"Khen ngợi ông một chút thôi mà, Cố Ngạn."
Giọng nói mang theo ý cười của Văn Nghệ truyền đến từ phía sau cánh cửa khép hờ.
"Biểu hiện của ông tốt hơn tôi nghĩ đấy."
Tiếp đó là giọng nói lầm bầm của Cố Ngạn: "Sao...sao lại tính là tốt?"
"Ít nhất không nổi giận với người ta, cũng không ầm ĩ đuổi thẳng cổ Lộ Mãn ra ngoài ngay lập tức."
"Hừ."
Giọng Cố Ngạn bất lực: "Trong mắt bà, tôi là người nhỏ mọn không có khí độ đến thế à?"
"Thật lòng mà nói thì hơi hơi có đấy."
"Văn Nghệ..."
"Trong những chuyện khác, tôi biết ông sẽ không hành động bốc đồng. Nhưng chuyện này liên quan đến hai cô con gái của chúng ta, ông có làm ra chuyện gì quá đáng tôi cũng không thấy lạ."
Văn Nghệ hiểu rõ mức độ yêu thương con gái của chồng mình.
"Tôi không như bà." Cổ Cố Ngạn đỏ lên: "Bà từ đầu đến cuối đóng vai hiền, tôi còn có thể làm gì? Chẳng phải vai ác rõ ràng là để lại cho tôi sao!"
"Tôi có nói ông phải đóng vai ác đâu. Ông tự muốn làm đấy chứ, đừng đổ thừa cho người khác."
"Vậy bà cho rằng tôi nói chuyện nhẹ nhàng với thằng nhóc đó là vì cái gì?"
Văn Nghệ cười: "Ông nghĩ tôi mong Gia Nhi yêu đương sớm thế à? Chàng rể là khách quý đến nhà và tôi học trước cách làm mẹ vợ hả?"
"Bà đúng là sốt ruột muốn làm mẹ vợ rồi..."
"Đi chết đi."
Văn Nghệ: "Tôi nói với ông thế này nhé. Thái độ của tôi với thằng nhóc đó hoàn toàn phụ thuộc vào Gia Nhi."
Cố Ngạn im lặng.
"Gia Nhi thấy thằng bé tốt và hai đứa ở bên nhau vui vẻ thì tôi sẽ tiếp đãi tử tế."
"Ngược lại nếu Gia Nhi không để tâm, con bé không mặn mà gì với thằng nhóc thì tôi làm mẹ cũng thuận theo ý con bé, chẳng hơi đâu mà coi trọng buổi gặp mặt hôm nay."
Cố Ngạn vẫn im lặng. Vợ ông đã nói toạc ra vấn đề then chốt nhất.
Nói tới nói lui vẫn là cô con gái út Cố Gia Nhi của họ có ý với thằng nhóc Lộ Mãn kia.
Dù tối nay ông và Lộ Mãn không vui vẻ gì nhưng Cố Gia Nhi đang ở giai đoạn trưởng thành và yêu đương cũng sẽ không vì thế mà xa lánh Lộ Mãn.
Ngược lại với tính cách của cô bé thì càng cấm đoán con bé càng cố làm cho ông xem.
"Cố Ngạn, vậy cho nên tôi mới nhắc ông giữ hòa khí của bậc trưởng bối khi ông mất kiên nhẫn."
Văn Nghệ khẽ thở dài: "Vì Gia Nhi, tôi tuyệt đối không thể tiếp đãi Lộ Mãn không chu đáo."
"Nếu không sau này hai đứa tụi nó không thành đôi thì thôi, nếu cuối cùng vẫn là hai đứa nó ở bên nhau thì——"
"Thì thái độ không thân thiện của chúng ta tối nay sẽ trở thành một cái gai trong cuộc sống hôn nhân của hai đứa nó đấy."
Văn Nghệ nhìn Cố Ngạn. Tiếng thở phì phò của chồng đặc biệt nặng nề, chắc hẳn là cảm xúc bị kích động bởi viễn cảnh "hai đứa nó" mà bà vừa nói.
"Cố Ngạn, ông đặt mình vào vị trí của con mà nghĩ. Ba mẹ tôi năm xưa không đồng ý cho ông cưới tôi ngay lập tức, đến giờ ông vẫn còn nhớ đấy."
"Văn Nghệ, chúng ta đừng ai nói ai. Bà cũng thế thôi..." Cố Ngạn bị vợ khơi lại chuyện cũ liền phản bác: "Mẹ tôi năm xưa cũng có chút ý kiến với bà chỉ vì một chút mâu thuẫn nhỏ trong đám cưới, mấy năm đầu mới cưới bà còn chẳng thèm để ý đến mẹ chồng..."
"Cố Ngạn?"
"Ông dựa vào lương tâm mà nói xem mẹ chúng ta có phải là cổ hủ không? Đến cả chuyện mặc váy cưới trắng cũng quản——cái tính bướng bỉnh này của ông không liên quan gì đến ba hết, là giống mẹ đấy." Văn Nghệ lớn tiếng hơn một chút.
"Ôi bà xem bà kìa, cứ nhắc đến chuyện cưới xin năm xưa là lại lôi chuyện này ra..."
"Rõ ràng là bà ấy sai lại không cho tôi nói à?"
"..." Cố Ngạn không tranh cãi với Văn Nghệ nữa. Hỏi thì vợ luôn đúng.
Rốt cuộc ai mới là người ngoan cố...
Một lúc lâu sau, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi ôm chăn và gối xuống lầu tò mò ngó nghiêng muốn xem ba mẹ đang ở trong phòng nói chuyện gì.
Lộ Mãn giơ ngón tay lên miệng ra hiệu cho hai chị em song sinh đừng gây tiếng động.
Dì Văn Nghệ không đóng chặt cửa mà cố ý để hé nửa cánh. Ít nhất cũng mang ý là những lời này không chỉ là chuyện đêm khuya của hai vợ chồng già, mà còn tiện thể nói cho anh và hai cô con gái song sinh nghe.
"Văn Nghệ, nếu hôm nay tôi không say đến thế này thì có lẽ tôi cũng không thể nói ra những lời này——thật ra bà đừng thấy tôi làm việc gì cũng không gần gũi, đối với các con gái của chúng ta lại quá nhiều chỉ trích."
Giọng Cố Ngạn nghe có vẻ trầm thấp.
"Tôi biết những gì tôi nói và những gì tôi làm phần lớn là vô dụng."
Trong chốc lát, cả trong và ngoài phòng đều im lặng.
"Không chỉ là Gia Nhi của chúng ta mà còn có Linh Y nữa."
Cố Ngạn ngửa đầu dựa vào thành giường cười khổ: "Các con có suy nghĩ riêng, có những trải nghiệm cuộc sống riêng. Tuy bây giờ còn nhỏ, nhưng càng lớn tôi càng cảm thấy tôi chiếm tỷ trọng ngày càng nhỏ trong cuộc đời của các con."
Người ba là người hùng trong tuổi thơ của con gái, trong tuổi thơ của nhiều người vẫn là người hùng duy nhất.
Sau đó hào quang "tình cha con như núi" sẽ phai nhạt. Người ba nhìn những đứa con mình nuôi lớn không còn sùng bái mình nữa, rồi chúng sẽ vấp ngã mà bước về phía xa, con cái và ba mẹ dần dần xa cách.
"Tuy rằng tôi luôn nói với các con đừng yêu sớm, lớn lên rồi lập gia đình cũng ở gần ba một chút... Nhưng tôi thật sự quản được các con sao?"
"Văn Nghệ, các con gái của chúng ta có những điểm giống chúng ta, nhưng cũng chỉ là giống mà thôi. Các con muốn trưởng thành độc lập thì phải là chính mình."
Văn Nghệ cười nói với Cố Ngạn: "Chúng ta không phải là tiền truyện để các con noi theo, Linh Y và Gia Nhi cũng không phải là phần tiếp theo của chúng ta."
"Đúng đúng." Cố Ngạn hết lời khen ngợi: "Văn Nghệ, quả nhiên là bằng Đại học của bà có trình độ cao! Tôi cũng có ý này, chỉ là không nói được những lời văn vở như vậy——"
"Không phải tôi nói." Văn Nghệ mỉm cười: "Là lời của Hồ Thích."
Cố Ngạn không để ý đến những vấn đề nhỏ nhặt này. Ông thở dài một hơi rồi tiếp tục nói: "Cho nên tôi vẫn sẽ nhúng tay vào những sắp xếp này nọ cho các con, các con có thể nghe cũng có thể không. Ít nhất thì người ba này sẽ cho các con những điều vững chắc và an lành nhất."
"Sau này các con có thể vì thế mà oán trách tôi mà cũng có thể không."
Giọng điệu của Cố Ngạn dần trở nên buồn bã: "Nhưng không sao cả. Tôi là ba của các con, có người ba nào lại không quan tâm đến con gái chứ."
"Haizz." Văn Nghệ khẽ thở dài: "Ba mẹ luôn tìm mọi cách để vạch sẵn một con đường an toàn nhất cho con cái, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng trải qua những khó khăn mà mình từng nếm trải. Sự phản kháng và nổi loạn của con cái lại tạo ra những câu chuyện và tình tiết mới, dù tốt hay xấu thì đó đều là những trang sách mà chúng muốn tự mình viết nên."
Lộ Mãn và hai chị em song sinh đứng bên ngoài phòng lặng lẽ nghe hết cuộc trò chuyện tâm sự của Cố Ngạn và Văn Nghệ.
Anh nhìn sang hai cô nàng. Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đứng im lặng, hàng mi của hai chị em khẽ run rẩy, lòng họ lúc này cũng không hề bình lặng.
Cửa phòng mở ra, Văn Nghệ bước ra thấy Lộ Mãn và hai cô con gái song sinh đang đứng ngoài cửa.
Trên mặt bà không hề có vẻ gì bất ngờ, dường như mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của bà.
"Linh Y, Gia Nhi, ba các con mệt rồi nên vừa mới ngủ thiếp đi."
Văn Nghệ hạ giọng: "Mang gối và chăn vào đi, nhẹ tay thôi nhé."
"Dạ."
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thanh đáp rồi ngoan ngoãn vào phòng đặt đồ.
Ở đây chỉ còn lại Văn Nghệ và Lộ Mãn.
Văn Nghệ nhìn "bạn học nam" của con gái mình, bà mỉm cười thân thiện: "Lộ Mãn, chú Cố đã nói khá nhiều, trong đó có một vài điều hy vọng con cũng có thể hiểu."
"Dì, con hiểu ạ."
Lộ Mãn trịnh trọng gật đầu: "Con cảm nhận rất rõ sự quan tâm và lo lắng của chú Cố dành cho Gia Nhi."
"Con hiểu là tốt rồi."
"Ba mẹ thương con ắt sẽ lo toan tính toán đường dài cho con, đó là lẽ thường tình ở đời." Lộ Mãn xúc động nói: "Con sẽ cố gắng để chú Cố và dì không phải lo lắng nhiều."
Văn Nghệ đứng im tại chỗ vài giây, trong lòng bà cảm thấy an ủi. Không ngờ Lộ Mãn lại nói ra những lời như vậy, thật không giống một cậu sinh viên sắp trưởng thành chút nào.
Bà tiến lại gần Lộ Mãn rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh.
"Đứa trẻ ngoan."
Dì có lẽ đã không nhìn lầm con.
