Trên mặt Lộ Mãn thoáng vẻ kinh ngạc. Nghe qua thì có vẻ rất hợp lý…
Nhưng trò chơi được chia thành hai ba chục loại, ví dụ như FPS bắn súng góc nhìn thứ nhất, PUZ giải đố, SIM mô phỏng kinh doanh, RPG nhập vai, v.v.
Cố Ngạn chỉ đề cập đến một vài loại game online nạp tiền trong số đó.
"Vậy nếu là một trò chơi điện tử không chỉ có thể chơi trên máy tính mà còn trên trang web chữ trên điện thoại thì sao ạ?"
Lộ Mãn cười nói tiếp: "Cũng không có đánh đấm, càng không có cờ bạc ma túy, chỉ là mô phỏng trồng rau trong game rồi tưới nước bón phân thu hoạch. Nếu rau nhà mình chưa chín thì có thể đi dạo quanh nông trại nhỏ của người khác mà trộm hai quả."
"Trộm rau?"
Cố Ngạn lắc đầu trước: "Trộm rau nghe không hay——Lộ Mãn, hồi nhỏ các con ít chơi ở nông thôn. Thế hệ chú và ba con hồi nhỏ chưa ra khỏi làng, nhà ai có quả dưa chuột thò ra khỏi vườn rau là tiện tay bẻ mất, đi qua ruộng lúa mì hái hai bó hạt lúa mì xanh về nhai. Chuyện đó bình thường quá."
"Gọi là trộm rau thì lố rồi, cùng lắm là hái rau thôi."
Lộ Mãn hơi cúi đầu suy nghĩ. Lời của ba vợ cũng nhắc nhở anh, trò chơi trộm rau từng làm mưa làm gió khắp cả nước sau năm 2008, 2009 quả thực cũng từng nổ ra những tin tức tiêu cực chỉ trích chữ trộm này.
Mai sau làm cái này có thể nhớ tránh đi.
"Lấy của người có đạo." Cố Ngạn nhìn Lộ Mãn, giọng điệu ngược lại thoải mái hơn một chút: "Không hại người không làm ác. Làm một người có nguyên tắc và một người có đóng góp cho xã hội để vợ con nhắc đến sự nghiệp của con có thể tự hào nói ra, chú thấy thế là được rồi."
"Những thứ bề ngoài chỉ là hình thức, quan trọng là nguyên tắc và tâm ý. Ngay cả bài poker còn có người in bài poker ảnh khỏa thân để bán…"
Cố Ngạn vừa nói xong liền cảm thấy ánh mắt của Văn Nghệ bên cạnh chiếu tới.
Có chút sát khí.
"Khụ…"
Ông bưng cốc trà lúa mạch trước mặt lên uống một ngụm để che giấu sự lúng túng.
Lộ Mãn cười rồi thuận theo mà nói: "Cũng là vấn đề nắm bắt chừng mực thôi. Nội dung khiêu dâm nhẹ chắc chắn là không phù hợp với trẻ em, nhưng ví dụ như Đại học Sư phạm Tân Hải có một khu diễn đàn là nơi đăng tải các thông tin xung quanh trường học. Một số ban quản trị nhỏ để thu hút lượt truy cập của sinh viên, ngoài những tin tức bình thường ra cũng sẽ đăng tải một vài hình ảnh mỹ nữ. Loại này là đã kiểm soát được chừng mực…"
"Còn có loại diễn đàn này nữa à?" Cố Ngạn say khướt tiến sát người về phía trước: "Cho chú xem với? Cho chú Cố phê bình…"
"Cố Ngạn!"
Văn Nghệ véo mạnh vào phần thịt mềm ở eo chồng mình, lần này không nể nang gì mà trực tiếp vặn ba vòng.
"Ôi – Oái!"
Bỏ qua tiếng kêu đau của Cố Ngạn, Văn Nghệ lại không hả giận mà vỗ mạnh hai cái vào đùi ông.
"Hai cha con các người, hôm nay nói chuyện đến đây thôi."
Văn Nghệ ngồi thẳng người tay đặt ngay ngắn trên đùi, lại khôi phục vẻ đoan trang hiền thục.
"Đã hơn mười giờ rồi, làm lỡ Lộ Mãn buổi tối về nhà."
"Mười giờ rồi á?"
Cố Ngạn ngẩn người nheo mắt nhìn đồng hồ, nhưng trong tầm nhìn của ông không chỉ con lắc đồng hồ lắc lư qua lại mà cả chiếc đồng hồ đều méo mó vặn vẹo.
"Để tôi đưa Lộ Mãn về..." Cố Ngạn loạng choạng đứng dậy.
"Ông điên rồi à?" Văn Nghệ nắm lấy tay Cố Ngạn, giọng nghiêm nghị: "Uống say bí tỉ rồi còn đòi lái xe hả? Không muốn sống nữa hay sao? Muốn sớm đầu thai à?"
"Tôi...tôi gọi thư ký đưa!" Mặt Cố Ngạn đỏ bừng nói năng đứt quãng: "Nếu không thì...cậu hai của Linh Y và Gia Nhi cũng ở gần đây, nhờ anh ấy giúp một chuyến..."
"Hơn mười giờ rồi, thư ký của ông đâu có bán cả cuộc sống riêng cho ông."
Văn Nghệ đảo mắt: "Cũng đừng làm phiền cậu hai, ông cứ ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi để tôi đưa Lộ Mãn về."
"Văn Nghệ, bà không được đi."
Cố Ngạn cúi đầu, trán cọ thẳng vào mu bàn tay Văn Nghệ: "Vợ ơi, muộn quá rồi, tôi không yên tâm để bà đi——"
Gò má Văn Nghệ ửng hồng, bà bật cười bất lực.
Hai vợ chồng già gần hai mươi năm rồi, con gái lớn cả rồi mà ông ấy còn giở cái trò sến súa này.
Nhưng...đây là sự kiên trì và yêu thương chân thành từ tận đáy lòng ông ấy trước khi say đến bất tỉnh nhân sự.
Văn Nghệ dùng bàn tay còn lại nhẹ nhàng vuốt ve gáy và lưng Cố Ngạn.
"Dì Văn, hôm nay làm phiền dì và chú Cố rồi."
Lộ Mãn đứng dậy rồi khiêm tốn nói: "Con gọi điện thoại về nhà rồi gọi taxi đến đón là được."
"Lộ Mãn, con nói gì vậy chứ."
Văn Nghệ cười dịu dàng: "Đến nhà chú dì rồi còn để con tự về à? Ba mẹ con lại bảo chúng ta tiếp đãi không chu đáo."
"Đâu có ạ..."
"Tối nay ở lại đi." Lúc này Cố Ngạn nói một câu không rõ ràng.
"Hả???"
Mắt Lộ Mãn hơi mở to, không thể tin được mà nhìn Cố Ngạn đang sắp ngủ gục bên cạnh Văn Nghệ.
Đồng chí Lão Ngoan Cố lúc này dường như đã đến giới hạn, không chống lại được cơn buồn ngủ và men rượu nên gần như ngã vào lòng Văn Nghệ.
Đây là ông ấy nói sảng à?
"Tiểu Lộ, con cứ ở lại đây ngủ tạm một đêm."
Giọng Cố Ngạn nghe có vẻ yếu ớt nhưng nội dung câu nói lại có thể làm nổ tung cả hiện trường.
"Ba!"
"Ba!"
Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi đột nhiên sáng lên.
Đôi mắt hạnh của Cố Linh Y đột nhiên hoảng hốt.
"Lộ Mãn, để dì gọi điện thoại cho ba mẹ con nhé."
Văn Nghệ vén một sợi tóc mai ra sau tai rồi cười nói: "Cũng không ngờ chú Cố lại uống với con, mà người làm trưởng bối này tửu lượng lại kém thế."
"Nhà có phòng khách đã dọn dẹp sẵn, con cứ nghe theo chú Cố sắp xếp mà ngủ tạm một đêm nhé?"
Lộ Mãn giả vờ suy nghĩ vài giây rồi gật đầu: "Thật sự làm phiền dì Văn rồi."
Hạnh phúc đến quá bất ngờ.
"Không có gì đâu."
Văn Nghệ vẫy tay với hai cô con gái: "Hai đứa, chăn đã phơi xong ai cất đi rồi? Để ở phòng nào?"
"Mẹ, con..." Cố Linh Y nhỏ nhẹ đáp.
"Phòng khách ở tầng một máy lạnh thông với phòng khách chính nên hơi lạnh quá, buổi tối dễ bị lạnh mà tắt đi thì lại nóng."
Văn Nghệ nghĩ chu đáo: "Phòng thứ hai bên tay trái đi. Con dẫn Lộ Mãn đến xem rồi lên lầu lấy một cái chăn mới——Gia Nhi, con đi lấy một cái khăn nóng lau mặt cho ba con đi, sợ là không thể bảo ông ấy tắm rửa trước khi ngủ rồi."
Lộ Mãn nhìn quanh cấu trúc trong nhà liền hiểu vì sao Cố Ngạn và Văn Nghệ lại đề nghị anh ở lại và đồng ý một cách thoải mái như vậy.
Tầng một có phòng khách, anh cứ ở đó. Còn tầng hai là phòng ngủ chính của Văn Nghệ và Cố Ngạn, phòng riêng của hai chị em song sinh thì ở tầng ba...
Biệt thự rộng lớn nên khoảng cách giữa các phòng rất xa, chẳng khác nào ở riêng mỗi người một phòng trong khách sạn.
Nhưng thà có còn hơn không, tính sơ sơ thì cũng coi như là ngủ ở nhà Linh Y rồi.
"Linh Y, chị đi lấy khăn nóng nhé?"
Cố Gia Nhi kéo kéo tay chị gái, cô nàng này cả người toát lên sự vui vẻ.
"Em đổi cho chị, em giúp anh ấy tìm chăn."
Cố Linh Y mím môi, muốn nhìn Lộ Mãn một cái nhưng lại không dám.
Cô khẽ mở miệng: "Không...không cần đâu, chị để trong tủ phòng chị rồi. Gia Nhi em tìm không ra đâu..."
"Anh ơi... Anh theo em lên lầu trước đi."
Cố Linh Y rụt rè quay sang Lộ Mãn: "Lấy chăn..."
[Đây chính là con game Nông Trại Vui Vẻ từng hot rần rần những năm 2010 được VNG bê về Việt Nam tích hợp vào mạng xã hội Zing Me]