Vẻ mặt Cố Gia Nhi rối rắm len lén liếc nhìn Lộ Mãn.
Cô muốn ba mình công nhận sự xuất sắc của Lộ Mãn.
Nhưng sao nói chuyện một hồi, những tiêu chuẩn ba đặt ra cho con rể tương lai lại hoàn toàn trái ngược với tình hình của Lộ Mãn thế này?
Phải có bằng tiến sĩ…còn phải làm cán bộ nhà nước ở quê nhà nữa chứ…
Lộ Mãn bây giờ đang tự mình kiếm tiền, còn có vẻ muốn tự mình gây dựng sự nghiệp nữa kìa.
Cho dù bỏ qua những hạn chế về nghề nghiệp mà ba đưa ra, việc có bằng tiến sĩ cũng có nghĩa là sau khi học xong tiến sĩ đến lúc kết hôn thì tuổi cũng đã muộn lắm rồi.
Nói đi nói lại vẫn là ba vẫn muốn giữ cô bên cạnh thêm vài năm, đồng thời không muốn cô yêu đương quá sớm…
Ba sao mà ngoan cố thế!
Cố Gia Nhi nhớ lại có lần Lộ Mãn đã buột miệng gọi ba cô là "Lão Ngoan Cố".
Kết hợp với tình hình hiện tại, Cố Gia Nhi thấy rất đúng.
Chỉ có đặt sai tên chứ không có đặt sai biệt danh, quả đúng là như vậy.
Ba đang lồng cả tư tâm vào những yêu cầu đối với người bạn đời của cô.
Không được đi xa nhà, sự nghiệp không được bấp bênh, tốt nhất là một chú cừu non ngoan ngoãn chỉ cần một tiếng còi là có thể đưa cô về nhà mẹ đẻ bất cứ lúc nào…
"Ba!" Cố Gia Nhi bĩu môi: "Ngày xưa rõ ràng ba cũng đâu có đạt được những điều kiện này đâu."
Cố Gia Nhi cẩn thận nhìn ba mẹ mình. Có một câu nói ra rồi cô sợ cái mông của mình sẽ bị đánh cho nở hoa mất.
Nhưng liếc nhìn Lộ Mãn bên cạnh đang mang vẻ mặt nghiêm túc, Cố Gia Nhi hạ quyết tâm nói: "Ngược lại, đối tượng xem mắt mà ông ngoại muốn sắp xếp cho mẹ mới là người toàn diện phù hợp với tiêu chuẩn đó chứ!"
"Khụ khụ khụ!"
Sắc mặt Cố Ngạn có chút khó coi. Ông nén một bụng tức giận liếc nhìn vợ mình là Văn Nghệ.
Văn Nghệ ngược lại trêu chọc nhìn ông, ý là: Thế nào? Đến con gái út cũng không nói lại được rồi chứ gì?
"Ba ơi, nếu có một chàng trai thành công như ba, ba có giống như ông ngoại cuối cùng đã cho phép mẹ kết hôn với ba mà cũng chấp nhận anh ấy không?"
Cố Gia Nhi cười híp mắt hỏi ba mình.
"Con gái của ba à." Cố Ngạn ngược lại thở phào nhẹ nhõm: "Thời gian con đi tìm loại con trai này còn đủ để con tìm được mười anh tiến sĩ hoặc trưởng phòng tài giỏi ấy chứ."
Cố Gia Nhi hừ nhẹ một tiếng rồi cô nhìn về phía Lộ Mãn.
Cô cảm thấy ngay trước mắt ba cô đã có một người rồi, đó chính là anh ấy.
Cố Ngạn nhận ra ánh mắt của Cố Gia Nhi, ông nhìn đến đau cả răng hàm.
Cố Ngạn bây giờ cảm thấy tâm lý và suy nghĩ này của con gái út căn nguyên vẫn là do thằng con trai tốt nhà họ Lộ hôm nay đến nhà mà ra…
"Lộ Mãn." Cố Ngạn chuyển sang nói với Lộ Mãn: "Con thấy thế nào? Con đường tự mình gây dựng sự nghiệp này con cũng coi như đã bắt đầu thử sức rồi, không dễ đi đúng không?"
Lộ Mãn chậm rãi gật đầu.
"Không có tiền thì ăn không đủ no. Có tiền quá thì lại dễ đánh mất sơ tâm và ý nghĩa thật sự."
Cố Ngạn nhìn thẳng vào Lộ Mãn, trong ánh mắt có thêm vài phần nghiêm túc và rõ ràng: "Nếu chú đưa ra điều kiện cho…cho bạn trai của Gia Nhi mà cậu ta lại là người tự mình gây dựng sự nghiệp, vậy ngoài phẩm chất cơ bản nhất thì chú nghĩ từ sự nghiệp của cậu ta cần phải đáp ứng ba điều, con giúp chú tham khảo xem chú nói có đúng không nhé."
Lộ Mãn khựng lại một chút rồi kín đáo cười khổ.
Lão Ngoan Cố lại giở uớc pháp tam chương ra rồi.
Cái gì đến rồi cũng phải đến thôi.
Cố Ngạn chậm rãi nói: "Thứ nhất, không cầu của hoạnh tài."
Trong lúc hai người đàn ông nói chuyện, Văn Nghệ và hai cô con gái song sinh cũng chăm chú lắng nghe xem hai ba con họ sẽ bàn luận những gì về vấn đề quan trọng nhất giữa họ.
"Của cải có được do may mắn chứ không phải do lao động chân chính mà giàu lên, chú thấy không đáng mặt."
Cố Ngạn giơ ngón tay lên và từ từ kể ra: "Bất động sản, đầu cơ cổ phiếu, còn có những thứ lờ mờ ở ranh giới xám kiểu như thao túng nội bộ, chú thấy cái đó không đáng mặt."
"Bất động sản, lấy chú của con đây mà nói, chú chỉ mua một ít cho tiện thôi chứ không đầu tư lớn."
Cố Ngạn khịt mũi ra vẻ khinh thường: "Nếu muốn làm thì chú còn dư dả hơn bây giờ nhiều. Cái thứ này ấy à, chú nhắm mắt ném cho cậu hai của Gia Nhi làm thì anh ta cũng không lỗ được."
Văn Nghệ lén lấy ngón tay chọc vào eo Cố Ngạn.
Ông anh hai của bà tức là cậu hai của Linh Y và Gia Nhi nổi tiếng là đồ bỏ đi. Ăn không ngồi rồi, phá của hơn người, so với ông anh cả song sinh thì kém một trời một vực.
"Nhưng có ý nghĩa gì không? Đẩy giá lên, hại ai?"
Cố Ngạn nghiêm mặt nói: "Còn mấy cái trò lôi kéo đầu tư tài chính và cổ phiếu để cắt cổ người ta nữa. Con đầu tư bình thường thì chú không ý kiến, nhưng nếu con chỉ làm cái đó và ngày nào cũng nghiên cứu làm sao để tiền đẻ ra tiền mà không tạo ra giá trị thực tế nào, vậy thì kiếm được tiền cũng chỉ làm giàu cho một mình con."
"Chú làm dầu công nghiệp và dầu thành phẩm, ưu tiên đặt nhà máy ở huyện và trong tỉnh và tạo công ăn việc làm cho công nhân viên chức, giúp mấy ngàn người có thêm miếng ăn."
"Nếu chú đi làm bất động sản và cổ phiếu thì sao? Một mình chú no bụng chứ chú có thể cung cấp thêm cơ hội phát triển cho các ngành công nghiệp khác không, chú có mang lại phúc lợi cho xã hội và người dân không? Rồi chú lấy cái gì để cạnh tranh với các đối thủ quốc tế?"
"Con hiểu rồi, chú Cố."
Lộ Mãn tán thành quan điểm cốt lõi của Cố Ngạn. Mặc dù việc doanh nghiệp báo đáp xã hội là một mục tiêu lý tưởng gần như "thiên hạ đại đồng" và mang một chút ngây thơ "đại trượng phu sinh ra là để tạo phúc cho đời", nhưng ông ta là một thương nhân khởi nghiệp từ ngành công nghiệp thực tế nên trong xương cốt có một tấm lòng son hiếm có đối với sự phát triển và tạo việc làm.
Vì vậy nên Lộ Mãn cảm thấy mình phải nhìn đồng chí Lão Ngoan Cố bằng con mắt khác.
"Năng lực cạnh tranh trong kinh doanh có ba loại: gia tăng giá trị sản xuất, chênh lệch thông tin bất đối xứng trong thương mại và độc quyền."
Lộ Mãn nói lên quan điểm của mình: "Gia tăng giá trị sản xuất là lý tưởng nhất. Con nâng cao quản lý, khoa học kỹ thuật và đổi mới để phát triển sản xuất. Hàng của con tốt hơn của người ta, giá cả phải chăng hơn, hoặc là một thứ hoàn toàn mới có nhu cầu cao thì mọi người tự nhiên sẽ mua."
"Chênh lệch thông tin bất đối xứng có thể là dùng lợi thế kênh phân phối để mua thấp bán cao, là mô hình kinh doanh sơ khai nhất. Cũng có thể là che đậy và lừa dối nghiêm trọng mà chỉ biết trục lợi. Độc quyền thì càng ác hơn, loại trừ, tự phong, nắm quyền định giá, con muốn bán bao nhiêu thì tùy con."
"Vậy nên con cũng muốn làm...khụ, ý con là sau này chú Cố chọn con rể nên ưu tiên những thanh niên doanh nhân đường đường chính chính phát triển sản xuất và mang lại lợi ích cho dân, chứ không phải là những người tranh giành lợi lộc với dân."
Cố Ngạn khẽ gật đầu tỏ vẻ tán thành.
Ông có chút kinh ngạc. Ở một mức độ nào đó Lộ Mãn có thể nhanh chóng lĩnh hội được suy nghĩ và mục đích của ông.
Trong một vài khía cạnh, điểm mấu chốt và sự kiên trì của họ thậm chí có những điểm tương đồng đáng quý.
Chỉ bàn chuyện sự nghiệp thôi thì hai người họ quả thực khá hợp nhau.
"Nếu thằng nhóc này không phải là cái gì đó của Gia Nhi thì..."
Cố Ngạn lại thấy nghẹn trong lòng: "Thật đúng là một người có thể nói chuyện được..."
"Ba ơi, thứ hai, thứ hai là gì ạ?"
Cố Ngạn im lặng một hồi khiến Cố Gia Nhi không ngồi yên được nữa.
Cô chống cằm lên vai chị gái Linh Y, tò mò nhìn chằm chằm vào ba và Lộ Mãn rồi thúc giục ba mình nhanh chóng nói tiếp.
"Thứ hai."
Cố Ngạn uống một ngụm nước để làm ẩm cổ họng rồi tiếp tục nói: "Không ăn bám."
"Phụt..."
Văn Nghệ hiển nhiên cũng là lần đầu tiên nghe thấy Cố Ngạn cởi mở và thoải mái thảo luận về những tiêu chuẩn chi tiết trong lòng ông trong việc chọn con rể.
Nghe đến điều thứ hai lại là không ăn bám khiến Văn Nghệ không nhịn được cười.
"Bà đừng nghĩ điểm này không quan trọng."
Cố Ngạn nhìn vợ mình: "Văn Nghệ, ý tôi là con rể của chúng ta không thể mò vào cái kho nhỏ của con gái chúng ta... Dựa vào ăn bám mà phất lên thì tính là bản lĩnh gì chứ!"
