làm gì xấu đâu, không cần phản ứng thái quá như vậy.”

Không cần phản ứng thái quá sao?

Cố Linh Y nhìn anh tập trung vào dây giày và mắt cá chân mình nhưng không nói ra được có gì không đúng.

Nhưng cô cứ cảm thấy mơ hồ, hai người như vậy có gì đó rất kỳ lạ.

“Từ từ, em nghĩ xem…”

Cố Linh Y nhắm mắt lại. Cô có một phương pháp phán đoán rất đơn giản và trực tiếp.

“Nếu Gia Nhi lúc này đi vào.”

Cách của Cố Linh Y là giả định một tình huống.

Nếu em gái đi vào nhìn thấy tình cảnh hiện tại của họ thì sẽ có phản ứng gì?

Nếu em gái song sinh của cô hoàn toàn không để ý, vậy thì Cố Linh Y cô cũng không cần lo lắng nhiều.

Còn nếu tưởng tượng tiếp, Gia Nhi ghen tuông chất vấn họ có phải quá thân mật rồi không.

Vậy thì tám chín phần mười là có vấn đề!

Cố Linh Y thử đoán trước. Cô lặng lẽ nghĩ lỡ như bây giờ em gái Gia Nhi đi vào nhìn thấy chân mình đặt trước đùi Lộ Mãn, Lộ Mãn còn thỉnh thoảng sờ vào mắt cá chân cô…

Gia Nhi chắc chắn không vui!

“Anh ơi, em không muốn nữa.”

Cố Linh Y cố gắng rụt bàn chân lại.

“Thì…thì làm bấy nhiêu thôi. Những đôi giày còn lại cứ để đó, không cần đổi kiểu thắt dây nữa đâu.”

Lộ Mãn còn trông chờ vào chi tiết nhỏ này có thể giúp anh phân biệt cặp song sinh với tốc độ ánh sáng mà.

"Không thể làm việc gì cũng bỏ dở giữa chừng được, bạn học Linh Y à."

Lộ Mãn cũng liếc xéo cô: "Em cứ ngồi yên đó đi, có cần em tốn sức đâu."

"Nhưng mà, nhưng mà..."

Theo lời cô nói thì bàn chân Cố Linh Y vô tình động đậy, bàn tay Lộ Mãn đặt bên cạnh liền cảm nhận được cảm giác mềm mại và mịn màng.

"Em, em đi mang đôi tất vậy."

Cố Linh Y chống hai tay lên mặt ghế. Chân cô chỉ cần chạm vào tay Lộ Mãn là cảm thấy ngứa ngáy tê dại, hơn nữa cái cảm giác kỳ lạ này không những không tan biến mà còn mơ hồ lan dọc theo đường cong của chân lên trên...

"Trời nóng thế này mà mang tất gì chứ."

Lộ Mãn thành khẩn hết sức ngăn cản, mang vào rồi thì anh còn ngắm được gì nữa?

Nhưng Lộ Mãn chợt nghĩ tất cũng có nhiều loại.

"Khụ khụ, tuy là trời nóng nhưng chú Cố bật máy lạnh mạnh quá, anh cảm thấy có thể đắp chăn bông được ấy."

Lộ Mãn thay đổi thái độ và giả bộ nghiêm túc: "Chân em lạnh không, có thể mặc quần tất vào..."

"Không! Lạnh!"

Cố Linh Y dù phản ứng chậm đến đâu cũng nhận ra có gì đó không đúng.

Tên này thích ngắm chân à?

Con trai đều hư hỏng như vậy sao!

Cố Linh Y có chút không hiểu. Chân có gì hay chứ?

Hơn nữa còn muốn cô mặc quần tất dài như vậy sao?

Cái này có gì đáng xem?

"Anh ơi, anh không bình thường."

"Anh rất bình thường."

Lộ Mãn một tay khều khều bàn chân Cố Linh Y rồi khẽ vuốt ve hai lần ở mép dưới bàn chân trần của cô.

"Ứm!"

Cố Linh Y suýt chút nữa trượt khỏi ghế.

"Anh ơi, bỏ cái tay heo ra! Anh đúng là tên giò heo!"

Lộ Mãn liếc cô một cái. Lúc này mà tém tém lại thì chẳng phải uổng công bị Cố Linh Y mắng rồi sao?

Anh đương nhiên phải được nước lấn tới. Là đàn ông, nên hư hỏng thì không thể không hư hỏng.

Bàn tay anh vuốt ve mu bàn chân Cố Linh Y. Những ngón chân hơi cong cong ánh lên màu ngọc còn hơn cả trân châu sáng bóng, lại thêm chút thịt mềm mại tròn trịa.

Vóc dáng mảnh mai của cô nàng thể hiện rõ nhất ở bàn chân. Mu bàn chân cong lên của Cố Linh Y vẽ ra một đường cong quyến rũ không cần thêm bớt một ly.

Gầy hơn một chút thì những đường gân xanh ẩn hiện trên chân sẽ lộ ra nhiều hơn nên trông gầy guộc mà không đầy đặn; đầy đặn hơn một chút thì bàn chân trần vốn đã đầy đặn sẽ hơi phồng lên sẽ trở nên nặng nề mà mất đi vẻ thanh thoát.

Hoàn toàn là một vẻ đẹp tự nhiên như thể các mỹ nhân cổ đại được đo bằng thước ngọc, ngón tay thon dài như măng non, chỉ thấy vẻ đẹp mùa xuân.

"Em, em đá anh đấy!" Giọng Cố Linh Y nhỏ nhẹ và mềm mại, không hề có chút tức giận nào.

"Vậy thì em mặc quần tất vào đá sẽ đỡ đau hơn đó."

Cố Linh Y tức nghẹn. Chỉ một lớp mỏng như vậy làm sao có thể đỡ đau!

"Đồ xấu xa."

Thật sự là đồ xấu xa.

Đồ xấu xa khiến cô không biết làm gì hơn.

Sự phản kháng của Cố Linh Y yếu dần.

Hay nói đúng hơn từ đầu đến cuối chỉ là sự phản kháng khe khẽ mang tính tượng trưng làm cho có lệ.

Lộ Mãn cũng không vội buộc dây giày nữa, lúc này ai còn quan tâm đến cái thứ đó chứ.

Anh dùng động tác nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn chân và mắt cá chân Cố Linh Y.

"Mu bàn chân của em hình như có thể cong lên dữ lắm đấy."

Cố Linh Y cắn môi không nói.

Sờ thì sờ rồi, anh còn bình luận nữa chứ!

Thật sự là luận bàn chân luôn.

"Lát nữa anh đừng hòng nắm vuốt em..."

Cố Linh Y chỉ có một chút phản kháng yếu ớt: "Sờ chân em rồi thì đừng động vào người em nữa."

"Chân em có bẩn đâu, chẳng lẽ hôm qua em không..."

"Em tắm rồi!" Cố Linh Y vội vàng thanh minh: "Ngày nào em cũng tắm! Tất cũng mỗi ngày thay một đôi, có khi ra ngoài còn thay một ngày hai đôi ấy chứ!"

"Vậy em còn chê cái gì nữa?"

"Ừmmm..."

Có cách nào để cãi lại cái tên này không nhỉ? Cố Linh Y thật muốn biết.

"Gâu?"

Ăn hết cả một hộp thức ăn, Hàm Hàm càng không hiểu gì về hành động của chị gái và người đàn ông lạ mặt trong phòng.

Nắn xong chân trước lại nắn chân sau?

Đây là cách kết bạn mới của loài người sao?

Hàm Hàm lại hưng phấn, cái đầu chó lao về phía trước như dồn hết sức lực mà xông tới, chui qua chân Cố Linh Y như chui qua vòng vậy.

"Hàm Hàm!"

Cố Linh Y chẳng còn tâm trí đâu mà trách mắng nó nữa. Trong một căn phòng có tới hai người khiến cô không yên lòng.

Anh ta và Hàm Hàm chẳng phải cùng một loại thì là gì?

"Mày ngoan nào."

Hàm Hàm ưỡn lưng chó. Trong tiếng kêu "á" khe khẽ của Cố Linh Y, chân cô bị Hàm Hàm húc lên.

"Bốp."

Lộ Mãn và Cố Linh Y đều ngây người.

Cố Linh Y không thể tin được mà nhìn xuống.

Bắp chân của cô chạm vào mặt Lộ Mãn.

Còn có một cảm giác tê dại và ngứa ngáy như điện giật.

Da bắp chân bị Lộ Mãn khẽ chạm môi vào.

Tâm trạng của Cố Linh Y trong nháy mắt trống rỗng và đứng hình.