Sau khi uống vài ngụm trà đặc, Cố Ngạn không những không tỉnh táo mà ngược lại còn thấy buồn ngủ.
Ông nằm dài trên sofa nghiêng người vào phía trong muốn nhắm mắt chợp mắt một lát.
Văn Nghệ khẽ lay cánh tay ông bảo ông về phòng ngủ chính trên lầu hai ngủ. Nhưng người đàn ông trung niên lười nhúc nhích lại thêm chiều dài của sofa vừa vặn đủ cho chiều cao của ông, cảm giác bị bao bọc xung quanh không thể tùy tiện cử động ngược lại khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Không lâu sau, Cố Ngạn đã ngủ say. Thấy cảnh này, Văn Nghệ thầm nghĩ rằng xin nghỉ ở nhà chăm sóc ông một ngày vẫn là rất cần thiết.
Bà đi lấy một chiếc chăn hè mỏng, khi quay lại trên tay lại cầm thêm một quyển sách.
Bà mang một chiếc ghế mây ngồi bên cạnh Cố Ngạn, mở quyển sách ra vừa trông chồng vừa lặng lẽ đọc sách.
Cố Linh Y thấy cảnh này cũng ra hiệu im lặng với Lộ Mãn.
"Anh ơi, chúng ta lên lầu nhé?"
"Ừ, không làm phiền họ nữa."
Khi họ bước lên cầu thang thì Lộ Mãn liếc xuống dưới thấy chiếc đàn piano trong phòng khách nhỏ, nhìn từ trên xuống đặc biệt thu hút sự chú ý.
"Linh Y, đàn piano là của dì Văn hay là của các em?"
Cố Linh Y theo ánh mắt của Lộ Mãn nhìn xuống: "Là của Gia Nhi và em, mẹ không biết chơi."
Hai chị em song sinh hồi nhỏ không ít lần bị các lớp năng khiếu làm phiền. Cố Linh Y vừa tức vừa buồn cười nói: "Gia Nhi cũng không kiên trì bằng em. Em ấy thường chỉ luyện một chút là không muốn luyện nữa, chỉ muốn ra ngoài tìm ai đó chơi."
"Ờ..." Là "ai đó" trong câu chuyện, Lộ Mãn khôn ngoan không tiếp lời.
"Để em nghĩ xem, ví dụ nhé... Em nhớ có một thời gian bài 《Mariage D'Amour》 ấy lần nào Gia Nhi cũng đàn nhanh như gió, vì đàn xong là được tự do hoạt động rồi nên em ấy luôn không chịu đàn cẩn thận bài cuối cùng này."
Cố Linh Y nghĩ đến em gái thì mím môi cười: "Mẹ còn nói em ấy đàn Đám Cưới Trong Mơ mà cứ như là chạy trốn đám cưới ấy, ha ha ha."
Họ lên đến tầng ba, trong đầu Lộ Mãn vẫn còn nghĩ đến chuyện cây đàn piano.
Anh nhìn về phía phòng ngủ của Cố Gia Nhi phía trước. Thấy cửa phòng đóng chặt, thế là anh hạ giọng.
"Linh Y."
Lộ Mãn ghé sát vào tai Cố Linh Y, vành tai cô nàng này trông trong suốt như có thể xuyên thấu ánh sáng.
"Đợi lên Đại học chắc chắn sẽ có đủ loại dạ hội lớn. Em chơi đàn piano không tệ, có thể thử đăng ký một tiết mục để trổ tài một chút."
"Không được đâu anh ơi."
Cố Linh Y giống như một chú sóc nhỏ bị giật mình.
"Anh đâu phải là không hiểu em..."
Trong lòng Cố Linh Y bây giờ có một người tí hon đang đánh trống rút lui ầm ĩ.
"Em, ở chỗ nào mà người hơi đông một chút, là, là em rất sợ rồi."
Lộ Mãn lại còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà đề nghị cô thể hiện tài năng trên sân khấu Đại học à?
Muốn xem cô biểu diễn màn ngất xỉu giữa đám đông sao...
"Dạ hội ở trường Đại học sẽ có bao nhiêu người xem chứ."
"Linh Y, hai chúng ta cũng từng đi dạo ở Đại học Sư phạm Tân Hải rồi. Em nhớ lại xem."
Lộ Mãn cười xấu xa: "Hội trường Ánh Dương ở khu D có thể chứa ba nghìn người đấy, quảng trường giữa trường cũng có thể ngồi được năm nghìn người. Hơn nữa hoạt động ở Đại học rất đa dạng nên dạ hội lớn kiểu này kín chỗ là chuyện bình thường."
"Không...không muốn." Cố Linh Y nghe xong càng sợ hơn.
"Để rèn luyện bản lĩnh."
"Bản lĩnh của em đủ dùng rồi..."
"Linh Y."
Lộ Mãn thu hết vẻ rụt rè của cô nàng Cố Linh Y vào mắt, rồi khóe miệng anh khẽ nhếch lên.
"Cùng nhau tham gia một tiết mục, thế nào?"
"Em không... Ơ? Cùng nhau á?"
Cố Linh Y theo quán tính định từ chối, nhưng chữ "cùng nhau" trong lời Lộ Mãn khiến cô để ý.
"Anh ơi, ý anh là sao?"
"Chọn một bản nhạc piano phù hợp rồi anh sẽ cùng em lên sân khấu."
Lộ Mãn nói ra kế hoạch của mình: "Anh cũng không có tài nghệ gì, hồi trước bị mẹ ép học thổi sáo nên nếu được thì tìm một bài có thể hòa tấu."
Thời Đại học trước kia anh đã bỏ lỡ những ngày tháng bên cạnh Cố Linh Y.
Giờ đây làm lại từ đầu chẳng phải là một cơ hội tốt hay sao.
Những việc thời thanh xuân chưa từng cùng cô làm, kiếp này phải bù đắp cho đủ.
Cố Linh Y nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi.
Lộ Mãn chờ một lúc, định mở miệng hỏi cô có được không hay là bàn lại thì Cố Linh Y đột nhiên lên tiếng: 《Nightingale》."
Lộ Mãn đã sớm đoán được nên hỏi: "Bài của Yanni à?"
"Vâng anh ạ."
Đôi mắt hạnh của Cố Linh Y khi ngước lên tựa như có gợn sóng nước mùa thu.
"Nhưng hòa tấu bài này độ khó cực cao vì bản gốc còn có violin và rất nhiều nhạc cụ khác, chúng ta muốn chỉ dùng piano và sáo luyện cho tốt sẽ tốn rất nhiều thời gian và công sức."
Cố Linh Y ngây thơ vẫn chưa nhận ra cái gọi là tốn nhiều thời gian chính là điều Lộ Mãn mong muốn.
Lộ Mãn thầm nghĩ anh muốn chính là có thể ở bên em thật lâu, thật lâu.
"Anh thấy được đó."
"Vậy..." Cố Linh Y hếch cằm: "Nói được làm được, không được bùng kèo em đấy."
"Tuyệt đối không."
"Ừm!"
Sau khi hẹn với Cố Linh Y một việc rất quan trọng đối với cả hai, họ tiếp tục đi về phía trước.
"Anh ơi, bên này là phòng đọc sách, có máy tính và máy chơi game đó."
Cố Linh Y vẫn nhớ Lộ Mãn từ nhỏ đã là một cậu nhóc chơi game khá giỏi nên đặc biệt chỉ vào khu giải trí trong nhà.
Giữa phòng ngủ của Cố Gia Nhi và Cố Linh Y còn có hai phòng nữa khiến Lộ Mãn tò mò hỏi: "Hai phòng này dùng để làm gì?"
"Phòng chứa quần áo."
Cố Linh Y đáp: "Của Gia Nhi và em."
Lộ Mãn: 0_0
"Tận hai phòng?"
"Còn có một ít không chứa hết để ở trong phòng ngủ của chúng em nữa."
Nhiệt huyết và sức chiến đấu khi mua sắm quần áo của con gái thật đáng sợ.
Lộ Mãn cảm thán một tiếng: "Phải kiếm tiền thật nhiều mới được. Không thể để chất lượng cuộc sống của vợ tương lai bị giảm sút."
Cố Linh Y liếc Lộ Mãn một cái.
Cái tên này lòng thì tốt mà lời cũng là lời hay.
Nhưng tại sao từ miệng anh nói ra lại khiến cô bực mình đến thế chứ!
"Anh ơi, trong lúc đợi Gia Nhi anh có muốn chơi game một lát không?"
Lộ Mãn dùng ánh mắt đáp lại cô bé: "Có em bên cạnh, anh còn tâm trí đâu mà chơi cái khác?"
"Anh..."
Cố Linh Y cúi đầu và giọng nói nhỏ dần: "Chẳng lẽ cứ đứng đây mãi à?"
Lộ Mãn chỉ vào phòng ngủ của Cố Linh Y: "Em biết anh muốn đi đâu mà."
Cố Linh Y thở dài, thật hết cách với anh: "Vậy anh không được động lung tung vào đồ của em đâu đấy."
"Sao có thể chứ."
"...Qua đây đi anh ơi."
Cố Linh Y mở cửa phòng mình rồi mời Lộ Mãn vào.
Mà trong phòng riêng đã có một vị khách không mời mà đến.
Nghe thấy tiếng mở cửa, động tác xé túi đồ ăn vặt của Hàm Hàm khựng lại ngay lập tức. Nó quay lưng về phía cửa và rụt đầu chó vào góc tường.
"Hàm Hàm?"
Cố Linh Y ngẩn người rồi nhanh chân chạy đến bên con chó ngốc này, từ dưới mông nó lôi ra một túi đồ ăn vặt suýt bị cắn rách.
Lộ Mãn liếc mắt nhìn dòng chữ trên túi: cá khô nướng.
"..." Lộ Mãn chịu thua con Husky này, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy: "Đây là cá khô nhỏ chúng ta mua tại chợ Thạch Cữu ở Hải Khúc mà?"
"Đúng đó." Cố Linh Y cũng tức giận chống nạnh: "Bà cụ bán cá khô nói loại này người và mèo đều ăn được nên em mới mua."
"Người ta không nói là cho chó ăn được, biết chưa hả, Hàm Hàm!"
Cố Linh Y túm lấy tai chó Hàm Hàm.
"Đồ của chúng ta và Đạo Đạo, cướp về ăn ngon hơn đúng không?"
"Gâu..."
Tiếng kêu của Hàm Hàm rất hèn.
Trong lúc Cố Linh Y và Hàm Hàm đối chất, Lộ Mãn không một tiếng động bước chân di chuyển đến bên cửa và nhẹ nhàng khép cửa lại rồi khóa.
Hàm Hàm bị Cố Linh Y túm tai mắng nhưng nó nhìn ánh mắt của Lộ Mãn mà nghiêng nghiêng đầu chó.
Ánh mắt này nó quen thuộc.
Họ hàng gần của nó ở ngoài hoang dã khi vào chuồng dê non cũng lộ ra ánh mắt này...
[Đám Cưới Trong Mơ (梦中的婚礼) là tên tiếng Trung của bài Mariage D'Amour]