Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 230: Chăn của Linh Y

Tầng ba, phòng riêng của Cố Linh Y, cách phòng ngủ của em gái Gia Nhi hai phòng.

"Nói là phòng của em thôi chứ em cũng không ở mấy đâu."

Cố Linh Y và Lộ Mãn sau một thời gian hâm nóng tình cảm, nếu chỉ có hai người ở riêng với nhau thì Cố Linh Y sẽ trở nên hoạt bát hơn và thân tâm cũng thoải mái tự tại. Nhưng bây giờ hai người đang ở trong nhà cô, Cố Linh Y luôn cảm thấy mẹ hoặc em gái ở dưới nhà có thể sẽ bất ngờ lên đây. Lo lắng như vậy khiến Cố Linh Y có chút rụt rè.

Cô và Lộ Mãn vai kề vai, giọng nói mềm mại giới thiệu về phòng riêng của mình và tìm chuyện để nói với anh tránh cho hai người im lặng nhìn nhau.

"Ở nhà, em ngủ nhiều nhất là ở phòng của Gia Nhi."

Cố Linh Y giơ bàn tay lên khua tay múa chân.

"Anh ơi, hôm nay anh vào phòng ngủ của Gia Nhi rồi đúng không?"

"Cái giường đôi đó tầng trên là của em và tầng dưới là của Gia Nhi."

Giọng điệu dịu dàng của Cố Linh Y như mưa nhỏ rơi xuống dòng suối róc rách.

"Nhưng em cũng thường bị Gia Nhi lôi xuống ngủ chung ở giường dưới."

"Ghen tị." Lộ Mãn cười đểu với Cố Linh Y và chỉ dùng hai chữ để đáp lại.

"Anh!"

Cố Linh Y bĩu môi liếc mắt nhìn Lộ Mãn đang rất đắc ý.

Ý của anh ta là ghen tị với em gái Gia Nhi có thể ngủ chung giường với cô sao?

"Anh cứ ghen tị đi!"

Cố Linh Y khẽ hừ một tiếng.

Dù sao đi nữa, chỉ cần cô không đồng ý thì tên này cũng không thể đạt được mục đích...

Cố Linh Y chạy nhanh hai bước rồi đẩy cửa phòng ngủ của mình ra.

Một căn phòng rộng rãi, Lộ Mãn tùy ý nhìn một lượt liền bị thu hút bởi chiếc giường đôi màu hồng phấn to lớn ở giữa phòng.

"Giường đôi sao?"

Lộ Mãn nhìn Cố Linh Y với vẻ mặt nửa cười nửa không.

"Anh ơi, anh đang nghĩ cái gì lung tung vậy?"

Cố Linh Y tùy tiện véo một cái vào mu bàn tay của Lộ Mãn, sau đó tiến lên rồi tiện tay kéo kéo góc chăn và ga trải giường đã được trải sẵn.

"Gia Nhi thỉnh thoảng cũng đến phòng em ở. Con em gái ngốc này thông minh thì không thấy đâu mà tính toán với chị thì giỏi lắm."

"Con bé thích ăn vặt xem tạp chí truyện tranh trên giường nhưng không muốn làm bẩn giường của mình nên thường xuyên chạy đến đây..."

Lộ Mãn tặc lưỡi một tiếng: "Anh thấy rồi."

Anh chỉ vào bên cạnh giường mỗi bên đều có một đôi dép lê hoạt hình.

"Dép của hai người còn ở đây này, đều là kiểu dáng của con gái."

Lộ Mãn cười với Cố Linh Y: "Chẳng lẽ em không có thói quen vừa ăn vặt vừa chơi trên giường à?"

Cố Linh Y cúi đầu. Cô thầm nghĩ sao Lộ Mãn lại đoán trúng như vậy...

Về khoản này cô và em gái ngang tài ngang sức.

"Gia Nhi cố ý để ở đây đấy. Con bé muốn xuống lấy đồ nên chuẩn bị sẵn dép ở cả hai bên, như vậy không cần phải vòng sang bên kia tìm dép."

Lộ Mãn nhìn đôi dép lê trên mặt đất và ghi nhớ mẹo nhỏ này.

Dù sao sau này cũng phải nằm chung giường với Cố Linh Y, lần này mua một cái giường lớn hơn một chút thì cũng cần phải làm như vậy.

Cố Linh Y lại đi mở cửa tủ quần áo hai cánh.

"Anh ơi, em tìm thấy chăn rồi, anh qua giúp em lôi ra đi——nhét hơi chặt nên bị kẹt bên trong rồi..."

Lộ Mãn bước đến thấy Cố Linh Y đang kéo một chiếc chăn phong cách thiếu nữ màu hồng tím thì ra vẻ phản đối.

"Anh có thể xin đổi cái khác được không? Anh muốn cái màu xanh đậm bên cạnh."

"Yêu cầu đã nhận nhưng bị bác bỏ."

Cố Linh Y dùng hai tay kéo chăn ra nhưng mép khu vực chứa đồ dưới tủ quần áo có thanh chắn nên cô không rút tay ra được, đành phải dùng chân đá nhẹ vào ống chân Lộ Mãn.

"Anh ơi, giúp em một tay, nhanh lên đi mà."

Lộ Mãn giúp sức giật mạnh một cái lấy được chiếc chăn ra.

"Được rồi."

Cố Linh Y túm lấy mấy sợi tóc lòa xòa trước ngực.

"Mang xuống đi."

Cô cố ý chọn một chiếc chăn màu hồng phấn vì muốn nhìn vẻ mặt không tình nguyện nhưng lại bất lực của anh.

Thật hả hê.

"Hồng thế..."

Nhưng Lộ Mãn chỉ do dự một chút rồi không đến mấy giây thì anh ngẩng đầu cười với Cố Linh Y.

"Chăn này là của em à?"

Nụ cười của Cố Linh Y chợt khựng lại.

"Ừm, cái đó...cái này..."

Cố Linh Y ngại ngùng không dám thừa nhận.

"Vậy thì tốt quá."

Lộ Mãn ôm chăn nhưng tay cũng không yên phận mà giơ ngón tay cái với cô: "Đã là của bạn học Linh Y thì hồng cũng được."

"Xì."

Cố Linh Y nhỏ giọng: "Nói đúng ra cũng không hẳn chỉ là của em."

"Gia Nhi với em đều tranh nhau chơi chăn và đổi nhau đắp."

"Không có chuyện hai chúng em sở hữu riêng chăn nào cả."

"Ờ..."

Cố Linh Y tủi thân nhìn Lộ Mãn và chiếc chăn trong tay anh.

Không nhắc thì thôi, nhắc đến chiếc chăn này em gái Gia Nhi cũng từng ngủ...

Bỗng nhiên không muốn cho anh dùng thì phải làm sao...

Lộ Mãn lại trêu chọc: "Linh Y, em thảm thật. Đến đồ dùng giường ngủ riêng cũng không có."

"Mau gả qua đây rồi dọn ra ngoài đi, anh đảm bảo cho em cả đống đồ chuyên dụng, anh không tranh chăn với em đâu."

Gò má Cố Linh Y ửng hồng. Cô cố nén vẻ thẹn thùng rồi tiến sát đến trước mặt Lộ Mãn, lại tặng cho ống chân Lộ Mãn một cú đá.

"Xuống mau! Đi ngủ đi!"

"Em giục anh là anh càng không đi đấy."

Lộ Mãn ném chiếc chăn lên giường Cố Linh Y rồi bản thân cũng ngồi xuống mép giường cô.

Khoanh tay nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, Lộ Mãn không kìm được nụ cười nhất định không chịu xuống.

"Anh!"

Cố Linh Y không được thản nhiên như anh. Cô và anh chỉ lên lấy chăn thôi, nếu ở lại quá lâu thì cô không biết mình phải đối mặt với em gái và mẹ như thế nào để không xấu hổ và không lộ sơ hở...

"Anh thấy cái giường này của em mềm mại và rộng rãi đấy chứ, đủ cho anh nhào lộn trên này luôn."

Lộ Mãn nhướng mày cố ý khích cô: "Hay là không xuống nữa, ở đây luôn nhé?"

Cố Linh Y không có cách nào với sự vô lại của anh đành bực mình nhìn anh.

Một lát sau cô tự mình chịu thua, lại rụt rè cúi đầu và ánh mắt nhìn sang chỗ khác.

"Nếu là người khác không được em cho phép mà ngồi lên giường em, còn nói muốn ngủ ở đây."

Cố Linh Y nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Em đã sớm tức giận lắm rồi... Cũng chỉ có anh là kỳ lạ, chỉ có duy nhất với anh là em không nổi giận được..."

Lộ Mãn nghe được lời oán trách nhỏ của Cố Linh Y thì không khỏi giãn mày.

Anh nhẹ giọng nói: "Nếu là người khác, anh cũng tuyệt đối không bám riết người ta như vậy đâu."

Cố Linh Y cúi gằm mặt không nói gì. Cô nhận ra cuộc trò chuyện này có vẻ hơi mập mờ.

Có chút giống như cả hai người đều là ngoại lệ của đối phương, cái cảm giác này...

Không được! Cố Linh Y lắc đầu.

Không thể để tên này được đằng chân lân đằng đầu. Quá kiêu ngạo rồi.

"Anh ơi, hồi ở Đại học Sư phạm Tân Hải em còn từng nói đùa..."

Cố Linh Y vô thức dùng mũi chân chấm chấm xuống đất.

"Nếu anh chạy đến nhà em ngủ, với cái bản chất xấu xa của anh thì em nhất định sẽ sắp xếp cho anh ngủ chung ổ với Hàm Hàm!"

Không ngờ vừa về đến nhà thì lời nói đùa kia lại thành sự thật, Lộ Mãn lại được ba giữ lại ngủ nhờ...

"Vậy anh đi nhé?"

Lộ Mãn giả vờ đứng dậy: "Anh đi hại Hàm Hàm, chen chúc vào cái ổ chó của nó đây."

"Thôi đi."

Cố Linh Y đi đến trước mặt anh, vỗ vỗ vào chiếc chăn bên cạnh anh rồi khẽ giơ tay bảo anh đứng dậy.

"Em không nỡ. Hàm Hàm ngốc nghếch bị anh lừa cho uống thuốc rồi, lỡ nó ghi hận anh mà nửa đêm cắn anh thì sao... Lỡ nó đuổi anh ra khỏi ổ làm anh bị cóng thì sao..."