Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11612

Tập 03 - Chương 267 : Chu Thụ Nhân và Nhuận Thổ

Chương 267 : Chu Thụ Nhân và Nhuận Thổ

Thấy cô Trương ngẩn người ra, Bạch Thanh Hạ cười gượng, gãi gãi má: “Cháu nói thế... hình như hơi đường đột ạ.”

Bỗng nhiên, nụ cười trên mặt cô cứng đờ. Nhớ đến thân phận mẹ đơn thân của cô Trương, cô lập tức nhận ra một lý do khác khiến đề nghị này càng thêm không thích hợp.

Bạch Thanh Hạ vội vàng cúi người xin lỗi người phụ nữ trước mặt: “Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi, yêu cầu này có hơi quá đáng rồi ạ, là do cháu nhất thời không suy nghĩ kỹ, cháu xin lỗi cô Trương!”

Mẹ đơn thân tự dưng sống chung với một người đàn ông, lại còn không phải là hai phòng riêng biệt, huống hồ bố cô lại như thế... Nếu chuyện này đồn ra ngoài chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của cô Trương, đúng không?

Bạch Thanh Hạ giờ mới nhận ra điều này, liền cảm thấy hối hận vì mình quá vội vàng.

Thấy cô gái nhỏ đứng đơ ra đó đầy bối rối, cô Trương bật cười, vội quay người rót cho Bạch Thanh Hạ một cốc nước lọc: “Cháu đừng cuống, cô còn chưa kịp phản ứng gì mà.”

Cô bảo Bạch Thanh Hạ ngồi xuống ghế, còn mình thì ôm bé Nhiễm Nhiễm ngồi xuống một cái ghế khác.

“Tiểu Hạ sắp đi học đại học rồi hả cháu?”

Bạch Thanh Hạ nhận lấy cốc nước, gật đầu: “Vâng ạ, có thể cháu sẽ đi học xa nhà, nhưng nếu thế thì bố cháu không có ai chăm sóc. Không ai giặt quần áo, thay quần áo cho bố, có lúc mặc cái nào bên trong, cái nào bên ngoài bố cháu cũng lơ mơ...”

Cô Trương khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm. Lúc này bé Nhiễm Nhiễm bỗng ngẩng đầu lên nói: “Mẹ ơi, chú Bạch ngốc lắm, con còn biết tự mặc quần áo...”

“Này! Không được vô lễ!” Cô Trương vội bịt miệng con gái lại, rồi ngẩng lên nhìn Bạch Thanh Hạ với vẻ ái ngại.

Bạch Thanh Hạ mỉm cười đáp: “Không sao đâu cô.”

Nhiễm Nhiễm thậm chí còn không nhìn thấy mặt bố cô, có lẽ trong lòng con bé sớm đã coi bố cô như một người bạn cùng trang lứa, chỉ là gọi một tiếng "chú Bạch" thôi... Bạch Thanh Hạ nhìn cô bé có đôi mắt vô hồn, thầm nghĩ trong lòng.

Rất nhiều lúc, cô cảm thấy hoàn cảnh của mình và cô Trương giống nhau đến lạ.

Cô Trương gật đầu, cảm thán: “Lên đại học là tốt, được đi đây đi đó mở mang tầm mắt. Quê cô là một làng chài nhỏ ở phía nam tỉnh Tháp. Hồi bé cô muốn học lên cấp ba nhưng bố mẹ không cho, bắt cô nghỉ học sớm đi làm thuê. Giờ nghĩ lại hối hận chết đi được, giá mà hồi đó cô kiên định hơn một chút.”

Lô Thành thuộc tỉnh Mặc, hình như tỉnh Tháp nằm ở phía đông nam tỉnh Mặc, ngay phía trên tỉnh Tháp là thành phố Châu Thành sầm uất... Bạch Thanh Hạ lục lại bản đồ cả nước trong đầu.

Cô Trương lúc này ngẩng lên, cười nói: “Tiểu Hạ à, cháu cứ yên tâm đi học đi. Cô không cần dọn sang chỗ cháu đâu, nhưng mỗi tối cô sẽ qua đón bố cháu sang đây tắm rửa, rồi giúp ông ấy thay quần áo sạch, tiện tay thôi mà, không phiền đâu.”

Bạch Thanh Hạ định nói gì đó thì cô Trương cười ngắt lời: “Bố cháu ngày nào cũng giúp cô bê đồ, coi như giúp đỡ qua lại, thế là đủ rồi. Bữa ăn ba bữa của ông ấy đều ở bên siêu thị, chuyện ăn uống chắc cháu không phải lo.”

“Còn chuyện ngủ nghỉ, ông ấy sợ bóng tối. Mỗi tối trước khi đi ngủ cô sẽ sang ngó ông ấy một cái, sáng cô dậy sớm, cũng có thể qua xem ông ấy thế nào trước khi đi làm. Gần mà, không phiền đâu.”

Bạch Thanh Hạ ngạc nhiên: “Sao cô Trương biết bố cháu sợ bóng tối ạ?”

Cô Trương cười: “Hôm nọ ông ấy chơi trốn tìm với Nhiễm Nhiễm trong phòng, lúc chui vào tủ cô mới phát hiện ra. Bố cháu cứ như đứa trẻ con ấy, bị dọa sợ xong là phải có người ôm dỗ dành mới được.”

Bạch Thanh Hạ cười bất lực, gật đầu: “Vâng...”

Cô Trương nói nghe nhẹ nhàng như không, nhưng Bạch Thanh Hạ biết đến lúc đó công sức cô Trương bỏ ra chắc chắn sẽ nhiều hơn lời nói rất nhiều.

Lên đại học cô cũng sẽ đi làm thêm, lúc đó sẽ chuyển tiền cho chị Lệ, nhờ chị Lệ đưa tiền cho cô Trương.

Như vậy thì chuyện của bố coi như đã được sắp xếp ổn thỏa.

Trong ba việc ăn, mặc, ở, Bạch Thanh Hạ lo nhất là chuyện mặc và ở của bố, giờ có cô Trương rồi, vấn đề coi như đã được giải quyết.

Cô gái nhỏ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, dường như giải quyết xong chuyện này, cô mới có thể yên tâm mà thi những môn tiếp theo.

...

Ngày hôm sau.

Kỳ thi thử lần hai của thành phố Lô Thành chính thức bắt đầu.

Sắp sang tháng Tư, thời tiết đã ấm áp hơn nhiều. Lục Viễn Thu mặc áo hoodie đạp xe, mái tóc mái trước trán bay ngược về phía sau theo chiều gió. Miệng ngậm một miếng bánh dứa, cậu đứng lên nhấc bổng đầu xe, biểu diễn một cú bốc đầu vượt qua bậc thềm cực ngầu.

Cậu nhóc tiểu học đeo khăn quàng đỏ bên đường nhìn đến há hốc mồm. Lục Viễn Thu quay lại, nháy mắt cười với thằng bé.

“Chú ơi ngầu quá!”

“Mẹ mày.”

Đến trường, Lục Viễn Thu nhai ngấu nghiến miếng bánh mì trong miệng rồi nuốt cái ực, đeo cặp sách chuẩn bị lao lên cầu thang. Đi ngang qua phòng thi số 1, cậu dừng lại, ngả người ra sau ngó vào trong vài cái.

Bạch Thanh Hạ đang ngồi ngay ngắn ở bàn đầu tiên. Ngồi ngay sau cô là Trịnh Nhất Phong, lúc này cậu ta đang úp quyển sách Ngữ văn lên mặt.

Phương pháp ghi nhớ thẩm thấu à?

Lục Viễn Thu thầm thắc mắc trong lòng.

Cậu không vào chào hỏi Bạch Thanh Hạ mà chạy thẳng lên tầng đến phòng thi số 13.

Đang đi, Lục Viễn Thu bỗng ngửi thấy mùi bom thoang thoảng. Cậu quay lại, thấy một tên đen như cột nhà cháy.

“Đàm Nhạc!”

Đàm Nhạc quay lại, thấy Lục Viễn Thu thì hơi ngạc nhiên. Đã lâu lắm rồi họ không gặp nhau.

Lục Viễn Thu phẩy phẩy tay xua bớt mùi bom trước mặt: “Mày vừa đi vừa vận công à?”

“Tao đang nhẩm thuộc lòng bài văn ngôn...”

“Được thôi.”

Hai người nhìn nhau, không nói gì thêm.

Lục Viễn Thu: “Tao đi đây.”

Đàm Nhạc lần này vẫn thi ở phòng thi cuối cùng. Cậu ta nhìn Lục Viễn Thu chạy về phía phòng thi số mười mấy, trong lòng bỗng dâng lên cảm xúc phức tạp, gọi với theo: “Lục Viễn Thu!”

Lục Viễn Thu quay đầu lại trên hành lang: “Sao thế?”

Đàm Nhạc: “Mày còn nhớ lần gặp mặt thứ hai của đôi bạn thân Chu Thụ Nhân và Nhuận Thổ không? Lúc đó họ đã đến tuổi trung niên, Nhuận Thổ gọi Chu Thụ Nhân một tiếng ‘Bẩm ông’... Cũng giống như bây giờ, tao cũng muốn gọi mày một tiếng học bá.”

Lục Viễn Thu quay người lại nhìn cậu ta, cười nói: “Tao không phải học bá, tao vẫn là Lục Viễn Thu, mày cũng vẫn là Đàm Nhạc, hai đứa mình vẫn là bạn tốt, nghĩ nhiều làm cái quái gì.”

Đàm Nhạc ngẩn người, rồi cười đáp: “Được!”

Lục Viễn Thu đi về phía phòng thi số 13. Cậu đến chỗ ngồi số 23, đặt cặp sách xuống. Xung quanh lập tức có rất nhiều ánh mắt ngạc nhiên đổ dồn về phía cậu.

Lục Viễn Thu rất nổi tiếng, nhưng sự nổi tiếng đó đâu có nằm ở khoản học giỏi, sao bây giờ cậu ta lại xuất hiện ở tận phòng thi số 13 thế này?

Lục Viễn Thu coi như không thấy những ánh mắt xung quanh, bình thản lấy sách giáo khoa ra ôn lại bài cho đến khi giám thị bước vào phòng thi.

Là bà giáo dạy Hóa Lý.

Bà Lý nhìn xuống Lục Viễn Thu, người mà trước đây bà vốn chẳng ưa gì, lúc này cũng khẽ mỉm cười. Đứa trẻ biết nỗ lực cầu tiến, đó chính là đứa trẻ ngoan.

Tiếng còi dưới lầu vang lên, cả tòa nhà bắt đầu làm bài thi.

Lục Viễn Thu vẫn bắt đầu viết từ phần tập làm văn trước. Khoảnh khắc đặt bút xuống, cậu thầm niệm lại câu thần chú trong lòng:

“Nó mạnh mặc nó mạnh, gió mát thổi sườn đồi; nó ngang ngược mặc nó ngang ngược, trăng sáng chiếu sông lớn.”

Thi thử lần ba, hy vọng phòng thi của mình sẽ tụt xuống thêm một tầng nữa.

Cậu thiếu niên thầm đặt mục tiêu trong lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!