Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 242: Nơ trên giày

"Buổi trưa ăn cơm ở đây rồi hẵng về, anh nhé?"

Trong phòng ngủ của Cố Linh Y, Lộ Mãn và cô ngồi bệt xuống tấm thảm và tựa lưng vào thành giường.

Hai người đan tay vào nhau, chẳng ai nhắc đến chuyện buông ra.

Chú chó Husky Hàm Hàm nằm dài trước mặt họ, lúc thì dụi dụi vào đầu gối Lộ Mãn, lúc lại lật bụng lên để Cố Linh Y xoa xoa.

Lộ Mãn và Cố Linh Y tâm ý tương thông, mỗi khi Hàm Hàm nhào tới lăn lộn thì họ lại ăn ý cùng nhau đổi hướng cái mông của nó để Hàm Hàm nằm ngay trước mặt và đối diện với cửa phòng.

Như vậy, nếu có ai bước vào thì Hàm Hàm sẽ che khuất tầm nhìn mà không thấy được Lộ Mãn và Cố Linh Y đang nắm tay nhau.

Ngoại trừ quần áo dính đầy lông chó thì mọi thứ khác đều vô cùng thư thái và nhàn nhã.

"Anh chắc chắn là không ăn nổi nữa rồi."

Lộ Mãn nhớ lại món bánh mà Văn Nghệ đã đặc biệt làm cho anh khiến dạ dày anh có chút không chịu nổi.

"Em còn muốn anh ở lại đến trưa rồi chiều cùng nhau đến trường cơ."

"Đến trường á?"

"Trong nhóm lớp Trung học Phổ thông, lớp trưởng gửi thông báo rồi."

Cố Linh Y nhìn điện thoại.

"Lớp của anh chắc cũng có thông báo tương tự đó. Trong hai ngày hôm nay có thể đến gặp giáo viên chủ nhiệm để nhận cuốn cẩm nang hướng dẫn đăng ký nguyện vọng mới nhất năm nay."

Lộ Mãn không mấy để tâm đến chuyện này. Ngoài Đại học Sư phạm Tân Hải ra thì anh không có ý định đăng ký vào trường nào khác nên khi Cố Linh Y nhắc đến thì anh còn ngẩn người ra một lúc.

"Vậy chiều chúng ta hẹn gặp nhau sau nhé."

Lộ Mãn cũng xem nhóm lớp Trung học Phổ thông của mình: "Anh về nhà một chuyến vào buổi trưa. Ở lại nhà Linh Y qua đêm không về, cảm giác mẹ anh tuy rằng không bộc phát cơn giận nhưng có lẽ đang dồn nén đến cực hạn, chắc chắn sẽ mỉa mai anh vài câu."

"Em cũng tiện thể mang chút đồ ăn thức uống cho Gia Nhi."

"Ừm, nghe theo anh."

Cố Linh Y rút tay lại nhưng Lộ Mãn lại siết chặt không cho cô rút về: "Vậy là kết thúc rồi sao? Thời gian ngắn quá vậy?"

"Em chỉ đứng lên một chút thôi."

Cố Linh Y hứa: "Hôm nay buổi sáng nắm tay chỉ tính là một lần thôi, được không? Anh ơi, tạm thời buông tay ra đi."

"Được được."

Lộ Mãn giơ ngón tay cái với Cố Linh Y.

Thật là một cô gái tốt bụng và thấu hiểu lòng người.

"Anh ơi, anh giúp em chọn đi."

Cố Linh Y mở tủ quần áo bên cạnh, bên trong là khu vực đựng giày được ngăn cách bằng hộp acrylic. Lộ Mãn nhìn qua thấy phần lớn là giày thể thao.

"Chiều đi ra ngoài đi đôi nào đẹp hơn?"

"Dép..."

"Không tính dép sandal quai mảnh!"

Lộ Mãn chỉ kịp thốt ra một chữ đã bị Cố Linh Y đoán trước và nhanh chóng cắt ngang.

"Chỉ chọn trong số này thôi."

Cố Linh Y kéo vài hộp ra rồi quay lại lườm Lộ Mãn một cái: "Ở trường phải đi bộ một đoạn đường dài, đi dép sandal mỏi chân lắm."

"Đây anh ơi, màu xanh lá cây hay màu trắng?"

"Có màu hồng không? Cảm giác em ít quần áo và giày dép màu hồng quá."

"Vì nhiều món là em mua cùng kiểu với Gia Nhi nên đồ màu hồng đều ở chỗ em ấy."

Lộ Mãn gật đầu. Trong lòng nghĩ thật là thiệt thòi cho vợ tương lai của mình. Phải sớm cưới về rồi mua thật nhiều quần áo và giày dép màu hồng xinh xắn cho cô nàng.

"Vậy đôi xanh trắng kia nhé." Lộ Mãn ngắm nghía chiếc váy của Cố Linh Y: "Họa tiết cành hoa trên váy em rất hợp với nó."

"Vâng ạ."

"Quyết định vậy luôn sao?" Lộ Mãn thầm so sánh Linh Y với em gái cô.

Nếu là Cố Gia Nhi trước đây, sau khi anh tham khảo chọn một đôi thì Gia Nhi sẽ xem xét rồi lại đặt xuống, sau đó bảo anh chọn lại lần nữa...

"Anh thấy được thì em cũng thấy được."

Cố Linh Y vuốt sợi dây giày của đôi giày: "Em giặt rồi, tháo dây ra mà chưa xỏ lại đó."

Lúc này Lộ Mãn lên tiếng: "Linh Y, em lại đây."

Anh nhận lấy đôi giày thể thao và dây giày từ Cố Linh Y rồi thử xỏ dây qua các lỗ xỏ.

Cố Linh Y còn tưởng anh chỉ đơn thuần giúp đỡ: "Anh ơi, em tự làm được mà."

"Anh nghĩ ra một kiểu thắt nơ, để anh thử xem."

Lộ Mãn giơ hai ngón tay ra bắt chéo thành hình chữ X: "Cách thắt cơ bản nhất là đan dây như thế này."

"Vâng."

"Kiểu thắt này giống như bím tóc xoắn lại với nhau rồi móc chặt vào nhau." Lộ Mãn uốn cong hai ngón tay móc vào nhau.

"Hình như hơi phức tạp nhỉ?"

"Nhưng làm xong chắc chắn sẽ đẹp."

Lộ Mãn tăng tốc tay cầm dây giày luồn lách, một lát sau đã hoàn thành một đôi.

"Xem thử hiệu quả thế nào."

Cố Linh Y nhìn thấy cách thắt dây giày không còn là những chữ "X" xếp chồng lên nhau mà là kiểu xoắn ốc tinh xảo.

"Đẹp thật."

Niềm vui trên mặt Cố Linh Y chưa kéo dài được bao lâu, cô bỗng hừ một tiếng.

"Anh ơi, đây là thủ đoạn dỗ Gia Nhi của anh trước đây à?"

Một chàng trai có nghiên cứu cách thắt dây giày đẹp không? Có lẽ là khi còn vì một cô gái nào đó.

Cố Linh Y cảm thấy sao mình có chút giống Lâm Đại Ngọc trong Đại Quan Viên vậy?

Là chỉ dành cho riêng mình hay các em gái khác cũng có?

"Không có!"

Lộ Mãn quả quyết thanh minh: "Linh Y em nghĩ kỹ xem, nếu đúng như em nghĩ thì giày của em gái em phải có kiểu này từ lâu rồi chứ."

Cố Linh Y nhớ lại hình như không có, giày của Gia Nhi không có kiểu cách này.

Cố Linh Y vừa vui được một chút nhưng lại không nhịn được mà suy diễn: "Không đúng. Vậy là anh vì Gia Nhi mà đặc biệt học, không dùng được cho em ấy nữa nên mới chuyển sang dùng cho em!"

Câu thoại trong 《Hồng Lâu Mộng》 là gì nhỉ?

Mình biết ngay mà, người ta không thèm thì mới đến lượt mình.

"Em vu khống trắng trợn đấy." Lộ Mãn trợn mắt.

Cố Linh Y quay người đi chỉ để lại cho Lộ Mãn một bên mặt.

Vài giây sau, cô không nhịn được mà cong môi cười.

"Này, anh ơi."

Cố Linh Y dùng ngón tay chọc chọc vào vai Lộ Mãn.

"Vậy, để chứng minh thành ý của anh...dạy em cách thắt đi."

Lộ Mãn nhìn cô rồi cười để lộ hàm răng trắng: "Được thôi."

...

Mười phút sau.

"Siết chặt một chút. Tay đừng buông lỏng, nếu không cái nơ sẽ bị lệch đấy."

"Sai rồi, sợi dây này của em phải đi từ dưới lên trên..."

Cố Linh Y luống cuống tay chân thao tác một hồi, bị Lộ Mãn chỉ ra đủ loại sai sót nên cô bỏ cuộc. Cô buông thõng đôi vai và đặt đôi giày thể thao mới xuống.

"Khó quá..."

"Vậy để anh làm cho."

"Không cần đâu anh ơi, phiền phức lắm. Chỉ cần làm xong mấy đôi này là được rồi."

"Dù sao anh cũng đang rảnh mà."

Lộ Mãn vừa nói vừa nới lỏng dây giày của một đôi giày vải cổ cao rồi buộc lại.

Anh liếc nhìn tủ giày của Cố Linh Y.

Nếu làm xong hết thì sau này Linh Y đi toàn những đôi giày có kiểu thắt dây độc đáo này, rất dễ phân biệt với em gái Cố Gia Nhi của cô ấy...

Vậy là có thêm một mẹo nhỏ để nhanh chóng phân biệt cặp song sinh rồi còn gì?

Hơn nữa còn có thể có thêm vài thao tác nhỏ khác nữa.

"Linh Y, đôi giày này hơi mềm."

Lộ Mãn ngước mắt nhìn Cố Linh Y, trong mắt dường như chỉ có sự thuần khiết chứ không mang theo ý nghĩ nào khác.

"Em bỏ dép ra đi, anh cần em xỏ chân vào đôi này để giữ cho dáng giày bình thường."

[Đây là một chi tiết trong Hồng Lâu Mộng. Lâm Đại Ngọc khi ở Đại Quan Viên mang tâm hồn nhạy cảm, lúc ghen sẽ buồn bã tủi thân và hay nói lời mỉa mai]