Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 232: Anh ấy không ngáy

"Con không biết ạ."

Cố Gia Nhi vẻ mặt bình thường lắc đầu.

"Chắc là không ngáy đâu nhỉ?"

Cô đảo mắt nói: "Buổi tối con lẻn vào phòng anh ấy nghe thử xem sao là biết ngay ấy mà..."

Văn Nghệ đưa tay véo lấy vành tai cô con gái út Gia Nhi mà kéo lên.

"Mẹ ơi, đau!"

Văn Nghệ giờ mới hiểu được tâm trạng của chồng mình.

Vì Cố Ngạn trong tiềm thức luôn kháng cự việc Lộ Mãn sẽ cướp mất con gái mình nên ông ta tỏ ra như một lão nông giữ vườn rau đầy cảnh giác với Lộ Mãn dám đến hái rau.

Mà bây giờ nhìn thế này thì Văn Nghệ có chút cạn lời. Hình như không phải người ta cướp đi mà là Gia Nhi ngoan ngoãn tự nguyện đi theo thì phải...

Thật đúng là cải trắng vất vả chăm lớn trong vườn tự mọc cánh bay đi mất.

Văn Nghệ còn muốn trách mắng cô con gái út vài câu, nhưng đúng lúc này cô con gái lớn Cố Linh Y cũng đang chăm chú nhìn Lộ Mãn lại lẩm bẩm nói:

"Anh ấy bình thường không ngáy đâu. Uống rượu vào thì hơi ngáy một chút nhưng nằm nghiêng thì sẽ không ngáy nữa."

Cố Linh Y vừa nói xong thì Văn Nghệ ngẩn người.

Bà đang cố tình trêu con gái út, con gái lớn xía vào làm gì?

Hơn nữa Linh Y làm sao mà biết rõ như vậy?

Văn Nghệ dở khóc dở cười. Bà không hề nghĩ theo hướng xấu.

Con gái lớn của bà từ nhỏ đã ngoan ngoãn nghe lời và dịu dàng hiểu chuyện. Còn Cố Gia Nhi cũng được nuôi lớn như vậy nhưng so với chị gái mình thì không biết khiến Văn Nghệ phải lo lắng bao nhiêu.

"Linh Y, sao con biết?" Văn Nghệ hỏi: "Con từng thấy Lộ Mãn ngủ trưa như vậy rồi à?"

"Dạ không mẹ ạ." Cố Linh Y ngoan ngoãn trả lời: "Có một lần mọi người tụ tập ăn uống có nói đến chuyện này nên Lộ Mãn nói đùa ra thôi ạ."

"Có hả?" Cố Gia Nhi hồi tưởng lại: "Sao em không nhớ anh ấy từng nói chuyện này?"

Cố Linh Y giọng nhỏ hơn một chút: "Chắc lúc đó em đi rửa tay rồi...nhỉ?"

Nhưng Cố Linh Y vừa nói xong bỗng cảm thấy cuộc đối thoại này có gì đó không đúng.

"Mẹ ơi?"

Cô khẽ mở to đôi mắt hạnh nhìn Văn Nghệ.

Mẹ hỏi Gia Nhi những câu hỏi này là đang nghi ngờ Gia Nhi có gì đó thì phải!

Văn Nghệ và cô con gái Linh Y ngạc nhiên nhìn nhau, bà khẽ mỉm cười.

Cố Linh Y quay mặt đi rồi lại nhìn Lộ Mãn đang quàng vai bá cổ để cố gắng cõng ba mình.

Mẹ lo lắng cũng không phải không có lý. Trước đây em gái Gia Nhi đã từng có hành động kinh ngạc là tập kích ban đêm ở nhà dì Phùng rồi.

Haizz...

Lát nữa nhất định phải nhắc anh ta! Buổi tối ngủ phải đóng cửa cẩn thận!

"Anh bạn nhỏ, đưa tôi đến đây là được rồi."

Cố Ngạn mắt cũng không mở mà vỗ vỗ vai Lộ Mãn.

Lộ Mãn: ...

Trước đây Cố Gia Nhi còn vì chuyện chú họ và chị họ kết hôn mà bắt anh gọi cô là dì.

Giờ thì hay rồi, ba vợ đại nhân thật sự nể mặt anh mà quay ngược lại cho anh siêu cấp thăng hạng luôn rồi.

"Chú Cố, con là Lộ Mãn."

Lộ Mãn đỡ Cố Ngạn: "Con đưa chú về phòng ngủ nghỉ ngơi."

"Tôi không đi."

Cố Ngạn tự mình cố gắng đứng thẳng nhưng chân loạng choạng suýt chút nữa thì chân trái đá chân phải.

"Tôi cứ ở dưới lầu tìm một phòng ngủ."

"Chú Cố, dì Văn bảo chú lên lầu ạ."

"Không đi, không đi!"

Lộ Mãn trong lòng còn muốn chê bai ông ta vài câu. Sao lại ngoan cố đến thế chứ?

Nhưng Cố Ngạn lại nói tiếp: "Tôi không làm ồn vợ tôi nữa, vợ tôi nửa đêm về sáng chắc chắn ngủ không ngon giấc mất..."

"Cái này..." Lộ Mãn nhìn sang Văn Nghệ.

Vợ chồng già quả nhiên tình cảm sâu đậm.

Đồng chí Lão Ngoan Cố say đến bất tỉnh nhân sự rồi mà suy nghĩ thẳng thắn nhất lại là không muốn mình làm ồn đến Văn Nghệ.

Văn Nghệ cũng vì câu nói thật lòng sau cơn say của Cố Ngạn mà vừa cảm động vừa bất lực.

"Thật sự chu đáo như vậy sao không biết uống ít rượu thôi, đừng để tôi mắng ông chứ."

Văn Nghệ miệng thì chê bai nhưng lại tiến lại gần.

"Cố Ngạn, Cố Ngạn?"

Bà véo véo mặt Cố Ngạn. Chồng bà vẫn còn mơ màng.

"Haizz, chỉ biết tạo thêm khó khăn cho người ta."

Văn Nghệ đỡ lấy lưng Cố Ngạn rồi có chút áy náy nhìn Lộ Mãn: "Lộ Mãn, phiền con vất vả một chuyến, chúng ta đưa ông ấy đến phòng khách bên kia nhé?"

"Dạ được dì ạ."

Hai người một trước một sau nửa đỡ nửa dìu Cố Ngạn sang phòng khác.

Lộ Mãn mừng thầm nhìn ra ngoài cửa, phòng của mình được sắp xếp đối diện với phòng này.

Cũng may nhà của Linh Y và Gia Nhi là một biệt thự siêu lớn có phòng ốc đầy đủ.

Lộ Mãn thở phào nhẹ nhõm. Nếu là kịch bản của một gia đình bình thường thì giờ này chắc anh phải chen chúc một phòng với đồng chí Lão Ngoan Cố rồi...

"Linh Y, Gia Nhi."

Văn Nghệ lại gọi hai cô con gái song sinh.

"Các con lên lầu mang gối và chăn trong phòng ngủ của ba mẹ xuống đây nhé."

"Đều mang hết ạ?"

Cố Gia Nhi xác nhận lại.

"Ừ."

Văn Nghệ dùng mu bàn tay vuốt ve cằm Cố Ngạn. Chồng bà vừa chạm vào giường êm đã ngủ say như chết rồi.

"Mẹ cũng ngủ ở đây một đêm."

"Buổi tối không có ai bên cạnh ông ấy thì sao được? Lỡ ông ấy khó chịu, nửa đêm nôn mửa làm bẩn ga giường quần áo thì không sao. Lỡ không cẩn thận nghẹn ở cổ họng thì nguy hiểm lắm."

Văn Nghệ nghĩ đến đây thì vẻ mặt đầy lo lắng.

"Đi lấy đồ đi, mẹ ở đây trông chừng ba các con."

"Vâng, mẹ ạ."

Sau khi hai chị em song sinh rời đi, Văn Nghệ đưa chân đá văng đôi dép của Cố Ngạn rồi đưa tay kéo chăn cho ông.

Lộ Mãn cũng giúp một tay.

Văn Nghệ làm xong những việc này thì quay sang nhìn Lộ Mãn.

Bà bật cười hỏi: "Lộ Mãn, con nói thật cho dì biết đi. Rốt cuộc con uống được bao nhiêu?"

"Cũng tầm này thôi dì ạ."

Lộ Mãn cười khổ: "Đầu con cũng hơi choáng rồi, uống thêm một chai nữa chắc con cũng gục mất."

"Uống ít thôi thì tốt, đừng có học theo chú."

Văn Nghệ vừa nói vừa không kìm được mà đánh vào lòng bàn tay Cố Ngạn một cái.

"Dì ơi, con mang nước bên ngoài vào nhé."

"Ôi, được, làm phiền con rồi."

Lộ Mãn ra khỏi phòng đi lấy ấm nước và ly mang trở lại. Khi đến trước cửa phòng lại thấy cửa phòng khép hờ, qua khe cửa nhìn thấy mẹ vợ tương lai và ba vợ đang nói chuyện, trong phòng vọng ra tiếng của Văn Nghệ và Cố Ngạn.

"Thế nào rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?"

"Ôi, đầu óc choáng váng quá..."

"Nhớ lấy nhé. Ông đâu còn trẻ nữa đâu, phải bồi bổ điều dưỡng cơ thể đi chứ."

"Các con gái đâu rồi?"

"Lên lầu lấy đồ rồi. Ông nằm xuống đi, tối nay tôi ngủ ở đây với ông."

"Đâu cần thiết phải thế... Văn Nghệ, bà cứ đi ngủ đi..."

"Không được, ông như thế này làm sao tôi yên tâm được."

"Vậy bà đi xem Lộ Mãn thế nào đi. Đừng để nó xảy ra chuyện gì nữa..."

"Còn biết nghĩ đến hậu bối cơ à?"

Văn Nghệ bật cười.

"Người ta không sao cả, còn khỏe hơn ông nhiều. Tôi cảnh cáo ông đấy, chỉ lần này thôi nhé. Lần sau tôi tuyệt đối không cho phép ông uống với Lộ Mãn kiểu này nữa đâu."

"Chẳng qua là tâm trạng tôi không được..."

"Không được tốt hả?" Văn Nghệ che miệng cười.

Lộ Mãn dừng chân ngoài cửa vì lúc này không tiện gõ cửa đi vào, anh bèn ngồi lại xuống ghế sofa ở giữa đợi ba mẹ vợ tương lai nói hết lòng mình. Chắc Linh Y và Gia Nhi cũng sắp xuống lầu rồi, đến lúc đó cùng nhau vào sau.