"Trước khi kết hôn, cậu cả của các con còn đặc biệt mời ba con và mẹ ăn một bữa cơm."
Văn Nghệ nhắc lại chuyện cũ thời trẻ với nụ cười dịu dàng uyển chuyển.
Trải qua bao thăng trầm, những hồi ức này chỉ còn lại chút ấm áp trong lòng bà.
"Cậu cả và ba con trước kia quan hệ đã rất tốt nên nói chuyện cũng không hề kiêng dè mà rất thẳng thắn. Cậu hỏi mẹ đã nghĩ kỹ chưa, sao không chờ xem sao, đợi ba con thành công hay thất bại trong làm ăn rồi quyết định có nên ở bên ba không."
Văn Nghệ lắc đầu.
"Mẹ trả lời cậu cả rất đơn giản. Mẹ muốn gả cho ba con không phải vì muốn làm bà lớn hưởng thụ mà là tình cảm hai người đã đến, vừa hay lúc đó ba con cần một người bạn đời tâm đầu ý hợp giúp ba con chia sẻ gánh nặng tinh thần, đồng thời ủng hộ sự nghiệp của ba con và giúp ba con quán xuyến tốt hậu phương gia đình."
"Đợi ba con có tiền rồi mới đồng ý hả? Thế chẳng phải là kẻ hám lợi sao, làm sao ba con biết được mẹ coi trọng chính con người ba chứ?"
"Tuyệt quá." Lộ Mãn khẽ cảm thán rồi bất giác liếc nhìn Cố Linh Y.
"Cố Ngạn, lúc đó tôi thật sự đã chuẩn bị tinh thần cùng ông chịu khổ rồi đấy."
Văn Nghệ nhẹ nhàng đẩy vai chồng Cố Ngạn: "Tôi đã nói với ông rồi, tôi tin vào phán đoán của ông, cứ mạnh dạn làm đi. Nếu không thành công thì cũng chỉ là làm lại từ đầu, tôi nuôi ông cũng được mà."
"Vậy nên ông phải biết đủ đi! Đừng có suốt ngày từ sáng đến tối chọc tức tôi."
Cố Ngạn vẫn còn hơi men, ông nghiêng đầu lắng nghe những lời ân cần của vợ xen lẫn sự cằn nhằn và trách móc của vợ chồng già.
Ông ngắm nghía khuôn mặt Văn Nghệ rồi cười nói: "Cuối cùng thì sao? Chẳng phải ba mẹ bà nhìn nhầm người rồi hay sao? Nhìn xem điều kiện nhà mình bây giờ thế nào? Bà không muốn làm bà lớn, cuối cùng chẳng phải vẫn thành bà lớn rồi sao?"
Văn Nghệ liếc Cố Ngạn một cái. Cái ông già này lại bắt đầu đắc ý vênh váo rồi.
"Văn Nghệ, cả nhà mình mỗi năm nhân lúc con gái nghỉ đông nghỉ hè bay khắp nơi du lịch, Linh Y Gia Nhi học múa học piano, còn cả quần áo mỹ phẩm của các con nữa. Nếu không phải chồng bà giỏi giang nên kiếm tiền dễ như trở bàn tay, với tốc độ tiêu tiền của bà thì mẹ của bà còn chẳng muốn nuôi bà nữa là..."
"Đã bảo, ông gọi là! Mẹ chúng ta mà!"
Văn Nghệ cầm gối tựa lưng ghế sofa đánh bụp mấy cái vào người Cố Ngạn.
Bà trừng trị chồng mình không chút sức lực rồi buồn cười quay sang nhìn hai cô con gái song sinh và Lộ Mãn.
"Thấy chưa, đây là người đã cùng ông ấy trải qua gian khổ và đồng cam cộng khổ đấy. Vậy mà ông ấy đã đắc ý thế này rồi."
Văn Nghệ liếc nhìn Cố Ngạn đang cười hề hề, nói: "Quyết định năm xưa thật là sáng suốt. May mà đã chọn ông ấy trước khi ông ấy phát tài thành danh, nếu không ba các con mà có đuôi thì bây giờ chắc chắn đã vểnh lên tận trời rồi!"
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi im lặng lắng nghe câu chuyện tình yêu của ba mẹ.
Hàng mi của hai cô nàng thỉnh thoảng run rẩy, trong đôi mắt hạnh ánh lên vẻ ngưỡng mộ.
"Ba và mẹ chưa từng kể chi tiết về những chuyện quá khứ..." Cố Linh Y chớp mắt cảm động trước chuyện tình của ba mẹ vì hóa ra chuyện của họ cũng chẳng phải dễ dàng gì.
Cố Gia Nhi lúc này lại nghĩ khác với chị Linh Y.
"Ba."
Cố Gia Nhi nhích lại gần Cố Ngạn rồi dịu giọng nói: "Ba cũng từng bị người ta nghi ngờ và gây khó dễ nên chắc hẳn bây giờ ba sẽ rút kinh nghiệm, đối với chúng con sẽ cởi mở và lý trí hơn chứ?"
Nghe con gái út nói vậy khiến Cố Ngạn cảm thấy đầu óc căng lên.
"...Ba của các con chắc chắn không phải là kẻ thiển cận."
Cố Ngạn đang tự dát vàng lên mặt mình, ông hắng giọng nói: "Sau này con và Linh Y yêu đương kết hôn ba nhất định không ép duyên gả bán, nhưng mà——"
Cố Gia Nhi nghe nửa câu đầu còn đang vui vẻ tươi cười, nhưng nghe thấy tiếng "nhưng mà" của ba thì mặt mày lại xị xuống.
"Nhưng mà ba là người từng trải, các con nghe theo lời khuyên và chỉ dẫn của ba cũng rất quan trọng, đúng không? Đúng không?"
Cố Gia Nhi chán nản đứng dậy: "Hừ, nói đi nói lại vẫn là ba quyết định hết thôi mà?"
"Gia Nhi à, các con còn nhỏ quá."
Văn Nghệ đưa tay ra kéo tay con gái út bảo Cố Gia Nhi đừng nóng vội: "Các con có thể đảm bảo bây giờ các con nghĩ gì và thái độ ra sao, sau khi học xong Đại học mở mang kiến thức và quen biết nhiều người hơn rồi vẫn sẽ như vậy không?"
Cố Gia Nhi mở miệng vừa định nói gì đó thì Cố Ngạn đã xua tay và tự mình nói tiếp: "Gia Nhi à, ba không hề có ý xấu, chỉ muốn tốt cho con thôi. Nói thế này nhé, sau này con tìm đối tượng ba không quan tâm đến tiền bạc hay gia thế và địa vị của người ta, nhưng ít nhất người đó phải đối xử tốt với con và nhân phẩm tốt, có tài nữa, đúng không?"
Cố Gia Nhi mím môi không nói gì.
"Đợi con học xong Đại học rồi đi làm một thời gian, tốt nhất là có một chàng trai tốt, à...tốt nghiệp tiến sĩ, được điều về chỗ chúng ta làm cán bộ. Vừa có tài lại biết lo cho gia đình, hai con sống hạnh phúc thỉnh thoảng về thăm mẹ và ba..."
Cố Gia Nhi hất tay Văn Nghệ đang nắm tay mình rồi im lặng đứng dậy ngồi về bên cạnh chị gái Linh Y.
Cô không muốn bị ba lên kế hoạch sẵn cho mọi thứ trong tương lai.
Càng không muốn để ba dùng định nghĩa của mình để trói buộc Lộ Mãn.
Cố Ngạn nhìn về phía Lộ Mãn: "Lộ Mãn à, con thấy chú nói có lý không?"
Lộ Mãn nghe vậy gật đầu, còn Cố Gia Nhi thì bực bội lên tiếng: "Ba ơi, người tốt hay không và thành công hay không đâu phải chỉ có tiêu chuẩn như ba nói! Nếu anh...nếu là một người có kinh nghiệm và thành tựu giống như ba thì sao? Ba có phản đối không?"
Cố Ngạn há hốc miệng không nói ngay.
Trong lòng ông cười khổ không nói nên lời. Con gái út đào hố cho ông, đào rất là vui vẻ.
Vừa nãy ông còn oán trách ba mẹ của Văn Nghệ tức là ông bà ngoại của Linh Y và Gia Nhi ban đầu không ủng hộ cuộc hôn nhân của Văn Nghệ và ông.
Bây giờ con gái út lại lôi chuyện này ra nói.
Nhưng dù Cố Ngạn vẫn còn hơi men trong người, ông vẫn dựa vào quán tính của bộ não để đáp lời: "Gia Nhi à, tình huống của con bây giờ khác với mẹ con."
"Ba các con có thể không nổi danh gì trên cả nước nhưng ít nhất cũng đã gây dựng được một sự nghiệp. Ba chỉ có hai cô con gái rượu, không cho các con thì cho ai?"
Cố Gia Nhi nghiêng nghiêng đầu. Cô nàng từ nhỏ đã được nuông chiều nên đối với cái gọi là gia nghiệp mà ba nói cũng không mấy hứng thú.
Để lại hết cho chị gái Linh Y cũng được.
"Cho nên con tìm đối tượng, đừng tìm loại không ổn định nay đây mai đó."
Cố Ngạn hoàn toàn không nhận ra những lo lắng và dặn dò của ông bây giờ thật ra đã giống hệt ba mẹ của Văn Nghệ mười chín năm trước, giống hệt ba vợ mẹ vợ mà ông cho là "không có mắt" đã ngăn cản ông.
"Dù có tài giỏi có bản lĩnh đến đâu thì có hơn được ba các con không?"
"Công việc trong biên chế như mẹ các con rất tốt, vừa danh giá lại ổn định, quan trọng nhất là có thể dành thời gian và sức lực để chăm sóc và yêu thương các con."
"Gia Nhi, ba chỉ mong con được hạnh phúc. Vậy là ba mãn nguyện rồi."
[Dát vàng lên mặt (臉上貼金) là thành ngữ chỉ việc khoe khoang, đề cao một ai đó quá mức]