"Thứ ba, làm giàu chân chính."
Lộ Mãn nghiêng tai lắng nghe.
Ước pháp tam chương của đồng chí Lão Ngoan Cố này trước khi trùng sinh anh đã từng nghe một lần rồi, về cơ bản là giống hệt ba điều này.
Nhưng đáng tiếc là kiếp trước anh không lọt vào mắt xanh của đồng chí Lão Ngoan Cố, bị ước pháp tam chương này liên tiếp hai lần chặn ngoài cửa.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Lộ Mãn vô tình lướt qua khuôn mặt của cô nàng Cố Linh Y.
Không lâu trước đây Cố Linh Y cũng từng đưa ra ước pháp tam chương với anh, lần lượt là không được bắt nạt em gái Gia Nhi của cô, việc nắm vuốt phải có chừng mực, và mối quan hệ "trong sáng" của họ phải tạm thời giữ bí mật.
Cố Linh Y nghi hoặc nhìn Lộ Mãn vì không hiểu tại sao anh lại đột nhiên nhìn cô.
Lông mày Lộ Mãn giật giật. Anh nhanh chóng gửi một tin nhắn QQ cho Cố Linh Y.
【Lộ Mãn】:Ước pháp tam chương... Nhà họ Cố các em thích cái trò này nhỉ...
Cố Linh Y nhìn thấy tin nhắn thì khẽ mỉm cười rồi cũng trả lời ngay.
【Linh Y】:(cười trộm) (đầu heo)
Trong khi đó, Cố Ngạn cũng nói sơ qua về ý nghĩa của điều thứ ba "làm giàu chân chính".
Điều thứ nhất không cầu hoạnh tài là để anh đừng làm những thứ phù phiếm và vụ lợi tinh vi, phải làm những ngành nghề thương nghiệp thiết thực.
Còn làm giàu chân chính là mở rộng của điều đó. Đừng để anh trong những ngành nghề thương nghiệp này làm những chuyện như hàng giả, hàng nhái, khai thác trái phép, bóc lột, hoặc vi phạm pháp luật, kỷ luật, hoặc trái với đạo đức.
"Chú Cố, điểm này con cũng rất đồng ý."
Giọng Lộ Mãn hơi dừng lại.
Tuy nhiên, dựa vào kinh nghiệm từ kiếp trước, nếu hai người họ dễ dàng đạt được nhất trí như vậy thì ba vợ tương lai đã không bị anh gọi là "Lão Ngoan Cố" rồi.
Lộ Mãn thăm dò hỏi: "Chú Cố, vậy chú nhìn nhận ngành công nghiệp Internet như thế nào? Có phù hợp với phạm trù làm giàu chân chính không?"
"Internet?"
Cố Ngạn nheo mắt suy nghĩ một lát: "Cái đó còn phải xem là làm cụ thể cái gì. Hai năm nay chú cũng tự mình mày mò thử nghiệm rồi. Sau giai đoạn đặc biệt năm 2003 thì việc mua bán giao dịch trên mạng cũng nhiều hơn nên đã thành lập một công ty con về thương mại điện tử."
"Mấy nhà máy khác cũng có mua cơ sở dữ liệu, phần mềm quản lý kho, còn có nền tảng quản lý doanh nghiệp. Những thứ này quả thật không tệ, làm được cái này cũng thuộc về làm giàu chân chính."
"Vậy ngành nội dung thì sao? Giải trí và game các loại thì sao?"
"Hừ, cái đó thì không được." Cố Ngạn tặc lưỡi một tiếng: "Thứ dạy hư trẻ con chơi bời lêu lổng, hại người hại nước mà chẳng có ích lợi gì."
"..."
Không hổ là Lão Ngoan Cố. Lộ Mãn thầm than một tiếng trong lòng.
Tâm trí anh bay bổng về trước khi trùng sinh khi Cố Linh Y lên Yên Kinh, lúc anh vừa mới thổ lộ tình cảm và họ bắt đầu ở bên nhau.
Vì trước khi Cố Linh Y đến thì Lộ Mãn đã trải qua một đợt thất bại trong khởi nghiệp. Một cộng sự trong nhóm của anh vô tình tải xuống một font chữ thương mại trả phí để sử dụng trong nền tảng mà họ phát triển. Kết quả là dự án vừa ra mắt đã tan tành mây khói nhưng bộ phận pháp chế của bên sở hữu font chữ lại tìm đến kiện vi phạm bản quyền.
Đối mặt với khoản bồi thường mấy vạn tệ, cộng sự thấy dự án không đủ đền bù nên không muốn tốn khoản tiền oan này mà dứt khoát bỏ mặc Lộ Mãn rồi chuồn mất.
Lộ Mãn đang khốn đốn vốn định làm việc ngoài giờ kiếm tiền trả nợ dần, nhưng Cố Linh Y lúc đó bị Lão Ngoan Cố đóng băng thẻ ngân hàng và cắt đứt nguồn kinh tế đã dùng số tiền ít ỏi còn lại giúp Lộ Mãn trả trước khoản bồi thường.
Để anh không phải lo lắng gì mà yên tâm cố gắng phấn đấu.
Nhưng chuyện này cũng đến tai Cố Ngạn, ấn tượng của ông về anh càng xuống đến mức đóng băng và bị đánh giá là "ăn bám".
Lộ Mãn cũng hiểu tâm trạng của Cố Ngạn với tư cách là một người ba khi con gái lớn chạy đi tìm bạn trai cũ của con gái út, mà gã đàn ông này lại còn không có chí khí, cần đến tiền của Cố Linh Y để đền bù.
Cho nên kiếp trước bị Lão Ngoan Cố xem thường khiến anh cũng không còn gì để nói. Việc duy nhất có thể làm là đối xử tốt với Cố Linh Y, bù đắp và đáp lại sự dịu dàng vô bờ bến của cô với tư cách là bạn gái và cô vợ của anh.
Đến mức trước khi trùng sinh, Cố Ngạn từng mở lời đặt ra ước pháp tam chương với Lộ Mãn.
Điều thứ hai "không ăn bám" là bãi mìn chắc chắn đã bị giẫm chính xác.
Nhưng họa vô đơn chí, vì điều thứ ba "làm giàu chân chính" và quan niệm của Cố Ngạn "game là thứ độc hại và là mãnh thú tai ương" mà lại cãi nhau không vui vẻ.
Khi đó, Lộ Mãn sau khi vào công ty mới chủ yếu tập trung vào nghiên cứu và lập kế hoạch giải trí tương tác kỹ thuật số. Cố Linh Y nhiều lần khi nói chuyện với gia đình đã tranh luận với ba Cố Ngạn vì muốn chứng minh Lộ Mãn đang làm một ngành nghề chính đáng. Nhưng Cố Ngạn cố chấp ôm nỗi đau con gái lớn bỏ nhà ra đi và đương nhiên còn có ấn tượng cực kỳ xấu về Lộ Mãn, vậy nên ông kiên quyết phủ nhận sự nghiệp của Lộ Mãn và không thừa nhận anh là con rể của mình.
"Trùng sinh một lần, những vấn đề này đều phải giải quyết hết."
Nên duyên vợ chồng với Cố Linh Y, đồng thời không thể để Cố Linh Y và gia đình đoạn tuyệt quan hệ.
Vì vậy nên ngoài việc nâng cao và phát triển sự nghiệp, Lộ Mãn còn phải có được sự công nhận và ủng hộ của gia đình cô và đáp ứng tiêu chuẩn chọn rể của Cố Ngạn, hoặc...vượt qua ông, dùng thực lực khiến ông phải định lại tiêu chuẩn.
Tóm tắt một câu chính là——ngủ cùng bạn học Linh Y, thuyết phục đồng chí Lão Ngoan Cố.
Ừm, hình như không có vấn đề gì.
Ánh mắt Lộ Mãn trở nên sắc bén mà hỏi Cố Ngạn: "Chú Cố, chú cảm thấy giải trí game hoàn toàn không có lý do tồn tại sao?"
"Ừ, đúng vậy..."
"Nhưng chú cũng đánh mạt chược và chơi bài poker chứ?"
"Cái này có thể giống nhau sao? Mạt chược và bài poker này là thú vui tiêu khiển bao nhiêu năm nay được mọi người yêu thích."
Cố Ngạn không vui. Trong quan niệm của ông thì mạt chược và bài poker Bảo Hoàng mà ông hay chơi lúc rảnh rỗi hoàn toàn không cùng loại với những "thuốc phiện điện tử" bị chỉ trích trên báo chí.
"Mạt chược và bài poker đâu phải chơi trên máy tính chứ? Không hại mắt, không có bức xạ, còn có thể kích thích trí tuệ..."
Lộ Mãn cười không nói.
Những hình thức giải trí xuất hiện trước khi ông già ba mươi mấy tuổi đều là lẽ đương nhiên, còn những thứ giải trí mới mẻ xuất hiện sau này vì ông không tiếp xúc và không biết chơi nên là trái với lẽ trời và đầu độc con người.
Ba vợ tương lai có tiêu chuẩn phán đoán linh hoạt về việc ham chơi mất ý chí.
"Nếu có một loại game không phải chơi trên máy tính, mà là bài giấy giống như bài Tây thì sao ạ?"
Lộ Mãn ánh mắt lóe lên một tia sáng mà thao thao bất tuyệt: "Để mọi người tụ tập giải trí cùng gia đình bạn bè mà chơi vài ván, đề tài lại là Tứ Đại Danh Tác cổ điển của Trung Quốc, lại vừa có thể tuyên dương văn học và lịch sử."
"Chú Cố, trò giải trí này tính là kiếm tiền chính đáng hay là trăm đường vô bổ ạ?"
"Có thứ này sao?"
Cố Ngạn nghi hoặc suy nghĩ một lát. Trong ấn tượng của ông, trên báo chí chưa từng thấy tin tức nào về loại trò chơi này. Nếu thật sự như Lộ Mãn nói, vậy thì trò giải trí này không nên vô danh như vậy.
Hơn nữa...ông áp dụng tiêu chuẩn của mình để đánh giá cũng không thể tìm ra lỗi của nó.
"Thứ này...vậy thì không tính."
Cố Ngạn tùy ý đáp.
Ông cảm thấy bị Lộ Mãn chặn họng một câu nên có chút mất mặt, lại thêm hơi men xông lên nên hiếu thắng bổ sung thêm kiến giải của mình:
"Lộ Mãn à, để chú giải thích cho con tại sao chú lại coi thường cái thứ này."
"Game là cái thứ gì chứ, dựa vào cái gì mà kiếm được tiền? Toàn là đánh đánh giết giết, kêu người ta đánh bang hội chiến, lại còn nạp tiền chơi đánh bạc tỉ lệ, còn có vẽ phụ nữ trên người chỉ còn hai mảnh vải."
"Gom hết thế lực đen tối cùng sòng bạc và những chốn màu vàng vào một chỗ thì không kiếm được tiền mới là lạ!"
